Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 13
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:03
Tôi thực sự không tài nào hiểu nổi, cớ sao trên cõi đời này lại có những người mẹ ruột đối xử tàn nhẫn và cay nghiệt với chính đứa con gái ruột của mình đến mức độ này cơ chứ, một chút tình thương mẫu t.ử cỏn con bà cũng căn bản không hề sẵn lòng ban phát cho tôi.
Toàn bộ sức lực chống đỡ trong cơ thể tôi hoàn toàn sụp đổ, tôi quỳ sụp cả thân mình ngồi bệt xuống nền đất lạnh buốt, đưa hai tay ôm c.h.ặ.t lấy hai đầu gối ngồi thẫn thờ ngơ ngác, những giọt nước mắt cứ thế thi nhau tuôn rơi lã chã không dứt, thực lòng mà nói lúc này tôi chẳng hề muốn khóc lóc ỉ ôi, trong lòng cũng chẳng còn cảm thấy quá đỗi đau buồn nữa rồi, chỉ là sâu thẳm trong tâm can lúc này bỗng nhiên cảm thấy hoàn toàn trống rỗng và hụt hẫng đến vô tận mà thôi.
Cánh cửa phòng bao bỗng nhiên bị người ta nhẹ nhàng kéo mở ra phát ra một tiếng cạch nhỏ, trái tim đang chìm trong u tối của tôi bỗng chốc giật thót thót thon thót, tôi vội vã ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên phía cửa, thì bàng hoàng phát hiện ra người vừa bước chân vào phòng thế mà lại chính là Hứa Trạch Uyên!
Tâm trạng tôi bỗng chốc lại càng thêm phần chán nản và suy sụp, tôi mệt mỏi buông xuôi cả thân mình dựa hẳn lưng vào bờ tường lạnh ngắt, thế nhưng Hứa Trạch Uyên lại sải từng bước chân dài chậm rãi tiến lại gần bên cạnh tôi, rồi từ từ quỳ một bên đầu gối ngồi xổm xuống ngay trước mặt tôi.
Anh nhẹ nhàng vươn bàn tay to lớn ấm áp của mình ra, dùng phần thịt mềm mại nơi đầu ngón tay cái dịu dàng lau đi những giọt nước mắt đang không ngừng tuôn rơi trên gò má tôi, giọng nói của anh cất lên lúc này sao mà lại dịu dàng, trầm ấm và ấm áp đến mức căn bản chẳng giống với tính khí cộc cằn thường ngày của anh chút nào:
"Đừng khóc nữa mà em."
Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn vào chàng trai đang cúi thấp đôi mày thanh tú trước mặt mình lúc này, một người đàn ông vốn dĩ luôn ngông cuồng kiêu ngạo và gai góc nay lại chịu thu hết toàn bộ những móng vuốt sắc nhọn lại để đối đãi với tôi bằng một sự dịu dàng tột bậc, nỗi tủi thân bị kìm nén bấy lâu nay trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng chốc vỡ òa dữ dội:
"Những lời nói ban nãy... anh đều đã đứng ngoài cửa nghe thấy hết cả rồi đúng không anh?"
Hứa Trạch Uyên thoáng ngẩn người ra một nhịp, vẻ mặt lộ rõ vẻ có chút khó xử và ngập ngừng, thế nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn nói thật lòng mình: "Ừm, tôi nghe thấy hết rồi."
Tôi còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, thì anh đã trầm giọng nói tiếp một câu ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân:
"Chuyện đó căn bản hoàn toàn không phải là lỗi của em đâu."
Vỏn vẹn đúng chín chữ dịu dàng ấy thốt ra, rõ ràng chẳng phải là những lời lẽ hoa mỹ đao to b.úa lớn gì, thế nhưng nó lại như một chiếc chìa khóa vạn năng đ.â.m trúng vào góc khuất yếu mềm nhất trong sâu thẳm tâm hồn tôi, khiến cho toàn bộ những uất nghẹn, tủi hờn và nỗi khát khao tình thương gia đình bị đè nén suốt bao nhiêu năm tháng qua bỗng chốc được giải phóng vỡ òa hoàn toàn, cuối cùng tôi đã không tài nào kiềm chế nổi nữa, ôm chầm lấy cổ anh mà bật khóc nấc lên thành từng tiếng t.h.ả.m thiết xé lòng.
Bàn tay của Hứa Trạch Uyên vô cùng ấm áp và vững chãi, anh khẽ choàng một cánh tay ôm trọn lấy thân hình tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, không hề phát ra thêm bất kỳ một tiếng động nào, cứ thế kiên nhẫn để mặc cho tôi tha hồ vùi đầu vào n.g.ự.c anh mà trút cạn những giọt nước mắt cay đắng, mãi cho đến khi tôi khóc đến mức cạn kiệt sức lực không còn hơi sức để khóc nữa, anh mới nhẹ nhàng nâng người đỡ tôi đứng thẳng dậy từ dưới nền đất lạnh.
Sau khi toàn bộ những cảm xúc tiêu cực đen tối trong lòng đã được trút bỏ sạch sành sanh qua làn nước mắt, ý thức được người đang đứng sừng sững trước mặt mình lúc này chính là chàng trai mà bản thân mình đang hết mực yêu thương và theo đuổi, sự ngượng ngùng và xấu hổ của một đứa con gái bỗng chốc muộn màng trỗi dậy khiến hai bên má tôi đỏ ửng lên:
"Bộ dạng khóc lóc nhem nhuốc này của em... trông có phải là xấu xí lắm đúng không anh?"
Đôi mắt phượng của Hứa Trạch Uyên khẽ cong lên nở một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời mùa xuân, anh vươn tay khẽ véo nhẹ lên gò má phúng phính của tôi một cái cưng nựng:
"Không hề xấu xí chút nào đâu, Nghiêu Nghiêu của tôi thì làm sao có thể xấu xí cho được cơ chứ."
Được bàn tay to lớn ấm áp của Hứa Trạch Uyên nắm c.h.ặ.t lấy tay mình cùng nhau sải bước đi dạo hóng gió đêm bên ngoài, tôi khẽ nghiêng đầu liếc mắt nhìn anh:
"Có phải anh đang thương hại và tội nghiệp cho em đúng không anh?"
Dẫu sao hai đứa cũng đã chính thức nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau như thế này rồi, nếu như lúc này tôi còn không chịu mở mồm hỏi cho ra lẽ thì sau này e rằng sẽ quá muộn màng, nỗi đau lòng và tủi thân thì cũng chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi, dù gì thì từ thuở nhỏ đến lớn tôi vốn dĩ đã quen với việc sống thiếu thốn tình thương gia đình rồi, thế nhưng việc để vuột mất Hứa Trạch Uyên thì chắc chắn sẽ là nỗi nuối tiếc và ân hận cả cuộc đời này của tôi.
Hứa Trạch Uyên vừa nghe thấy câu hỏi ấy liền lập tức khôi phục lại cái bộ dạng kiêu ngạo, ngông cuồng và bất cần đời quen thuộc, anh khẽ nhướng đôi lông mày dài lên, đôi mắt hẹp dài liếc xéo nhìn tôi:
"Trong mắt cô thì tôi giống hạng người giàu lòng thương hại bố thí thế sao?"
"Thế tại sao anh lại đột nhiên chịu mở lòng tha thứ cho em nhanh như thế cơ chứ?"
"Bằng không thì sao hả? Chẳng lẽ cô muốn tôi giương mắt đứng nhìn thằng nhóc Hạ Châu nó đào góc tường cướp mất người phụ nữ của tôi hay sao?" Hứa Trạch Uyên bỗng dừng hẳn bước chân lại, tựa lưng vào lan can cầu sắt, vươn tay kéo giật cả thân hình tôi ôm trọn vào trong lòng mình.
Ánh mắt của anh lúc này lộ rõ vẻ nguy hiểm khôn lường khó tả, dường như chỉ cần nghe thấy hai chữ "Hạ Châu" thốt ra khỏi miệng thôi là ngọn lửa giận dữ trong người anh lại có thể bùng cháy lên bất cứ lúc nào.
Tôi đưa hai tay chống nhẹ lên bờ vai vững chãi của anh, ngước mắt nhìn thẳng vào mặt anh:
"Anh thực sự không còn tức giận em nữa rồi à?"
"Tức giận chứ, tức muốn nổ phổi ra đây này! Nhưng mà việc hai đứa quay lại bên nhau thì cũng chẳng hề ảnh hưởng đến việc cô sau này bắt buộc phải kẹp c.h.ặ.t đuôi lại mà ngoan ngoãn làm người đâu nhé!" Khóe môi Hứa Trạch Uyên khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai, anh vươn tay khẽ véo nhẹ lên vành tai tôi cười trêu chọc, "Nhân tiện bớt giở mấy cái trò làm nũng tác oai tác quái lại giùm tôi một chút, đỡ để cho cái thân già này ngày ngày phải c.ắ.n răng nhẫn nhịn đến mức đau buốt cả đầu óc."
Nói đến đây, anh bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng trầm mặc kéo dài, rồi cúi đầu ghé sát tai tôi, cất giọng vô cùng, vô cùng dịu dàng buông một lời cam kết sắt son:
"Hơn thế nữa... kể từ nay về sau, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ để cho Nghiêu Nghiêu của tôi phải chịu cảnh thiếu thốn tình yêu thương thêm một lần nào nữa."
Các nhà tâm lý học lỗi lạc từng đúc kết ra một chân lý rằng: Muốn phán đoán xem một người đàn ông có thực sự yêu thương bạn thật lòng hay không, thì bắt buộc phải nhìn vào việc anh ta có sẵn sàng vì bạn mà hy sinh những nguồn tài nguyên khan hiếm và đắt giá nhất của bản thân hay không.
Đối với người giàu có lắm tiền nhiều của thì đó chính là thời gian quý báu; đối với người nghèo hèn bần nông thì đó chính là tiền bạc mồ hôi nước mắt; còn đối với một gã đàn ông mang tính khí ch.ó má nóng nảy như Hứa Trạch Uyên, thì nguồn tài nguyên vô giá nhất mà anh đã dành trọn cho tôi chính là sự nhẫn nhịn và bao dung đến tận cùng!
"Như thế này coi như là hai chúng mình đã chính thức gương vỡ lại lành, quay lại với nhau rồi đúng không anh?"
"Bằng không thì sao hả, cô còn muốn tôi phải làm thêm trò trống gì nữa đây?" Hứa Trạch Uyên khẽ bật ra một tiếng cười trầm thấp quyến rũ, cúi sát đầu lại gần, từng câu từng chữ thốt ra nghe vô cùng nhỏ nhẹ nhưng lại nồng nặc vẻ ám muội và nóng bỏng, khiến cho từng cơn gió đêm l.ồ.ng lộng thổi qua cũng căn bản chẳng tài nào xua tan nổi độ nóng rát đang bùng cháy trên hai bên má tôi.
Còn dám mở mồm ra hỏi ngược lại tôi sao?! Cái người đàn ông bá đạo này khoảnh khắc cúi đầu hôn xuống môi tôi tựa như một cơn bão táp công thành chiếm đất cuồng nhiệt, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy ra cũng căn bản chẳng thể nào đẩy nổi, vậy mà anh vẫn còn dám mặt dày hỏi tôi muốn làm cái gì nữa cơ đấy?!
Tôi thở hổn hển mở to hai mắt trừng trừng lườm anh, thế nhưng bàn tay to lớn của anh đã nhanh ch.óng vươn ra che kín lấy đôi mắt tôi:
"Cấm tiệt không được dùng cái ánh mắt quyến rũ c.h.ế.t người ấy để nhìn tôi nghe chưa."
