Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Chương 8
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:02
Dùng một câu nói đùa châm biếm lạnh lùng để gạt phăng chủ đề nhạy cảm ấy qua một bên xong, tôi tiếp tục ngồi xem trò vui của những người khác suốt một hồi lâu, mãi cho đến khi nhìn thấy lá bài Thách thức mà mình vừa bốc trúng hiển thị rõ ràng dòng chữ: "Hãy đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên yết hầu của người khác giới đang ngồi ngay sát bên tay trái của bạn", tôi mới bàng hoàng c.h.ế.t sững tại chỗ.
Chăm chú nhìn chằm chằm vào dòng chữ in trên lá bài, tôi lại một lần nữa dấy lên sự nghi ngờ tột độ: Hạ Châu nhất định lại vừa mới giở trò gian lận nữa rồi!
Ánh mắt tôi chuyển dời sang nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ấy, sâu thẳm trong đôi mắt ấy lúc này ngập tràn sự dịu dàng, ấm áp xen lẫn những tia cười khẽ khàng đầy ẩn ý, Hạ Châu liền từ tốn nâng ly rượu trên bàn lên, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ khó xử và sự chu đáo săn sóc khó tả:
"Nếu như yêu cầu này khiến cho học tỷ cảm thấy khó xử và phiền lòng, thì cứ để tôi đứng ra uống ly rượu phạt này thay cho học tỷ nhé."
Khó xử cái con khỉ mốc nhà cậu ấy chứ! Tôi thực sự chỉ cảm thấy vô cùng hiếu kỳ và thán phục không biết cái túi da của Hạ Châu rốt cuộc là thương hiệu túi nilon cao cấp nào sản xuất ra, mà sao cái tài năng giả vờ giả vịt đóng kịch của cậu ta lại có thể thượng thừa và diễn sâu đến mức độ nhường này cơ chứ!
Tôi liền vươn bàn tay mềm mại của mình ra nhẹ nhàng ấn c.h.ặ.t lên cổ tay cậu ấy, khóe môi khẽ nở một nụ cười quyến rũ:
"Làm sao tôi có thể nỡ lòng nào để cho cậu phải chịu nhiều ấm ức và thiệt thòi vì tôi cho được cơ chứ?"
Nói dứt lời dứt khoát ấy, tôi liền khẽ cúi đầu ghé sát bờ môi đỏ mọng của mình áp nhẹ lên phần yết hầu trắng ngần của cậu ấy, một cái chạm môi nhẹ nhàng thoảng qua như chuồn chuồn đạp nước rồi lập tức thu người tách rời ra ngay.
Ngước đầu lên, ánh mắt tôi lập tức va phải đôi mắt đen sâu thẳm đang cuộn trào những tia sáng rực rỡ của cậu ấy, và qua khóe mắt tôi cũng vô tình bắt trọn được khoảnh khắc chiếc yết hầu góc cạnh, nam tính và vô cùng gợi cảm của Hạ Châu đang chậm rãi trượt lên trượt xuống một nhịp nuốt nước bọt đầy vẻ căng thẳng.
Những tiếng hò reo, vỗ tay và huýt sáo cổ vũ của đám đông trong phòng bỗng chốc bùng nổ vang dội lấn át cả tiếng nhạc sàn ầm ĩ, tôi thong thả thu bàn tay đang đặt trên cổ tay cậu ấy lại rồi ngồi ngay ngắn trở về vị trí của mình, nhân lúc vờ ngửa cổ nâng ly nước lọc lên uống, tôi liền kín đáo liếc mắt sang nhìn Hứa Trạch Uyên.
Anh ấy lúc này đang dán c.h.ặ.t ánh mắt nhìn trừng trừng vào tôi.
Ánh mắt ấy đen kịt và nồng nặc sát khí cuồn cuộn.
Bất luận là cảm xúc căm hờn hay là ngọn lửa giận dữ đang bốc lên trong đôi mắt ấy, dường như tất cả đều đã bị đẩy lên đến ngưỡng giới hạn chịu đựng tột cùng của một con người, dường như chỉ cần thêm một cọng rơm nhỏ nhoi rơi xuống nữa thôi, là anh ấy sẽ lập tức bùng nổ lật tung cả cái căn phòng bao này lên, lao tới lôi xộc tôi ra ngoài bóp cổ cho hả giận, hoặc là sẽ xông vào đ.ấ.m c.h.ế.t tươi Hạ Châu tại chỗ, tuyệt đối không có kết cục nào khác!
Khóe môi tôi bất giác khẽ cong lên nở một nụ cười đắc thắng thầm kín trong bụng: Đáng đời cái đồ đàn ông độc miệng nhà anh lắm, cho anh tha hồ mà c.h.ế.t chìm trong hũ giấm chua đi nhé!
Chiếc điện thoại trong túi áo bỗng nhiên rung lên bần bật từng hồi dữ dội, đồng hồ lúc này đã điểm hơn hai giờ sáng đêm khuya, người bấm máy gọi đến cho tôi thế mà lại chính là bố đẻ của tôi, tôi vội vàng cầm điện thoại đứng dậy sải bước nhanh chân rời khỏi phòng bao ồn ào để bấm nghe máy.
"Nghiêu Nghiêu ơi, mẹ của con hiện tại đang đi công tác ở ngay thành phố nơi con đang học đại học đấy, bà ấy vừa mới phát bệnh đột xuất phải nhập viện cấp cứu rồi, con mau ch.óng thu xếp thời gian chạy vào bệnh viện thăm nom mẹ một chút đi con nhé."
Nghe tin mẹ ruột đột ngột phát bệnh nhập viện, trái tim tôi bỗng thắt lại vì lo lắng, thế nhưng ngay giây tiếp theo khi não bộ kịp định thần lại, tôi liền không kìm nén nổi cơn tủi thân và phẫn nộ mà cất tiếng chất vấn gay gắt:
"Bà ấy đặt chân đến thành phố của con công tác được bao lâu rồi hả bố?"
Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc kéo dài, sự im lặng ấy đã đủ sức tố cáo một sự thật đau lòng rằng mẹ tôi đã đến đây từ rất lâu rồi, tôi khẽ bật ra một tiếng cười tự giễu cay đắng đến trào nước mắt:
"Đến tận thành phố nơi con gái ruột của mình đang theo học mà cũng chẳng thèm mở miệng liên lạc một câu, đến cả việc ghé qua trường nhìn mặt con gái một lần cũng không thèm đoái hoài! Bà ấy bận rộn kiếm tiền đến mức ngay cả khi ốm đau nằm trên giường bệnh thì chắc hẳn cũng đang ôm máy tính làm việc đúng không bố?! Con thấy một đứa con gái thừa thãi như con căn bản chẳng thích hợp để bước chân vào làm phiền cuộc sống bận rộn của bà ấy đâu, con cúp máy đây!"
Nói dứt lời cay đắng ấy, tôi liền dứt khoát dập máy cái rụp, lắng nghe những tiếng tút tút vô hồn truyền qua loa điện thoại, toàn bộ sức lực trong cơ thể tôi như bị rút cạn hoàn toàn, tôi lẳng lặng trượt người dọc theo bờ tường hành lang lạnh ngắt rồi ngồi sụp xuống ôm lấy hai đầu gối.
Tiền bạc trong nhà kiếm được nhiều đến mức cả đời này tiêu xài cũng căn bản chẳng thể nào hết nổi, cớ sao cuộc sống gia đình của tôi lại bắt buộc phải biến thành cái t.h.ả.m cảnh cô độc và bi kịch đến mức độ nhường này cơ chứ?
Phải mất một hồi lâu sau để chấn chỉnh lại cảm xúc trong lòng, tôi mới hít một hơi thật sâu đẩy cửa bước chân quay trở vào phòng bao KTV, đập ngay vào mắt tôi lúc này là cảnh tượng Hạ Châu đang cầm chai rượu chuẩn bị rót phạt vào ly của mình.
Hình như từ đầu buổi tiệc đến giờ cậu ấy chưa từng một lần bị thua cuộc hay phải uống bất kỳ một giọt rượu nào, tôi đưa mắt nhìn xuống màn hình chiếc điện thoại hiển thị thời gian chính xác là 2 giờ 13 phút sáng, liền nhanh chân sải bước tiến lại vươn tay ấn c.h.ặ.t lấy cổ tay cậu ấy:
"Để ly rượu này tôi uống thay cho cậu nhé!" Tôi đưa tay cầm lấy ly rượu quay sang nhìn toàn thể bạn bè trong phòng.
"Ối chà chà, học tỷ Khương Nghiêu đây là đang xót xa đau lòng vì anh Châu nhà chúng ta bị dị ứng cồn đấy à? Nhưng mà không sao đâu chị ơi, anh ấy chỉ bị dị ứng nhẹ thôi mà, uống có vài ly thì làm sao mà c.h.ế.t người được cơ chứ!"
"Đúng đấy chị ơi, chị cứ để mặc cho anh Châu tự mình uống phạt đi chứ lị, hiếm hoi lắm mới có một lần gài bẫy bắt được anh ấy thua cuộc, cơ hội ngàn năm có một đấy chị!"
Hạ Châu ngồi bên cạnh tôi chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt phượng khẽ cong lên một nét cười dịu dàng:
"Có chuyện gì xảy ra thế cậu?"
"Lát nữa tan tiệc tôi muốn nhờ cậu lái xe chở tôi vào bệnh viện có chút việc gấp, nên mấy ly rượu này cứ để tôi đứng ra uống phạt thay cho cậu là được rồi."
"Được thôi."
Hai chúng tôi nói chuyện với nhau bằng âm lượng rất nhỏ nhẹ, thế nhưng trong mắt của những người đứng xem xung quanh thì cử chỉ ấy chẳng khác nào đôi tình nhân đang kề tai thì thầm to nhỏ vô cùng tình tứ.
Keng một tiếng chát chúa vang lên!
Hứa Trạch Uyên bỗng nhiên dùng sức dằn mạnh chiếc ly thủy tinh trên tay xuống mặt bàn kính phát ra một âm thanh va chạm đanh thép, toàn bộ mọi ánh mắt trong phòng lập tức đồng loạt đổ dồn về phía anh, và lúc này ai nấy mới bàng hoàng nhận thức sâu sắc được rằng đây thực chất là một trận chiến tu la tràng khốc liệt đến mức độ nào.
Đôi lông mày thanh tú của anh nhíu c.h.ặ.t lại, đuôi mắt phượng hơi nhếch lên, đôi bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t lạnh tanh, sắc mặt anh đen kịt xấu xí đến tột cùng, toát lên vẻ vừa độc địa vừa cay nghiệt, ngọn lửa thịnh nộ không tài nào kìm nén nổi bùng cháy ngùn ngụt trong ánh mắt anh phơi bày rõ mồn một trước mắt tất cả mọi người.
Anh dán c.h.ặ.t ánh mắt thẳng thừng nhìn trừng trừng vào mặt tôi, cất giọng sắc lạnh nhưng nồng nặc vẻ khiêu khích trắng trợn:
"Học tỷ chẳng lẽ lại không biết quy tắc của bàn rượu là uống thay thì bắt buộc phải phạt gấp đôi số lượng hay sao? Thằng Hạ Châu nó vừa bị thua cuộc phạt ba ly rượu whisky nguyên chất đấy nhé!"
Tôi không hề chớp mắt, đưa tay chộp lấy cả chai rượu whisky lớn trên bàn nhìn thẳng vào mặt anh:
"Được thôi, tôi uống!"
Hứa Trạch Uyên thoáng ngẩn người ra c.h.ế.t sững mất vài giây, bầu không khí trong phòng bao bỗng chốc bị ngọn lửa thách thức ấy châm ngòi nổ tung, đám đông xung quanh căn bản chẳng còn bận tâm đến việc con ch.ó dữ Hứa Trạch Uyên sắp sửa nổi cơn điên đập phá phòng tiệc nữa, thi nhau vỗ tay hò reo cổ vũ ầm ĩ.
