Toang Rồi, Lừa Tình Qua Mạng Trúng Ngay Boss Vô Hạn Lưu - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:01
"Là mùi gì vậy?"
Trên mặt Sở Nguyên hiện lên vẻ khó hiểu. Theo bản năng, cậu quay đầu nhìn về phía sau. Trong ký túc xá chỉ có một mình cậu, mấy người bạn cùng phòng đều đã đi học.
Âm thanh thông báo tin nhắn lại vang lên, giữa căn phòng yên tĩnh nghe đặc biệt đột ngột.
[Vừa rồi em ở cùng ai? Bị ai chạm vào rồi?]
[Trên người dính thứ mùi khó ngửi đó.]
[Ghê tởm quá.]
Sở Nguyên càng thêm mờ mịt. Cậu giơ cánh tay lên ngửi thử, nhưng hoàn toàn không phát hiện mùi gì lạ.
Là trò đùa sao? Nhưng đối phương đâu phải kiểu người thích trêu chọc người khác.
"Không phải đâu, ông xã, anh nghĩ nhiều rồi. Sao lại nói như vậy?" Sở Nguyên thử trấn an cảm xúc của người đàn ông.
Bên kia im lặng rất lâu không trả lời. Ngay khi cậu định cất điện thoại đi, tin nhắn mới lại hiện lên:
[Bé cưng, em sẽ không phản bội tôi chứ?]
Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, thế nhưng không hiểu vì sao, Sở Nguyên lại rùng mình. Một luồng khí lạnh nhanh ch.óng lan khắp cơ thể, khiến cậu cứng đờ tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.
[Sao không trả lời?]
[Bé cưng, trả lời tôi.]
[Em sẽ phản bội tôi sao?]
[Hay là vì nghĩ tôi không tìm được em nên mới lén lút dây dưa với người đàn ông khác?]
[Nói đi.]
[Quả nhiên bị tôi đoán đúng rồi, phải không?]
[SỞ NGUYÊN!]
Giọng điệu của đối phương ngày càng gấp gáp, như thể chỉ cần thêm một giây nữa thôi là sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Sở Nguyên nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
"Thật sự không có."
"Ông xã, anh phải tin em."
"Vừa rồi em chỉ có xích mích với một bạn học trong lớp thôi, đừng hiểu lầm."
Trong lòng Sở Nguyên thầm nghĩ, có lẽ ai đó đã chụp lén cậu rồi đăng ảnh lên mạng, cố ý bịa đặt câu chuyện để câu tương tác, mà người đàn ông này lại vừa lúc nhìn thấy.
[Em bị người khác bắt nạt sao?] Đối phương bất ngờ hỏi. [Hắn là ai?]
Sở Nguyên khựng lại. "Không có đâu..."
[Em đang bao che cho hắn.]
Người đàn ông dường như đã chắc chắn rằng cậu đang có gì đó mờ ám với người khác. Sở Nguyên đau đầu vô cùng, chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc chủ đề này.
"Cao Thịnh, học cùng lớp với em. Cậu ta không ưa em nên thường xuyên bôi nhọ sau lưng, vì vậy bất kể anh nhìn thấy gì trên mạng cũng đừng tin."
Sở Nguyên vốn chỉ muốn đối phương yên tâm, không ngờ người kia lại đáp một câu hết sức kỳ quái:
[Biết rồi.]
[Tôi sẽ giúp em giải quyết nó.]
[Sau này sẽ không còn ai bắt nạt em nữa.]
Một cảm giác bất an mơ hồ lập tức dâng lên trong lòng Sở Nguyên. "Chỉ là một tên hề nhảy nhót thôi, anh đừng để ý đến cậu ta."
Sau đó, người đàn ông không trả lời thêm bất cứ tin nhắn nào nữa. Sở Nguyên chậm rãi ngồi xuống ghế. Tiếp đó, như chợt nhớ ra điều gì, cậu cầm điện thoại lên xóa sạch toàn bộ lịch sử trò chuyện của ngày hôm nay.
Một ngày.
Hai ngày.
Trôi qua... Người đàn ông vẫn không liên lạc với cậu.
Cao Thịnh cũng vẫn đi học bình thường như mọi ngày, nhìn không giống như gặp phải chuyện gì cả. Sở Nguyên thu hồi ánh mắt, cúi đầu xoay cây b.út trong tay.
Có lẽ là cậu nghĩ quá nhiều. Nếu đối phương thật sự có năng lực một tay che trời như vậy, sao lại không dám gặp mặt cậu? Có lẽ điều người đó nói chỉ là xóa bỏ những tin đồn bôi nhọ cậu trên mạng mà thôi.
Sở Nguyên mím môi, biểu cảm nhàn nhạt.
Đến ngày thứ tư, Cao Thịnh xin nghỉ học. Ngày thứ năm. Ngày thứ sáu. Mái tóc đen rũ xuống trước mắt, che đi toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt cậu — cậu ta vẫn không xuất hiện.
Các học sinh trong lớp bàn tán xôn xao. Người thì nói Cao Thịnh đã ra nước ngoài du học, người khác lại bảo cậu ta về nhà tiếp quản công ty gia đình nên không học nữa. Ngay cả mấy tên đàn em luôn đi theo Cao Thịnh cũng hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Sở Nguyên càng lúc càng lo lắng. Cậu sợ rằng chuyện này có liên quan đến người đàn ông kia.
Trưa thứ năm, khi đang chuẩn bị trở về ký túc xá, cậu nhìn thấy vài chiếc xe cảnh sát đỗ trước khu giảng đường.
"Bạn học, có thể nói chuyện một chút được không?" Một nữ cảnh sát mặc thường phục bước về phía cậu.
Sở Nguyên dừng chân, hơi nhíu mày suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.
"Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút thôi." Nữ cảnh sát dẫn cậu tới một đình nghỉ bên hồ, cô lấy từ trong túi ra một tấm ảnh rồi đặt trước mặt Sở Nguyên.
Cậu cúi đầu nhìn. Hai người ngồi đối diện nhau, người trong ảnh chính là Cao Thịnh.
Cậu ta mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, nằm trên giường bệnh, hai tay hai chân đều bị trói cố định. Mới vài ngày không gặp mà Cao Thịnh đã tiều tụy đi rất nhiều, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt trắng bệch, cả người gầy rộc đi vài vòng giống như vừa trải qua một trận bệnh nặng.
Sở Nguyên hơi nhướng mày, vô cùng bất ngờ: "Đây là... Cao Thịnh sao?"
Hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo hống hách ngày thường, Cao Thịnh nằm trên giường bệnh không hề có sức sống khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu. Sở Nguyên chỉ nhìn thêm vài lần rồi lặng lẽ dời mắt đi.
"Đúng vậy," nữ cảnh sát dùng một chút rồi nói tiếp, "theo lời bố mẹ cậu ta kể, hai ngày trước Cao Thịnh đột nhiên phát bệnh, luôn miệng nói mình gặp ma, thậm chí còn xuất hiện hành vi tự làm hại bản thân. Không còn cách nào khác nên gia đình mới đưa cậu ta vào bệnh viện. Tôi nghe nói quan hệ giữa hai người không tốt lắm, mấy ngày trước còn xảy ra cãi vã."
Sở Nguyên ngước mắt lên: "Vậy nên cô đang nghi ngờ tôi sao? Tôi chỉ là một sinh viên bình thường thôi, đâu có bản lĩnh lớn như vậy."
Nữ cảnh sát bật cười: "Đương nhiên không phải ý đó. Hiện tại chúng tôi nghi ngờ cậu ta mắc chứng rối loạn tâm thần tiềm ẩn, có thể do chịu kích thích nào đó nên bệnh mới đột ngột phát tác."
Sở Nguyên lắc đầu: "Mấy ngày trước cậu ta vẫn còn rất bình thường."
"Vậy à? Thế cậu có thể nói cho tôi biết trước đó hai người đã cãi nhau vì chuyện gì không?"
