Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 4
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:01
Bỏ mặc một mình tôi đứng chôn chân trơ trọi giữa sân trường, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi tức nghẹn đến mức buồn nôn uất ức phát điên lên được!
Đồ khốn nạn nhà cậu!
Nợ cái con khỉ mốc nhà cậu ấy nhé, bà đây có lòng tốt mang tiền đến trả mà không thèm nhận thì cứ việc nhịn đi cho rảnh nợ!
Tôi bấm c.h.ặ.t móng tay vào lòng bàn tay đau điếng rồi bực bội rảo bước đi về phía nhà ăn sinh viên, sau khi cơn giận dữ ban đầu dần dần lắng xuống, lý trí lại nhắc nhở tôi rằng món nợ ân tình này bắt buộc phải tìm cách giải quyết cho bằng được, bằng không thì với cái tính khí ch.ó má thù dai của Hứa Trạch Uyên, anh ấy nhất định sẽ tuyệt đối không bao giờ chịu mở lòng làm lành với tôi đâu.
Vừa mới nhắc Tào Tháo là Tào Tháo lập tức xuất hiện ngay trước mắt: Hứa Trạch Uyên dường như cũng vừa mới ăn trưa xong đang trên đường đi bộ quay về ký túc xá, trên tay anh đang cầm một chai nước khoáng rỗng thong thả bước từng bước dài, chẳng biết là anh vừa nhìn thấy bóng dáng tôi hay là vừa nhìn thấy chiếc thùng rác bên lề đường.
Anh thô bạo dùng sức vung tay ném mạnh chiếc chai nhựa rỗng vào thùng rác phát ra một tiếng "choang" chát chúa vang trời!
Tôi giật b.ắ.n mình co rúm cả người lại, ngước đôi mắt lên liền lập tức va phải ánh mắt của anh, rơi thẳng vào đôi mắt phượng đen sâu thẳm đang cuồn cuộn những đợt sóng ngầm dậy sóng.
Mí mắt của anh hơi có nét mí lót kín đáo, đuôi mắt hơi xếch nhẹ lên đầy vẻ kiêu kỳ, lúc này anh đang hơi cúi đầu nhìn xuống tôi bằng một ánh mắt ngạo mạn tột cùng:
"Sao hả? Ngay cả thằng Hạ Châu mà nó cũng không thèm chứa chấp cô nữa rồi đấy à?"
Cái gì mà gọi là "cũng" cơ chứ hả cái tên khốn kiếp kia?!
Ngọn lửa giận dữ bốc thẳng lên tận đỉnh đầu, tôi thực sự chỉ muốn lao tới xé rách toạc cái mồm độc địa không biết nói tiếng người của anh ta ra ngay tức khắc: "Anh nói nhảm vừa thôi cái đồ khốn nạn!"
Tôi hét lớn lên một tiếng với âm lượng cao hơn hẳn một quãng tám, rồi tức tối đùng đùng lách người lướt qua vai anh sải bước đi thẳng, trong cơn phẫn nộ tôi thậm chí đã hoàn toàn quên bẵng mất mục đích ban đầu mình cất công làm tất cả những chuyện này là vì yêu anh và muốn bắt đầu lại mối quan hệ với anh.
Đợi đến khi tôi kịp định thần lại quay đầu nhìn lại phía sau, thì bóng dáng của Hứa Trạch Uyên đã hoàn toàn biến mất không còn lại dù chỉ một dấu vết.
Tôi không khỏi cảm thấy vô cùng hối hận và tủi thân, khóe mắt bỗng chốc cay xè rơm rớm những giọt nước mắt.
Đã thỏa thuận với nhau từ trước bản thân tôi vốn dĩ là một ả trà xanh kiêu kỳ cơ mà, từ thuở nhỏ đến lớn tôi luôn là nàng công chúa được đám đàn ông nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa trong lòng bàn tay, xưa nay căn bản chưa từng bao giờ phải nổi trận lôi đình với ai.
Trước đây thời điểm hai đứa còn mặn nồng bên nhau, tôi thừa biết tính khí của Hứa Trạch Uyên vốn dĩ vô cùng khó chiều và nóng nảy hệt như một chú ch.ó dữ, thế nhưng vào những tháng ngày ấy anh cưng chiều và bao bọc tôi biết nhường nào, mọi sự bướng bỉnh và ngang ngạnh của tôi anh đều c.ắ.n răng nhẫn nhịn chiều chuộng hết mực, vậy mà giờ đây mọi thứ bỗng chốc quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Trái tim của đàn ông quả thực đúng là thời tiết tháng sáu, nói thay đổi là thay đổi ngay trong chớp mắt!
Ngồi đắn đo giằng xé nội tâm suốt một hồi lâu trong phòng ngủ, cuối cùng tôi quyết định mở ứng dụng WeChat lên định bụng gửi một tin nhắn giải thích rõ ràng ngọn ngành cho Hứa Trạch Uyên.
Nhìn vào dòng chữ biệt danh quen thuộc "183, 01, McLaren" hiển thị trên màn hình, hai bên má tôi bỗng chốc nóng ran lên vì ngượng ngùng, tôi vội vã bấm vào cài đặt sửa lại biệt danh thành tên thật đầy đủ của anh, rồi mới cặm cụi gõ từng dòng chữ gửi đi: "Hôm nay em tìm gặp Hạ Châu thuần túy chỉ là muốn quy đổi toàn bộ số quà tặng đắt tiền trước đây thành tiền mặt để trả lại cho cậu ấy thôi mà, thế nhưng cậu ấy lại kéo em vào danh sách đen rồi."
Thế nhưng màn hình trò chuyện liền lập tức hiện lên một dòng thông báo hệ thống màu xám lạnh ngắt: "Bạn hiện chưa phải là bạn bè của người này, vui lòng gửi yêu cầu xác nhận kết bạn trước, sau khi đối phương đồng ý xác nhận thì mới có thể trò chuyện."
Anh ấy thế mà lại dám cả gan xóa sạch kết bạn vứt bỏ tôi rồi sao?!
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng trào dâng một cảm giác vừa nghẹn ứ, vừa uất hận lại vừa cay đắng khôn nguôi, tôi tức tối vào lại phần cài đặt đổi ngoắt cái tên biệt danh trở về lại dòng chữ "183, 01, McLaren", cái đồ đàn ông tồi tệ xấu xa như anh căn bản không xứng đáng được mang một cái tên đàng hoàng trong danh bạ của tôi!
Ăn xong bữa cơm trưa đạm bạc, tôi kéo sụp vành mũ lưỡi trai xuống thấp rồi lầm lũi rảo bước trên con đường nhỏ dẫn về khu ký túc xá, phía trước mặt tôi có một tốp ba nữ sinh đang đi dàn hàng ngang chắn hết cả lối đi, tôi đành phải lẳng lặng bước đi ngay sát phía sau lưng bọn họ, và rồi vô tình nghe thấy những câu chuyện mà bản thân tuyệt đối chẳng bao giờ muốn nghe lọt vào tai:
"Anh Hứa Trạch Uyên cuối cùng cũng dứt khoát chia tay cái ả trà xanh lăng loàn ấy rồi đấy nhé! Nguyên Nguyên ơi, cậu mau ch.óng chớp lấy cơ hội vàng này mà tấn công theo đuổi anh ấy đi chứ lị!" Cô nữ sinh đi bên tay trái kéo tay cô gái đi ở giữa hùa theo trêu chọc.
Cô gái tên Nguyên Nguyên kia mặt mày ngượng ngùng e ấp vội vã lên tiếng ngăn cản bạn mình, rồi cả ba người bọn họ bắt đầu chụm đầu thì thầm to nhỏ với nhau những lời lẽ mờ ám nghe không được rõ ràng cho lắm.
Dám cả gan đào góc tường cướp người yêu của tôi, lại còn ngang nhiên đi nói xấu sau lưng tôi nữa chứ! Tôi thực sự chẳng còn chút kiên nhẫn nào để tiếp tục lẽo đẽo bước đi phía sau lưng cái đám nhiều chuyện này nữa, liền lạnh lùng cất tiếng quát nhỏ:
"Làm ơn tránh đường ra một chút!"
Cả ba cô nữ sinh vừa nghe thấy chất giọng sắc lạnh vang lên phía sau liền theo phản xạ tự nhiên vội vã nép sang một bên nhường đường, thế nhưng khoảnh khắc nhìn rõ mồn một khuôn mặt kiều diễm của tôi dưới vành mũ lưỡi trai, sắc mặt của cả ba người bỗng chốc biến đổi tái mét như tàu lá chuối.
Tôi khẽ liếc xéo mắt đ.á.n.h giá cô nàng tên Nguyên Nguyên kia một cái, bỗng cảm thấy gương mặt này có chút ấn tượng quen thuộc mờ nhạt trong ký ức.
Trước đây vào thời điểm tôi và Hứa Trạch Uyên vẫn còn đang mặn nồng bên nhau, cô gái này quả thực đã từng lén lút tìm đến tiếp cận để bày tỏ tình cảm với anh, thế nhưng vào lúc đó đã bị Hứa Trạch Uyên lạnh lùng buông lời từ chối thẳng thừng, chỉ là vì nhìn thấy nhan sắc của cô ta cũng thuộc hàng xinh xắn ưa nhìn nên tôi mới miễn cưỡng nhớ được cái tên của cô ta, hình như tên đầy đủ là Giang Nguyên thì phải.
Cô ta rốt cuộc là lấy đâu ra cái sự tự tin mù quáng đến mức độ nhường này cơ chứ?! Cô ta ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần tôi và anh ấy vừa mới chia tay là cô ta sẽ có thể đường đường chính chính thượng vị bước chân vào trái tim anh ấy hay sao? Đúng là một trò cười nực cười nhất thiên hạ! Ngay cả chính bản thân một đại hoa khôi như tôi còn đang phải còng lưng lập kế hoạch theo đuổi lại anh ấy đây này, cô ta cứ việc ngoan ngoãn xếp hàng dài phía sau đi nhé!
Cơn giận dữ vì bị Hứa Trạch Uyên xóa kết bạn bỗng chốc biến tướng thành sự phẫn nộ và khó chịu tột cùng khi cảm giác lãnh thổ thiêng liêng của mình đang bị kẻ khác lăm le xâm phạm, tôi vội vã rảo bước chạy thục mạng quay trở về phòng ký túc xá, mượn ngay chiếc điện thoại di động của cô bạn Triệu Ngọc, rồi bấm máy gọi thẳng sang số điện thoại của Hứa Trạch Uyên.
"Ai đấy?" Chất giọng lười biếng, trầm ấm và từ tính quen thuộc của Hứa Trạch Uyên truyền qua loa điện thoại, rót thẳng vào màng nhĩ khiến toàn bộ da đầu tôi bỗng chốc tê dại nổi gai ốc.
Những lúc anh ấy không nổi cơn hung dữ gắt gỏng, thì cái chất giọng ấy thực sự là quyến rũ c.h.ế.t người.
"Là em đây, Khương Nghiêu đây, anh làm ơn đừng có dập máy đấy nhé!" Tôi vội vã nói liến thoắng một tràng thật nhanh không kịp thở, chỉ sợ anh vừa nhận ra giọng tôi là sẽ lập tức thẳng tay cúp máy rồi tiện tay kéo luôn số điện thoại của Triệu Ngọc vào danh sách đen, bởi vì cái tính khí dứt khoát của anh thì chuyện gì cũng dám làm.
"Có chuyện gì?" Giọng điệu của Hứa Trạch Uyên bỗng chốc trầm xuống lạnh tanh, tôi thậm chí hoàn toàn có thể dễ dàng mường tượng ra được cái bộ dạng nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn của anh lúc này ở đầu dây bên kia, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại dâng lên một chút chua xót nghẹn ngào, những ngón tay bất giác bấu c.h.ặ.t vào thành chiếc ghế tựa.
