Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 10
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:02
"Đại khái kết quả được khoảng bao nhiêu phần trăm, trong lòng bản thân con chẳng lẽ không tự biết đường mà lượng sức mình hay sao?!" Giọng điệu của bà bỗng nhiên cất cao lên hơn một bậc, nghe cái khí thế sang sảng ấy quả thực căn bản chẳng giống người đang ốm đau bệnh tật chút nào.
Làm sao mà con biết trước được cơ chứ?! Tôi vừa mới toan mở miệng cãi lại một câu, thì Hạ Châu đứng bên cạnh đã vô cùng khéo léo đỡ lời cướp lời nói thay:
"Dạ thưa bác gái, cháu và học tỷ Khương Nghiêu là cùng chung một đội thi đấu với nhau ạ, phần thể hiện bài thi của nhóm cháu quả thực là vô cùng xuất sắc và ăn ý, cháu tin chắc chắn sẽ không bao giờ làm phụ lòng kỳ vọng của bác đâu ạ."
Mẹ tôi nghe thấy những lời lễ phép và tự tin ấy thì sắc mặt bỗng chốc dịu đi trông thấy, cất tiếng hỏi han: "Cháu tên là gì thế?"
"Dạ cháu tên là Hạ Châu ạ, chữ Hạ trong chúc hạ, chữ Châu trong cửu châu ạ." Hạ Châu nói năng vô cùng từ tốn, chậm rãi, phong thái toát lên vẻ vừa dịu dàng, ấm áp lại vừa bất kiêu bất tiển, lễ độ đàng hoàng.
Bà và Hạ Châu cứ thế người hỏi kẻ đáp trò chuyện qua lại vô cùng ăn ý, thái độ hòa nhã ấy của mẹ thậm chí còn tốt hơn gấp vạn lần thái độ bà đối xử với đứa con gái ruột như tôi, thế nhưng sâu thẳm trong lòng tôi lại bất giác thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cảm thấy vô cùng thoải mái và nhẹ gánh: Ít nhất thì bản thân tôi cũng không cần phải trực tiếp đối diện, không cần phải tiếp tục cãi vã xung đột căng thẳng với bà nữa.
Mãi cho đến khi cùng Hạ Châu bước chân ra khỏi sảnh bệnh viện, nét mặt tôi mới thực sự thả lỏng và lấy lại được vẻ tự nhiên, tôi không khỏi cất giọng trêu chọc cậu ấy một câu:
"Cậu cũng tài năng và bản lĩnh ghê gớm thật đấy nhé, đến cả người đàn bà thép khó tính như mẹ tôi mà cậu cũng có thể bắt chuyện trò chuyện vui vẻ được cơ đấy."
Hạ Châu vươn bàn tay thon dài bấm nút gọi thang máy, khẽ nghiêng đầu liếc mắt nhìn tôi một cái đầy ẩn ý:
"Chuyện đó thì còn phải xem là đang nói chuyện vì ai nữa chứ."
Cậu ấy không hề nở nụ cười, trên gương mặt cũng chẳng để lộ ra bất kỳ biểu cảm cảm xúc nào khác, câu nói ấy thốt ra nghe bình thản tựa như một lời nói bâng quơ trong cuộc trò chuyện thường nhật, thế nhưng nó lại ẩn chứa một chút ý tứ mập mờ, quyến rũ đến lạ kỳ.
Tôi im lặng ngậm miệng không cất thêm lời nào nữa.
Sau khi chào tạm biệt Hạ Châu ở cổng trường, tôi một mình rảo bước trên con đường nhỏ dẫn về khu ký túc xá nữ sinh, thế nhưng vạn lần không thể ngờ được rằng giữa đường đi tôi bỗng nhiên bị một bàn chân lạ thò ra gạt mạnh làm vấp ngã!
Trời đất lúc này vẫn còn chưa kịp tờ mờ sáng, cái thằng c.h.ế.t tiệt nào mà nửa đêm nửa hôm lại đứng núp trong góc tối thò chân ra cản đường người khác thế này cơ chứ?!
Tôi đã nhắm c.h.ặ.t hai mắt chuẩn bị tinh thần đón nhận cái kết cục bi t.h.ả.m là cả thân mình ngã quỵ xuống đất, hai đầu gối bị va đập trầy xước tóe m.á.u, thế nhưng ngay vào tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cả cơ thể tôi đã bất ngờ được một vòng tay rắn rỏi vươn ra ôm trọn kéo giật ngược trở lại!
Ngước mắt nhìn lên, đập ngay vào mắt tôi chính là khuôn mặt tuấn tú của Hứa Trạch Uyên!
Một bàn tay to lớn của anh siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả của tôi, một bàn tay khác ấn c.h.ặ.t lên bả vai tôi, ép c.h.ặ.t cả thân hình tôi áp sát vào bức tường gạch phía sau, nương theo ánh sáng le lói yếu ớt hắt ra từ ngọn đèn đường cách đó không xa, tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một bên dưới hàng mi dài rủ xuống của anh là một quầng thâm thẫm đen vì thức trắng đêm, cả con người anh toát lên vẻ vừa lười biếng mệt mỏi, nhưng lại vừa nồng nặc sự hung hãn và tà khí cuộn trào.
Hứa Trạch Uyên khẽ cúi đầu vùi sát mặt vào hõm cổ trắng ngần của tôi, từng luồng hơi thở ấm nóng, phập phồng phả thẳng vào làn da nhạy cảm nơi gáy tôi, vừa ám muội, vừa nóng bỏng lại vừa khiến người ta run rẩy.
Tôi bất giác co rúm cả người lại vì nhột, gò má tôi vô tình cọ nhẹ vào bờ má góc cạnh của anh.
"Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc thế này... cô vừa mới đi vào bệnh viện về đấy à?" Chất giọng của Hứa Trạch Uyên hiếm hoi lắm mới chịu mềm mỏng xuống đôi chút, tựa như một người vừa trút bỏ được tảng đá nặng ngàn cân trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cái thái độ dịu dàng ấy đã khiến cho tôi trong một thoáng chốc ngỡ ngàng tưởng chừng như hai đứa vẫn đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng năm xưa.
Bị sự dịu dàng hiếm có ấy làm cho mụ mẫm đầu óc, tôi bỗng chốc quên sạch sành sanh toàn bộ những chuỗi ngày anh trưng ra bộ mặt thối tha lạnh lùng và cái tính khí ch.ó má gắt gỏng suốt thời gian qua, liền nửa nũng nịu nửa thành thật lên tiếng giải thích:
"Mẹ em đi công tác ghé qua đây rồi đột ngột phát bệnh phải nằm viện cấp cứu, nửa đêm nửa hôm em căn bản chẳng tài nào bắt được xe taxi ngoài đường, nên mới đành phải gọi điện nhờ Hạ Châu lái xe chở đi giùm một chuyến thôi mà anh."
Hứa Trạch Uyên trước đây vốn dĩ luôn vô cùng say đắm và yếu lòng trước cái điệu bộ nũng nịu ngọt ngào này của tôi, và giờ đây điều đó dường như cũng chẳng hề thay đổi chút nào.
Anh khẽ nhướng đôi lông mày sắc sảo lên, ánh mắt nhìn tôi trông vừa ngạo mạn lại vừa câu hồn quyến rũ c.h.ế.t người, bàn tay đang đè trên vai tôi từ từ buông lỏng ra, rồi đưa những ngón tay thon dài khẽ véo nhẹ lên vành tai nhạy cảm của tôi một cái đầy vẻ lơ đễnh, thế nhưng ẩn sâu trong đáy mắt vẫn còn le lói một chút tàn dư hung dữ:
"Xem ra trong đầu vẫn còn biết đường tự giác mò về ký túc xá đấy nhỉ."
Nhìn thấy cái điệu bộ ghen tuông đáng yêu ấy của anh, tôi thực sự chỉ muốn bật cười thành tiếng, một góc mềm mại sâu thẳm trong tim tôi bỗng chốc tan chảy ra, thế nhưng chợt nhớ lại cảnh tượng gã đàn ông này ban nãy ở quán KTV dám cả gan cầm điếu t.h.u.ố.c lá ném thẳng vào người ta với vẻ mặt hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, tính khí bướng bỉnh lại thúc giục tôi mở mồm buông lời khiêu khích:
"Thế ngộ nhỡ đêm nay em nhất quyết không chịu mò về thì anh tính làm gì em nào?"
"Thì tôi sẽ tự tay bóp c.h.ế.t tươi cô ngay tại chỗ." Hứa Trạch Uyên hơi dùng thêm một chút lực ở những ngón tay đang véo vành tai tôi, rồi kéo giật cả thân hình tôi đ.â.m sầm lọt thỏm vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi của anh.
Cái giọng điệu đanh thép và nghiêm túc tột cùng ấy thốt ra, khiến cho tôi thực sự căn bản chẳng dám có lấy nửa phần hoài nghi rằng anh không dám làm thật.
Tôi không dám tiếp tục chọc giận con dã thú này thêm nữa, liền ngoan ngoãn đưa hai bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy gấu chiếc áo thun cộc tay của anh làm nũng:
"Thế bây giờ em đã ngoan ngoãn quay về rồi này, anh có phần thưởng gì dành tặng cho em không nào?"
Hứa Trạch Uyên nghe thấy câu hỏi mè nheo ấy liền khẽ bật ra một tiếng cười trầm thấp, âm thanh rung lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh rót thẳng vào màng nhĩ khiến toàn bộ da đầu tôi bỗng chốc tê dại nổi gai ốc, anh chậm rãi buông tôi ra, vỗ nhẹ lên bờ vai tôi hai cái:
"Phần thưởng là cho phép cô mau ch.óng cút về phòng mà ngủ cho đẫy giấc đi nhé."
Thưởng cho tôi được về phòng ngủ sao?!
Tôi bỗng chốc vừa tức giận lại vừa bật cười thành tiếng, tức tối liếc xéo anh một cái sắc lẹm rồi quay ngoắt người sải bước bước thẳng vào trong sảnh ký túc xá: Cái đồ đàn ông khó ưa nhà anh, anh cứ việc tiếp tục làm bộ làm tịch làm giá đi nhé!
Hứa Trạch Uyên có lẽ đã bị những đòn ghen tuông vừa rồi kích thích đến mức chạm tới giới hạn chịu đựng rồi, tôi liền tranh thủ thừa thắng xông lên, gửi lại một yêu cầu kết bạn trên ứng dụng WeChat, và quả nhiên đúng như dự đoán anh đã lập tức bấm nút đồng ý xác nhận ngay.
Tôi còn chưa kịp soạn tin nhắn mở lời, thì màn hình đã nhảy lên một dòng tin nhắn ngắn gọn từ anh: "Gửi ảnh chụp màn hình trang cá nhân qua đây xem cô đang cài đặt biệt danh của tôi là gì nào."
Ban đầu trong thâm tâm tôi vốn chỉ dự định sửa lại thành tên thật của anh cho đàng hoàng nghiêm túc thôi, thế nhưng nhìn thấy dòng tin nhắn ấy, tôi liền dứt khoát gõ thẳng hai chữ ngọt xớt "Chồng yêu" vào phần biệt danh, rồi chụp ảnh màn hình gửi thẳng sang cho anh.
Đầu dây bên kia im lặng phăng phắc suốt một hồi lâu, rồi gửi sang một đoạn tin nhắn thoại ngắn, giọng nói lười biếng, trầm ấm và ngập tràn vẻ mê hoặc ma mị truyền qua loa, mặc dù câu từ thốt ra là đang buông lời mỉa mai châm chọc tôi, thế nhưng tôi lại nghe ra được trọn vẹn những tia cười hạnh phúc và sự cưng chiều ngọt ngào ẩn sâu trong đó: "Cô làm ơn biết giữ chút liêm sỉ giùm tôi cái đi nhé."
