Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 15

Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:03

Một cảm giác ngượng ngùng và áy náy khó tả bỗng chốc dâng lên trong lòng tôi, tôi đưa những ngón tay bấu c.h.ặ.t vào quai chiếc túi xách da: "Ừm, anh ấy đã mở lòng chấp nhận tha thứ cho tôi rồi."

Hạ Châu im lặng không cất tiếng đáp lời, tôi ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của cậu ấy, bỗng bàng hoàng phát hiện ra sâu thẳm trong đáy mắt ấy đang cuộn trào một thứ cảm xúc vô cùng hiếm thấy.

Thực lòng mà nói bản thân tôi căn bản chẳng hề hiểu sâu về con người của Hạ Châu, bởi vì cậu ấy vốn dĩ tuyệt đối không phải là mẫu người thích bộc lộ cảm xúc hỷ nộ ái ố ra ngoài mặt, bất kỳ tâm tư thầm kín nào cậu ấy cũng đều chôn c.h.ặ.t vào sâu trong đáy lòng, vậy mà giờ đây, cái cảm xúc đau đớn như vừa phải hứng chịu một vết thương lòng rỉ m.á.u kia... là thứ mà cả cuộc đời này tôi chưa từng bao giờ nhìn thấy trên gương mặt cậu ấy, khiến cho l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bất giác dâng lên một chút xót xa.

"Cậu thực sự là một chàng trai vô cùng tốt, thế nhưng chuyện tình cảm trên cõi đời này xưa nay vốn dĩ rất ngang trái và chẳng bao giờ chịu tuân theo bất kỳ một đạo lý logic nào cả. Huống chi, Hứa Trạch Uyên tính khí tuy có phần nóng nảy cục cằn, lòng ghen tuông lại vô cùng dữ dội, thế nhưng anh ấy vẫn sẵn lòng c.ắ.n răng nhẫn nhịn để cho tôi đứng ở đây nói chuyện riêng với cậu mà không hề mở miệng buông lời can ngăn thô bạo, sự nhẫn nhịn và hy sinh ấy của anh ấy mang lại cho một đứa con gái như tôi cảm giác an toàn và được che chở vững chắc hơn gấp vạn lần sự dịu dàng của cậu."

Hạ Châu nghe xong những lời tâm sự chân thành ấy liền khẽ bật ra một nụ cười nhẹ nhõm, cậu ấy khẽ cúi người vươn ngón tay thon dài gạt nhẹ lọn tóc mai đang bị làn gió đêm thổi bay lòa xòa trước trán tôi, rồi từ tốn đứng thẳng người dậy, hai bàn tay thong thả đút vào túi quần quay lưng sải bước rời đi, tiếng thở dài buông một chữ "Ừm" bất lực của cậu ấy dường như vẫn còn đang vương vấn vang vọng lại giữa màn đêm tĩnh lặng.

"Cô đứng đó nhìn cái gì mà nhìn chằm chằm mãi thế hả?!" Hứa Trạch Uyên đã sải những bước chân dài tiến lại đứng sát bên cạnh tôi từ lúc nào, một tay mạnh mẽ choàng qua siết c.h.ặ.t lấy bờ vai tôi, một tay khác vội vã đưa lên vuốt lại lọn tóc mai vừa mới được Hạ Châu chạm vào.

"Ối chà chà, người ta dẫu sao cũng từng là anh chàng '181, 01, Lamborghini' lừng lẫy cơ mà, em nhìn theo tiếc nuối một chút thì có mất mát gì đâu nào."

Cái tính khí ch.ó má của Hứa Trạch Uyên lập tức bùng nổ bốc hỏa ngay tức khắc, anh lạnh lùng cười khẩy một tiếng, nhân lúc đoạn đường đêm vắng vẻ thưa thớt người qua lại, liền lập tức vươn tay đè nghiến cả thân hình tôi áp sát vào bờ tường rồi cúi đầu hôn ngấu nghiến xuống môi tôi, không đúng, chính xác phải dùng từ là c.ắ.n xé dữ dội mới đúng, mãi cho đến khi hai đứa đều thở dốc hổn hển anh mới tựa trán vào trán tôi gằn giọng:

"Bây giờ thì còn thấy tiếc nuối nữa không hả?!"

Đôi môi tôi bị anh c.ắ.n đến mức sưng vù tê dại căn bản chẳng thể nào mở miệng thốt nên lời được nữa, chỉ biết ngoan ngoãn lắc đầu lia lịa xin tha.

Trở về phòng khách sạn tiếp tục ngồi mở tập tài liệu du học ra xem xét, trong đầu tôi bỗng nhiên sực nhớ lại một mắt xích nghi vấn vô cùng quan trọng mà bấy lâu nay bản thân đã vô tình lãng quên bẵng mất ra sau đầu.

Tôi co hai chân lại đạp lên mép ghế xoay, hai tay ôm lấy đầu gối quay sang nhìn Hứa Trạch Uyên lúc này đang ngồi thong thả chơi game trên ghế sô pha bên cạnh:

"Anh này, mẹ của em xưa nay vốn chẳng bao giờ thèm để tâm đến mấy cái diễn đàn mạng sinh viên, làm sao bà ấy có thể nắm bắt được tin tức về bài bóc phốt trên bảng tin trường nhanh đến mức độ như thế được cơ chứ? Hơn thế nữa, toàn bộ những đoạn ảnh chụp màn hình tin nhắn riêng tư trên bảng tin tỏ tình ấy, người bình thường ngoài xã hội căn bản tuyệt đối không bao giờ có thể tự mình moi móc ra được đâu!"

Hứa Trạch Uyên nghe thấy câu hỏi nghi vấn ấy liền chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn tôi, thong thả ném chiếc điện thoại sang một bên, sải bước tiến lại gần véo nhẹ lên má tôi nhướng đôi lông mày sắc sảo:

"Đến tận ngày hôm nay mà cái đầu bã đậu của cô mới bắt đầu biết đường mở mồm ra hỏi đấy à?"

"Anh... anh đã tự mình cho người đi điều tra rõ ràng ngọn ngành rồi đúng không anh?!"

"Ừm, cái cô bạn cùng phòng của cô quả thực cũng tinh ranh và xảo quyệt lắm đấy, cô ta lén lút chạy sang tận quán net ở con ngõ hẻo lánh sát vách cổng trường để mở máy tính đăng bài ẩn danh, tôi đã cho người lần theo địa chỉ IP định vị chuẩn xác máy tính ở đó, vung tiền mua đứt toàn bộ dữ liệu camera giám sát từ tay ông chủ quán net, đồng thời h.a.c.k sập luôn toàn bộ tài khoản mạng của cô ta rồi." Đôi mắt phượng của Hứa Trạch Uyên khẽ cong lên một nét cười đắc ý và ngạo nghễ.

"Ồ... thế tại sao anh đã nắm rõ toàn bộ chứng cứ trong tay rồi mà lại không chịu ra mặt giúp em trút giận hả anh?"

Hứa Trạch Uyên nghe thấy câu hỏi hờn dỗi ấy liền thoáng ngẩn người ra một nhịp ngơ ngác: "Cô thực sự muốn tôi ra mặt giúp cô trút giận sao?"

Nhìn thấy cái vẻ mặt lúng túng đáng yêu ấy của anh, tôi liền không kìm nén nổi tình cảm, vươn hai cánh tay mềm mại choàng qua cổ anh rồi đặt một nụ hôn ngọt ngào lên gò má góc cạnh của anh:

"Không cần đâu anh."

Thực lòng mà nói, anh ấy quả thực là người đàn ông thấu hiểu sâu sắc tính cách độc lập của tôi hơn bất kỳ ai trên cõi đời này.

Hứa Trạch Uyên bỗng nhiên vươn hai cánh tay rắn rỏi bế bổng cả thân hình tôi lên, đè nghiến tôi nằm xuống chiếc giường nệm êm ái, những nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt lại một lần nữa rơi tới tấp xuống hõm cổ trắng ngần của tôi, chất giọng trầm khàn đầy ma mị rót thẳng vào tai tôi:

"Huống chi, cô lúc bấy giờ là cái thá gì của tôi cơ chứ hả? Cô lúc đó chính là con bạn gái cũ đê tiện dám cả gan cắm sừng lên đầu tôi cơ mà, ai mà thèm rảnh rỗi đứng ra giúp cô trút giận cơ chứ lị!"

Tôi vòng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, cất giọng lí nhí yếu ớt thanh minh đầy vẻ chột dạ:

"Em làm gì có cắm sừng anh đâu cơ chứ, cùng lắm... cùng lắm cũng chỉ là hơi ngả màu xanh lá một chút xíu thôi mà, vẫn hoàn toàn nằm trong phạm vi giới hạn có thể mở lòng chấp nhận được cơ mà anh..."

Lời ngụy biện vụng về và trơ tráo ấy thốt ra chẳng khác nào một gáo dầu sôi tưới thẳng vào ngọn lửa đang bùng cháy, Hứa Trạch Uyên chỉ lạnh lùng nhếch mép cười khẩy một tiếng, rồi dứt khoát không cho tôi có thêm bất kỳ một cơ hội nào để mở miệng nói thêm nửa lời nữa suốt cả một đêm dài hoan lạc.

Sau chuyến đi Hàng Châu trở về trường đại học, quả nhiên đúng như dự đoán của tôi, Tiền Nhu tuyệt nhiên không hề có mặt ở phòng ký túc xá, tôi đành phải tìm gặp Triệu Ngọc để xin địa chỉ căn hộ phòng trọ mà Tiền Nhu đang thuê sống riêng bên ngoài, rồi một mình lần mò tìm đến tận cửa bấm chuông.

Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, nhìn thấy bóng dáng tôi đứng sừng sững trước mặt, Tiền Nhu liền vô cùng kinh ngạc và biến sắc, tôi thong dong bước chân vào phòng mà chẳng buồn mở miệng nói một lời thừa thãi, lập tức rút chiếc điện thoại cá nhân mở sẵn toàn bộ những đoạn video clip trích xuất camera quán net và dữ liệu địa chỉ IP mà Hứa Trạch Uyên đã đưa cho tôi đặt ngay trước mắt cô ta:

"Toàn bộ những hành vi bẩn thỉu này của cô đã cấu thành tội danh xâm phạm nghiêm trọng bí mật đời tư của công dân, vu khống bôi nhọ và hủy hoại danh dự nhân phẩm của người khác trước pháp luật rồi đấy nhé, nếu như bây giờ tôi chính thức nộp đơn khởi kiện cô ra tòa án nhân dân, thì cô thử đoán xem cái tương lai học hành và cuộc đời sau này của cô sẽ đi về đâu nào?"

Tiền Nhu vừa nhìn thấy những bằng chứng thép không thể chối cãi ấy liền lập tức sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, bản chất của những kẻ tiểu nhân đê tiện chuyên đ.â.m lén sau lưng người khác vốn dĩ xưa nay luôn là những kẻ nhát gan như thỏ đế, hai hàng nước mắt kinh hoàng lập tức tuôn rơi lã chã lộp độp xuống sàn nhà, cảnh tượng khóc lóc van xin ấy trông vô cùng phiền phức và chướng mắt.

"Cô làm ơn nín ngay cái mồm lại giùm tôi cái đi, tôi căn bản chẳng có chút thời gian hay lòng tốt nào để đứng đây mà thương xót hay đồng cảm cho cô đâu. Chuyện thị phi dẫu sao cũng đã trôi qua suốt một thời gian dài rồi, tôi cũng chẳng buồn thèm cất công gây khó dễ hay dồn cô vào bước đường cùng làm gì, tôi chỉ yêu cầu cô bây giờ lập tức đăng nhập vào tài khoản chính chủ của mình, lên thẳng bảng tin tỏ tình của trường viết một bài đính chính công khai xin lỗi và làm sáng tỏ toàn bộ chân tướng sự thật cho tôi ngay lập tức!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD