Toang Rồi, Lừa Tình Qua Mạng Trúng Ngay Boss Vô Hạn Lưu - Chương 16
Cập nhật lúc: 28/07/2026 15:04
Lê Kinh Tuyết cuối cùng không nhịn được, đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe môi cậu.
Sở Nguyên sững người, lập tức ngồi thẳng dậy, kéo giãn khoảng cách: "Anh làm gì vậy?"
Lê Kinh Tuyết nhún vai đầy vẻ vô tội: "Khóe miệng em dính đồ ăn."
Nói rồi, anh xòe bàn tay ra cho cậu xem. Trên đầu ngón tay thon dài quả nhiên dính một chút vụn tào phớ màu trắng. Sở Nguyên dời mắt đi, khẽ hắng giọng, vẻ mặt mất tự nhiên: "Không cần phiền anh. Chuyện này tôi tự làm được. Tôi ăn xong rồi, anh cứ từ từ thưởng thức."
Nói xong, cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Lê Kinh Tuyết nhìn theo bóng lưng Sở Nguyên một lúc lâu. Cảm giác ấm áp trên đầu ngón tay như đang lưu luyến. Anh đưa đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên đầu ngón tay, đôi mắt đen ánh lên một tia đỏ sẫm quỷ dị, l.ồ.ng n.g.ự.c anh phập phồng mãi mới ép được những ý nghĩ đang dâng lên trong đầu xuống.
Cửa sổ sát đất của phòng ăn hướng thẳng ra hậu viện. Sở Nguyên vừa định lên lầu thì thoảng nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, bước chân lập tức khựng lại.
Dưới gốc cây hòe già, quản gia và Bạch Tiêm Dương đang luống cuống xúc đất, đào một cái hố sâu rồi hai người cùng nhau hạ huyệt, đặt t.h.i t.h.ể Trần Hưng xuống. Có lẽ vì không dám ở một mình nên Kim Xu vẫn luôn sát bên cạnh Bạch Tiêm Dương.
Lắp đặt xong, Bạch Tiêm Dương mệt mỏi đến rã rời. Anh ném mình chiếc xẻng xuống đất, suýt nữa đứng không vững, cúi đầu nhìn hai tay cùng quần áo mình bê bết m.á.u, không nhịn được c.h.ử.i thề: "Đúng là ghê tởm. C.h.ế.t rồi mà còn chẳng để người khác được yên."
Ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, Kim Xu lập tức lùi ra xa: "Anh mau đi tắm đi."
Hai người nhìn nhau. Bạch Tiêm Dương quay sang nói với quản gia: "Vậy tôi vào dọn dẹp trước. Phần còn lại nhờ ông."
Quản gia tháo găng tay, khẽ gật đầu: "Được, cảm ơn cậu Bạch đã giúp."
Bạch Tiêm Dương và Kim Xu không quay đầu lại mà đi thẳng vào nhà. Từ chỗ đứng của mình, Sở Nguyên thấy ông đưa tay lau mặt, dường như đang lau nước mắt.
Cũng phải thôi. Sau chuyện này, chẳng ai biết người tiếp theo mất mạng có phải là mình hay không. Bầu không khí trong cổ trạch càng lúc càng nặng nề. Hồ Mộc Sinh vẫn nhốt mình trong phòng, dù quản gia gõ cửa thế nào, ông ta cũng không ra.
Ăn sáng xong, Sở Nguyên đi dạo một vòng quanh cổ trạch nhưng không phát hiện điều gì bất thường. Các cửa sổ đều nguyên vẹn, nếu hung thủ không đột nhập từ bên ngoài thì chắc chắn vẫn đang ở trong căn nhà này.
Cậu đi ra sân. Nấm mồ mới dưới gốc cây hòe đặc biệt nổi bật, quản gia đã cắm một tấm bia gỗ sơ sài lên đó. Sở Nguyên lặng lẽ nhìn cái tên Trần Hưng trên bia mộ.
Đúng lúc ấy, cậu bỗng có cảm giác như đang bị ai đó âm thầm nhìn chằm chằm. Sở Nguyên lập tức nhìn quanh. Trên tầng hai, rèm cửa của một căn phòng nhanh ch.óng được kéo kín, cậu chỉ kịp thoảng thấy một bóng người lướt qua sau tấm rèm. Nếu cậu nhớ không nhầm thì đó là phòng của Hồ Mộc Sinh.
Đúng lúc Sở Nguyên còn đang suy nghĩ, Bạch Tiêm Dương đã thay sang bộ quần áo sạch sẽ đi tới. Vừa nhìn thấy Sở Nguyên, anh rõ ràng khựng lại một thoáng.
Sở Nguyên theo bản năng hỏi: "Hai người định ra ngoài à?"
"À, bọn tôi chỉ định đi tản bộ hít thở không khí một chút thôi." Kim Xu đáp, nhưng ánh mắt lại né tránh.
Bạch Tiêm Dương cau c.h.ặ.t mày rồi bước thẳng về phía Sở Nguyên. Kim Xu định kéo anh lại nhưng bị gạt tay ra.
Đứng trước mặt Sở Nguyên, Bạch Tiêm Dương nói thẳng: "Bọn tôi định rời khỏi nơi này."
Kim Xu lập tức kêu lên: "Bạch Tiêm Dương! Không phải đã nói là đừng nói với cậu ấy sao?"
Vừa dứt lời, cô mới nhận ra mình lỡ miệng, vội vàng ngậm miệng lại rồi oán trách trừng mắt nhìn Bạch Tiêm Dương. Sở Nguyên lại chẳng mấy để tâm. Dù sao ở trong nhóm, cậu cũng chỉ là một người chẳng có cảm giác tồn tại.
"Nhưng cầu treo đã đứt rồi." Sở Nguyên hỏi: "Hai người định rời đi bằng cách nào?"
"Chắc chắn còn đường khác." Bạch Tiêm Dương bực bội áp sát: "Chẳng lẽ cậu định ngồi đây chờ c.h.ế.t? Trần Hưng đã c.h.ế.t rồi, tiếp theo sẽ đến lượt chúng ta. Tất cả chuyện này đều là âm mưu của Hồ Mộc Sinh..."
Sở Nguyên cố ý tỏ vẻ khó hiểu: "Sao anh chắc chắn như vậy? Chẳng lẽ chính..."
Bạch Tiêm Dương trợn to mắt, giọng đột nhiên cao hẳn lên: "Còn chẳng phải vì lão ta..."
"Anh điên rồi à, Bạch Tiêm Dương!" Kim Xu lao tới giữ c.h.ặ.t anh lại. Lời còn chưa kịp nói hết đã bị cắt ngang.
Sắc mặt Bạch Tiêm Dương trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu, vừa phẫn nộ vừa kích động một cách bất thường. Anh vội vàng quay đầu nhìn quanh, xác nhận ngoài ba người họ ra không còn ai khác, suýt nữa thì lỡ miệng.
Anh nghiến răng đầy bực bội: "Rốt cuộc cậu có đi không? Hay là... cậu định ở lại cái căn nhà ma quái này?"
Bạch Tiêm Dương nhìn chằm chằm vào Sở Nguyên, giọng mang theo sự dò xét: "Hay cậu nghĩ Lê Kinh Tuyết sẽ bảo vệ mình?"
Sở Nguyên thấy câu hỏi ấy thật khó hiểu. Tại sao tự dưng lại nhắc đến Lê Kinh Tuyết? Mới quen nhau có một ngày, lấy đâu ra tự tin rằng anh ta sẽ bảo vệ mình?
Bạch Tiêm Dương nheo mắt sau cặp kính, ánh mắt hẹp dài đ.á.n.h giá cậu: "Cậu... đã ngủ với anh ta rồi sao?"
Lời vừa dứt, bầu không khí xung quanh như đông cứng lại. Giọng điệu của Bạch Tiêm Dương đầy vẻ kỳ lạ, ánh mắt hắn lướt qua phần da thịt lộ ra ngoài của Sở Nguyên, động tác rất kín đáo nhưng vẫn chất chứa sự ác ý và khinh miệt.
"Tôi đã bảo mà, sao chỉ sau một đêm cậu cứ như biến thành người khác." Bạch Tiêm Dương cười nhạt. "Mấy suy luận vừa rồi đều là Lê Kinh Tuyết nói cho cậu, đúng không?"
Hắn từng bước áp sát Sở Nguyên, đến khi đứng ngay trước mặt cậu mới dừng lại. Bóng dáng cao lớn phủ kín lấy thân hình mảnh khảnh của Sở Nguyên.
"Lê Kinh Tuyết còn nói gì với cậu nữa?" Bạch Tiêm Dương sát lại gần, hắn nhấn mạnh từng chữ: "Dùng thân thể để đổi lấy thông tin, rốt cuộc có đáng tin hay không? Hay là kể cho bọn tôi nghe xem?"
Đứng bên cạnh là vẻ khó xử, Kim Xu khẽ kéo góc áo Bạch Tiêm Dương, giọng khuyên nhủ: "Thôi đi, chúng ta mau đi thôi. Nếu Sở Nguyên không muốn đi cùng thì đừng ép nữa."
Cô nuốt nước bọt, chột dạ nói tiếp: "Anh nói đúng... cứ để người họ Lê kia bảo vệ cậu ấy vậy."
Bạch Tiêm Dương vẫn sa sầm mặt, khẽ hừ một tiếng đầy mặc kệ Kim Xu, chăm chú nhìn Sở Nguyên: "Là tôi đã đ.á.n.h giá thấp cậu, Sở Nguyên. Không ngờ cậu cũng thông minh thật đấy. Trong số mấy người chúng ta, hóa ra người biết tự bảo vệ mình nhất lại là cậu. Hóa ra cậu có thể lên giường với một người đàn ông mới quen chưa đầy một ngày. Trước đây sao tôi không nhận ra cậu lẳng lơ đến vậy?"
Kim Xu trợn tròn mắt, bắt đầu nghi ngờ liệu tai mình có nghe nhầm hay không. Cô vừa nghe thấy cái gì vậy?
Ngay giây sau, mặt cô đỏ bừng. Cô tức giận quát: "Bạch Tiêm Dương, anh điên rồi à? Bây giờ là lúc nào rồi mà còn có tâm trạng ghen tuông với người khác?"
Sở Nguyên nghiêng đầu đầy khó hiểu.
Tiêm hông có đói không? Cậu cũng thấy Bạch Tiêm Dương không ổn định?
"Cậu không sao chứ? Có cần nghỉ ngơi một lát không?" Sở Nguyên hỏi nhỏ.
Khóe miệng Bạch Tiêm Dương giật liên hồi. Hắn chỉ cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c như có thứ gì nghẹn lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Trong khi đó, Sở Nguyên vẫn mang vẻ mặt chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có đôi lúc, Bạch Tiêm Dương thật sự cảm thấy Sở Nguyên cố ý chọc tức mình. Bề ngoài thì lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối đáng thương, nhưng lại khôn khéo hơn bất kỳ ai. Nghĩ cũng phải, nếu nói cậu không có tâm cơ thì đầu óc thông minh thế nào để sống sót được? Chỉ là Bạch Tiêm Dương không ngờ cậu lại có thể mang gương mặt ngây thơ ấy để làm ra chuyện chẳng có giới hạn nào.
Trước đây hắn còn tưởng Sở Nguyên si tình Kim Xu, không ngờ vì muốn sống sót mà lại chấp nhận ở cùng một người đàn ông mới quen. Nghĩ đến đó, Bạch Tiêm Dương nghiến răng đến phát đau. Chẳng lẽ hắn thật sự khiến Sở Nguyên ghét đến vậy? Thà lựa chọn Lê Kinh Tuyết, một người mới quen, còn hơn ở cạnh hắn?
Ngay cả chính Bạch Tiêm Dương cũng không biết cảm xúc trong lòng mình rốt cuộc là gì. Hắn chỉ biết mình rất bực bội, chỉ cần nhìn thấy Lê Kinh Tuyết và Sở Nguyên ở gần nhau là trong lòng hắn lại khó chịu vô cùng.
"Đi theo chúng tôi." Giọng Bạch Tiêm Dương trầm xuống. "Cứ ở lại theo Lê Kinh Tuyết, đến lúc bị hắn bán đứng cũng chẳng biết vì sao."
Sở Nguyên lắc đầu. Trên mặt cậu vẫn là cặp kính gọng đen cũ kỹ, méo lệch, mái tóc đen mềm rủ xuống trước trán che khuất hơn nửa khuôn mặt. Cậu hơi ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thon dài với đường cong thanh thoát.
Tim Bạch Tiêm Dương bỗng đập mạnh một nhịp. Gương mặt Sở Nguyên vốn thanh lãnh, bình thường hiếm khi biểu cảm, ánh nhìn cũng nhạt nhẽo như nước lọc. Nhưng chính một người tưởng như vô vị lại khiến Bạch Tiêm Dương không kìm được mà nảy sinh những ý nghĩ chiếm hữu. Ánh mắt hắn dừng trên khóe mắt hơi nhếch của Sở Nguyên, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh khi người này ngước nhìn mình. Càng nhạt nhòa, càng dễ khiến người ta rung động.
