Tôi Bao Nuôi Nam Chính - Chương 1

Cập nhật lúc: 05/07/2026 13:01

1.

Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang ở trên sân trường.

Trước mắt là trai xinh gái đẹp đang đ.á.n.h đàn guitar và hát.

Bên cạnh có người đang thì thầm bàn tán.

"Tống Chiêu Ý xinh đẹp thật đấy!"

"Học trưởng Phó cũng đẹp trai quá!"

"Cảm giác hai người họ khá xứng đôi."

Tôi đứng trong đám đông, vẻ mặt ngơ ngác.

Rõ ràng lúc nãy tôi còn đang thức đêm sửa phương án mà?

Đây là đang nằm mơ sao?

Tôi nhẹ nhàng nhéo cánh tay mình một cái.

Đau thật.

Đúng lúc này, trong đầu ùa vào một đống ký ức không thuộc về tôi.

Lâm Huyên Vân.

Thiên kim nhà giàu, hiện đang là sinh viên năm hai.

Hôm nay bị đối thủ một mất một còn là Tống Chiêu Ý mời đến xem buổi biểu diễn của câu lạc bộ âm nhạc.

Nguyên chủ vốn không muốn tới, nhưng Tống Chiêu Ý nói: "Cậu sợ ánh hào quang của mình quá ch.ói lọi, khiến cậu tự ti sao?"

Nguyên chủ không cãi lại được, cuối cùng đành đồng ý.

Tôi tiêu hóa hết đống thông tin này và đưa ra kết luận.

Tôi xuyên sách rồi, xuyên thành một nữ phụ độc ác cùng tên cùng họ với mình.

Tên sách không nhớ, về phần cốt truyện, tôi chỉ nhớ đại khái chuyện của nam nữ chính.

Còn chuyện của Lâm Huyên Vân thì tôi lại rất rõ.

Lúc này, Tống Chiêu Ý trên sân khấu vừa hát xong nốt cuối cùng, hơi cúi người, cười dịu dàng và chừng mực.

Phó Nghiên Hàn đặt cây đàn guitar sang một bên, vẻ mặt vô cảm vỗ tay hai cái.

Tôi nhìn Phó Nghiên Hàn hai giây.

Ừm, quả thật rất đẹp trai, nhưng không phải kiểu tôi thích.

Anh ta là thanh mai trúc mã của nguyên chủ, hai nhà đã định hôn ước từ nhỏ.

Trong tiểu thuyết viết cả hai đều không hứng thú với đối phương, mặc định người kia là đối tượng liên hôn của mình.

Nhưng sau này Tống Chiêu Ý vì muốn chọc tức nguyên chủ, chủ động theo đuổi Phó Nghiên Hàn hơn hai năm, thành công cưa đổ.

Phó Nghiên Hàn vì vậy mà hủy bỏ hôn ước với nguyên chủ.

Đối tượng liên hôn vì đối thủ một mất một còn mà hủy hôn, nguyên chủ đương nhiên không nuốt trôi cục tức này.

Từ đó mở ra con đường hắc hóa.

Đang hồi tưởng cốt truyện, tôi đột nhiên nghe thấy tên mình.

"Tiếp theo, mình muốn mời học sinh Lâm Huyên Vân xinh đẹp của trường chúng ta lên sân khấu biểu diễn một bài hát. Chắc hẳn mọi người đều rất muốn nghe nhỉ?"

Toàn trường im lặng một giây, sau đó vang lên những tiếng ồn ào trêu chọc.

"Được! Lâm Huyên Vân lên một bài đi!"

"Hoa khôi PK kìa! Kích thích!"

"Học tỷ Lâm hát chắc hay lắm nhỉ?"

Khá lắm, đang đào hố cho tôi đây.

Ký ức của nguyên chủ cho tôi biết, cô ấy hát dở tệ, hát lệch tông có thể bay ra ngoài vũ trụ.

Tống Chiêu Ý biết chuyện này, trước kia không ít lần châm chọc mỉa mai, bây giờ là muốn tôi mất mặt trước bàn dân thiên hạ.

Nếu nguyên chủ còn ở đây, chắc đã bị tức đến đỏ bừng mặt rồi.

Nhưng tôi thì khác.

Là một người làm công sở, người bị sếp ép biểu diễn văn nghệ trong buổi tổng kết cuối năm như tôi, tôi đã đặc biệt thuê giáo viên dạy hát và guitar.

Kết quả rất mỹ mãn, buổi tổng kết cuối năm vỗ tay vang dội, sếp thậm chí còn gửi cả bao lì xì.

"Được." Tôi cười đặt ly trà sữa trong tay xuống, sải bước đi lên sân khấu.

Tống Chiêu Ý sững người một chút, rất nhanh lại khôi phục nụ cười: "Huyên Vân sảng khoái thật đấy, có cần đệm đàn không? Nghiên Hàn, cậu có thể giúp..."

"Không cần." Tôi quay đầu nhìn Phó Nghiên Hàn: "Cho mượn cây đàn chút."

2.

Phó Nghiên Hàn hơi nhướn mày, đưa đàn qua.

"Cảm ơn." Tôi nhận lấy, tùy tay gảy dây đàn, âm sắc cực kỳ tốt.

Không hổ là công t.ử nhà giàu, cây đàn dùng còn tốt hơn mấy lần cây tôi dùng trước khi xuyên sách.

Tống Chiêu Ý lùi sang một bên, nụ cười trên mặt đầy thâm ý.

Đặt đàn xong, tôi bắt đầu gảy.

Câu hát đầu tiên vừa cất lên, bên dưới sân khấu lập tức im bặt.

Nụ cười của Tống Chiêu Ý lúc này trông khó coi vô cùng.

Tôi suýt chút nữa bật cười.

Cúi đầu nhìn dây đàn, nén cười lại.

Hát xong câu cuối cùng, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay và reo hò.

"Hay quá! Hay quá!"

"Học tỷ giỏi thật đấy!"

"Đây là Lâm Huyên Vân sao? Cô ấy hát hay như vậy từ bao giờ thế?"

"Không phải bảo cô ấy hát dở tệ sao? Thế này mà bảo dở tệ á?!"

Tôi đứng dậy, trả đàn cho Phó Nghiên Hàn: "Cảm ơn nhé."

Anh ta nhận lấy, nhìn tôi một cái, trong mắt dường như có chút thưởng thức.

Tôi không để ý.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Trà sữa vẫn còn đợi tôi, trân châu ngâm lâu quá sẽ hết độ dẻo dai mất.

Đêm đó, bảng tin trường sôi nổi lạ thường.

"Lâm Huyên Vân tự đệm tự hát, hay quá đi mất!"

"Thảo luận lý tính, Lâm Huyên Vân và Tống Chiêu Ý rốt cuộc ai mới là hoa khôi?"

"Lâm Huyên Vân chứ sao, xinh đẹp, hát hay, nhất là lúc cười, đặc biệt ngọt!"

Những cái này, đều là bạn cùng phòng nói cho tôi biết.

Tôi không có hứng thú quan tâm mấy chuyện này, tâm trí tôi dồn hết vào cốt truyện.

Nhiều nhất là xem lại đoạn clip mình vừa đàn vừa hát.

Lâm Huyên Vân trong thế giới tiểu thuyết này trông giống hệt tôi.

Chỉ là tình trạng da dẻ và khí sắc tốt hơn tôi nhiều.

Dù sao cũng là thiên kim nhà giàu trẻ tuổi, tôi quanh năm thức đêm sửa phương án, sao bì được.

Sau khi cảm thán, tôi tiếp tục phân tích cốt truyện.

Cuộc đời của nguyên chủ, tóm gọn lại chỉ có bốn chữ: tự mình gây họa.

Năm lớp 11, cô ấy vì muốn đè bẹp Tống Chiêu Ý nên nghĩ đủ mọi cách.

Ngày nào cũng dậy sớm trang điểm phong cách tự nhiên, có buổi diễn nào là đăng ký biểu diễn múa, trang phục tự bỏ tiền mua cực kỳ lộng lẫy.

Thậm chí nỗ lực học tập, thi vào top 10 của khối chỉ để đăng bài lên mạng kèm dòng chú thích: "Vừa có nhan sắc vừa có trí tuệ."

Để làm nổi bật sự lương thiện của bản thân, cô ấy quyết định tài trợ cho một học sinh nghèo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Bao Nuôi Nam Chính - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD