Tội Ác Không Chứng Cứ - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:22
Dưới sự trấn an của giáo sư Tần, tôi dần bình tĩnh hơn, giống như cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa.
Tôi ôm chầm lấy anh ta, bật khóc thành tiếng.
Cơ thể giáo sư Tần rõ ràng cứng lại. Tôi cảm nhận được nhịp thở của anh ta dần trở nên gấp gáp. Sau một thoáng do dự, anh ta cũng vòng tay ôm lấy tôi.
Khoảng năm phút sau, tôi mới dần bình tĩnh lại ngượng ngùng buông anh ta ra.
"Xin lỗi, giáo sư Tần... tôi..."
Anh ta đẩy gọng kính lên, ngắt lời xin lỗi của tôi.
Khi nhìn thấy vết m.á.u trên quần áo tôi, anh ta thoáng sững người nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
"Cô Trần, đã xảy ra chuyện gì? Cãi nhau với Tiêu Khang sao?"
Tôi lắc đầu, gương mặt đầy sợ hãi.
"Tiêu Khang là kẻ g.i.ế.c người. Anh ta đã g.i.ế.c bạn thân tôi và cả bạn trai của cô ấy. Tôi nghi anh ta bây giờ còn muốn g.i.ế.c cả tôi."
Giáo sư Tần nghe xong thì sững sờ.
Anh ta cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Cô không đùa đấy chứ?"
"Tôi không đùa! Tôi tận mắt nhìn thấy."
Tôi sốt ruột sờ khắp các túi áo định lấy điện thoại báo cảnh sát.
Lúc ấy tôi mới nhớ… Điện thoại vẫn còn trong tay Tiêu Khang.
"Giáo sư Tần, mau gọi cảnh sát. Nếu để anh ta xông vào thì mọi chuyện sẽ xong đời."
Anh ta gật đầu, đứng dậy gọi số 110, kể lại toàn bộ tình hình cho cảnh sát.
Sau khi cúp máy, anh ta dựa vào bàn, nhìn tôi bằng một ánh mắt rất kỳ lạ.
Tôi vừa định lên tiếng thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
"Vợ à. Đừng làm loạn nữa. Về nhà với anh." Giọng Tiêu Khang vọng từ ngoài cửa vào.
"Tiêu Khang… Tôi đã báo cảnh sát rồi. Anh đi đầu thú đi." Tôi run rẩy đáp lại.
Tiêu Khang im lặng một lúc rồi đ.ấ.m mạnh vào cửa một cái.
Tiếng bước chân dần xa.
Có vẻ như hắn đã bỏ đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, gần như mềm nhũn người ngã xuống ghế sofa.
Giáo sư Tần vẫn nhìn tôi. Ánh mắt ấy rất kỳ lạ, chứa đầy sự nghi ngờ và khó hiểu.
"Trần Mặc bình tĩnh lại. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Tôi kể lại toàn bộ những gì xảy ra trong ngày hôm nay, không sót một chi tiết nào.
Sắc mặt anh ta liên tục thay đổi, cuối cùng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Trần Mặc, cô có biết “Tên Cuồng Dâm Khu Tây” không?"
Tôi khựng lại, ánh mắt khẽ biến sắc rồi chậm rãi gật đầu.
"Hắn là một tên sát nhân h.i.ế.p d.ă.m hàng loạt. Trong sáu năm, hắn đã dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn để cưỡng h.i.ế.p rồi sát hại năm cô gái."
"Hắn có ý thức chống điều tra rất mạnh. Tôi từng may mắn được tham gia tổ chuyên án truy bắt hắn… Nên biết khá nhiều thông tin nội bộ."
Nói xong, anh ta cúi đầu.
"Tất cả các nạn nhân mà hắn ra tay đều có mái tóc vàng. Dường như hắn có một sự ám ảnh đặc biệt với những cô gái tóc vàng."
"Mà cô… lại có tóc vàng. Cộng thêm những bức ảnh cô nhìn thấy trong điện thoại Tiêu Khang..."
Một tia sáng khác thường lóe lên trong mắt giáo sư Tần.
"Tôi dám khẳng định… Tiêu Khang chính là “Tên Cuồng Dâm Khu Tây” gây ra chuỗi án cưỡng h.i.ế.p và g.i.ế.c người ấy."
Tôi c.h.ế.t lặng, trong nhất thời không thể tin nổi.
Tôi và Tiêu Khang đã kết hôn bốn năm.
Suốt bốn năm ấy… Hắn luôn đối xử với tôi rất tốt, chưa từng nổi nóng với tôi dù chỉ một lần.
Lẽ nào… Từ đầu đến cuối… Tôi chỉ là con mồi mà hắn nuôi nhốt?
Bảo sao lúc g.i.ế.c Lý Nghiên… Hắn lại thành thạo đến đáng sợ.
Tôi ngồi bệt xuống đất, đau đớn vò lấy mái tóc của mình.
Nếu hôm nay tôi không phát hiện ra… Thì chẳng bao lâu nữa… Có lẽ tôi cũng sẽ có kết cục giống hệt những cô gái kia.
Giáo sư Tần khẽ thở dài, đưa tay vỗ vai tôi.
"Đừng sợ. Hiện giờ cô vẫn an toàn. Tôi đã báo cảnh sát. Họ sẽ đến ngay thôi."
Tôi thất thần nhìn anh ta, rồi khẽ gật đầu.
Giáo sư Tần đun một ấm nước, pha cho tôi một tách trà.
Hương trà thơm ngát, thanh mát dễ chịu. Nhờ đó mà nỗi sợ hãi và căng thẳng trong lòng tôi cũng vơi đi đôi chút.
"Giáo sư Tần… Cảm ơn thầy." Tôi nhìn anh ta, mỉm cười dịu dàng.
Anh ta dường như hơi ngượng ngùng, khẽ ho hai tiếng, hai má cũng hơi ửng đỏ.
"Không có gì." Tôi đâu thể khoanh tay đứng nhìn."
Sau khi uống hết tách trà, tôi nhìn đồng hồ.
Đã gần một tiếng kể từ lúc báo cảnh sát. Vậy mà vẫn chưa thấy cảnh sát đến.
Giáo sư Tần nhận ra sự nghi hoặc của tôi, liền dịu giọng an ủi: "Đừng sốt ruột. Chắc cảnh sát cũng sắp tới rồi."
Anh ta đứng dậy, mỉm cười.
"Xảy ra nhiều chuyện như vậy… Cô chắc cũng mệt lắm rồi. Nghỉ ngơi một lát đi."
Tôi do dự một chút nhưng tinh thần lúc này quả thực đã kiệt quệ, cuối cùng cũng đồng ý.
Anh ta bước tới bên tủ quần áo, định lấy cho tôi một bộ chăn.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng anh ta sống một mình. Vậy mà trong nhà lại có một bộ chăn màu hồng.
Cơn mệt mỏi dần ập đến, tôi ngáp một cái thật dài, hai mí mắt nặng trĩu.
Đúng lúc ấy...
"Rầm!"
Một tiếng động lớn bất ngờ vang lên khiến tôi giật mình.
Tôi quay đầu nhìn theo.
Hóa ra trong lúc lấy chăn, giáo sư Tần vô tình làm rơi một chiếc hộp xuống đất.
Tôi bước tới định giúp anh ta nhặt.
"Không cần. Để tôi tự làm."
Giọng giáo sư Tần bỗng cao hơn hẳn.
Anh ta cúi người xuống, định ngăn tôi lại.
Nhưng… Tôi đã mở chiếc hộp ấy ra.
Đồng t.ử tôi lập tức co rút. Hai mắt mở to vì kinh hãi.
