Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 2128
Cập nhật lúc: 27/12/2025 10:04
2128. Cha của Quân Văn là ai?
Phượng Khê ngắt lời Thiên đạo:
"Nếu ngươi có một luồng thần hồn náu mình trong thức hải Thẩm Chỉ Lan, vậy tại sao Minh chủ giả lại không biết những chuyện xảy ra ở Cửu U đại lục? Chẳng phải đều là thần hồn của ngươi sao? Dù bọn họ không thể tương thông tin tức, ngươi chẳng lẽ không thể báo cho bọn họ biết?"
Thiên đạo hừ lạnh:
"Ta đã nói rồi, ta bị sức mạnh quy tắc hạn chế, nếu ta giao tiếp với p/hân hồn mà bị quy tắc cảm nhận được, chúng sẽ bị xóa sổ. Cho nên ta không thể câu thông, chỉ có thể để chúng hành sự theo bản năng. Còn việc chúng không thể liên lạc với nhau, hừ, tự nhiên là vì ở hai đại lục khác nhau."
Phượng Khê lộ vẻ trào phúng:
"Vì ở hai đại lục? Bản tính ngươi vốn ích kỷ đa nghi, ph/ân hồn tự nhiên cũng thế. Hai kẻ đó đều có tâm tư riêng, đều muốn thôn tính đối phương, thậm chí muốn thay thế ngươi. Thế nên, Thẩm Chỉ Lan vừa đến Thiên Khuyết đại lục đã bị giam cầm, p/hân hồn trong thức hải nàng cũng bị Minh chủ giả nuốt chửng. Minh chủ giả còn tạo ra một Quy Khư giả dưới Huyễn Khư Hải, xây dựng vô số Vực, chính là chuẩn bị để thay thế ngươi! Ngươi nên cảm ơn ta, nếu không không chừng ngươi đã bị hắn soán ngôi rồi..."
Thiên đạo rõ ràng bị nói trúng tim đen, thẹn quá hóa giận: "Đó chỉ là suy đoán của ngươi! Sai lầm duy nhất của ta là tưởng ngươi đã ch/ết, năm đó ta rõ ràng đã dùng sức mạnh quy tắc bóp c/hết ngươi! Ngươi rốt cuộc sống sót bằng cách nào?"
Phượng Khê lạnh lùng nói: "Ta sống thế nào không quan trọng, quan trọng là, ngươi thật sự là cha của ngũ sư huynh ta? Ngươi hồng hạnh vượt tường từ bao giờ vậy?"
Thiên đạo: "... Vượt tường cái gì?! Lúc ta l.ồ.ng ghép tiểu thế giới vào hiện thực, lo lắng cục diện vượt khỏi tầm kiểm soát nên đã rút một luồng sức mạnh quy tắc rót vào trong đó. Quân Văn chính là ý thức nảy sinh từ luồng quy tắc đó. Hắn được tách ra từ người ta, đương nhiên là con trai ta!"
Nói đoạn, hắn nhìn về phía Quân Văn: "Nhi t.ử, cha con ta liên thủ giế/t Phượng Khê, sau này ta sẽ để ngươi làm chủ hai giới! Đợi khi ta già đi, ngôi vị Thiên đạo cũng giao cho ngươi!"
Thần sắc Quân Văn không ngừng biến đổi, từ nghi hoặc đến kinh ngạc rồi đến kinh hỉ:
"Cha, người nói thật chứ? Chỉ cần giế/t Phượng Khê là cho con làm chủ hai giới? Nhưng chẳng phải người muốn diệt thế sao?"
"Diệt thế xong tự nhiên phải kiến thiết lại, vi phụ công việc lu bù, mọi chuyện ở hai giới có thể giao cho ngươi toàn quyền quyết định!"
Quân Văn mừng rỡ khôn xiết: "Được, cha, con nghe người! Người thả con ra, cha con ta liên thủ giế/t cái con nhóc xui xẻo Phượng Khê này!"
Thiên đạo gật đầu, giải khai cấm chế cho Quân Văn.
Quân Văn gọi ra Kinh Thiên Kiếm, hét lớn một tiếng: "Phượng Khê, chịu ch/ết đi!"
Dứt lời liền lao về phía Phượng Khê! Sau đó... núp ngay sau lưng nàng, nhảy dựng lên c/hửi bới!
"Phi! Ngươi cũng nói ta là quy tắc sinh ra, nếu có nhận cha thì cũng phải nhận Nguyên Sơ Thiên Đạo làm cha, ngươi tính là cái thá gì?! Còn muốn để ta và tiểu sư muội tương tàn, ta nói thật cho ngươi biết, ta thà t/ự s/át cũng không thèm động đến một sợi tóc của muội ấy! Ngươi tưởng ai cũng như ngươi, lòng lang dạ thú, phi! Đồ không biết xấu hổ..."
Thiên đạo tức đến run rẩy! Hắn quá tự phụ, căn bản không ngờ Quân Văn lại vứt bỏ người cha Thiên đạo này!
"Ng/hiệt s/úc! Ngươi chán sống rồi!"
Trong Quy Khư tức thì tràn ngập tiên thiên sát khí do sức mạnh quy tắc hóa thành, Quân Văn lập tức không còn vẻ hống hách lúc nãy, trở nên yếu ớt tội nghiệp. editor: bemeobosua. Nếu không có Phượng Khê dùng sức mạnh thời gian bảo vệ, ước chừng hắn đã bị ng/hiền thành mảnh vụn!
Phượng Khê đem đống tiên thiên s/át khí đó... hút sạch làm của riêng.
"Lúc ở lỗ không đáy, p/hân hồn của ngươi tặng ta không ít sức mạnh thời gian, sau đó ngươi lại để Ô Vân Cưu Nhi cho ta bao nhiêu lôi điện, giờ lại tặng thêm sức mạnh quy tắc, phải nói rằng tuy nhân phẩm ngươi chẳng ra gì nhưng khoản tiếp tế cho kẻ địch thì rất xuất sắc!"
Hình bóng Thiên đạo tức đến mờ nhạt hẳn đi! Hắn không dám động dùng sức mạnh quy tắc nữa, hắn gật đầu:
"Tốt, tốt, ngươi quả thực xứng làm đối thủ của ta, nhưng ta còn chuẩn bị cho ngươi một món đại lễ!"
Dứt lời, trước mặt hắn xuất hiện một người, chính là Thẩm Chỉ Lan. Thẩm Chỉ Lan nằm rũ rượi dưới đất, m/áu me đầy người, một chân đã gãy. Cũng vì thế mà Thiên đạo không thèm giam giữ nàng.
Thiên đạo nhìn Phượng Khê:
"Lúc nãy ta đã nói rồi, nàng ta là nữ chính của tiểu thế giới trong sách, nếu nàng ta ch/ết, thế giới đó sẽ sụp đổ. Tuy không ảnh hưởng lớn đến Cửu U đại lục, nhưng người thân bạn bè của ngươi ở đó đều sẽ biến mất theo. Nếu ngươi muốn nàng ta sống, hãy dùng mạng mình mà đổi! Loại người luôn mồm nhân nghĩa đạo đức như ngươi, chắc hẳn nên hy sinh bản thân để cứu người thân chứ?!"
Thấy Phượng Khê nhíu ch/ặt đôi mày, Thiên đạo cười lạnh:
"Ngươi do dự rồi! Thế nên trên đời này chẳng có người tốt thật sự, chẳng qua là xem lưỡi d/ao rơi xuống người ai mà thôi! Lúc trước chỉ trích ta đại nghĩa lẫm liệt lắm mà? Sao đến lượt mình lại lưỡng lự thế? Ngươi chẳng phải rất quan tâm Tiêu Bách Đạo sao? Ngươi không nên lấy mạng mình đổi mạng hắn sao..."
Đúng lúc này, Thẩm Chỉ Lan khẽ cười một tiếng. Thiên đạo nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"
"Ta cười chính mình! Ta đi tranh, ta đi đ/oạt, kết quả ta chỉ là công cụ ngươi lôi ra để diệt thế. Vốn dĩ trong sách ta có thể áp đảo tất cả, trở thành tồn tại vạn người ngưỡng vọng. Chỉ vì ngươi mà ta mới t.h.ả.m hại thế này. Hèn chi khi ta tự làm hại mình thì tu vi lại tăng, chắc làm vậy khiến ta thoát khỏi ảnh hưởng của thực tại mà quay về quỹ đạo ban đầu trong sách. Ngươi vừa nói nếu ta ch/ết, tiểu thế giới sẽ sụp đổ? Ta thấy chưa chắc! Biết đâu mọi thứ sẽ về đúng quỹ đạo, ta sẽ trở thành nhân vật chính duy nhất! Phượng Khê cũng chỉ có thể ngước nhìn ta! Hơn nữa, ta c/hết rồi, những người Phượng Khê quan tâm đều phải ch/ết, ta muốn nàng ta phải sống trong thống khổ!"
Ầm! Thẩm Chỉ Lan cư nhiên tự bạo nguyên thần. Vì đứng quá gần nàng, lại đang lúc nến tàn trước gió, Thiên đạo bị cú nổ này hất văng đi!
Phượng Khê tự nhiên không bỏ lỡ cơ hội này. Nàng một lần nữa thi triển Thời Quang Hóa Ảnh pháp, hóa ra vạn nghìn Phượng Khê, mỗi người cầm một thanh hắc kiếm, liên tục trảm s/át Thiên đạo!
Thiên đạo hét lên ch.ói tai: "Nếu ngươi g/iết ta, ngươi vĩnh viễn không ra ngoài được! Quy Khư Lệnh chỉ có thể vào, không thể ra!"
Phượng Khê không đáp, chỉ tập trung trảm s/át! Cuối cùng đã triệt để g/iết ch/ết Thiên đạo!
