Tôi Chăm Chồng Liệt Năm Năm, Anh Khỏi Liền Phụ Bạc - Chương 11
Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:08
Chiều hôm đó, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Không nói với bất kỳ ai.
Tự đi tàu điện ngầm tới con phố đó.
Căn nhà quả nhiên đã được rao bán.
Biển quảng cáo màu xanh của môi giới dán ở cửa tòa nhà.
Tôi không lên lầu.
Chỉ đứng dưới lầu một lúc.
Cây hòe già vẫn còn.
Mùa hè tươi tốt.
Mùa đông trụi lá.
Bây giờ là tháng Năm, lá đã xanh, đổ bóng mát.
Năm năm trước, một ngày mùa đông.
Tôi cầm giấy báo bệnh nguy kịch chạy ra khỏi tòa nhà, ngồi xổm dưới cây này khóc suốt một buổi chiều.
Người đi ngang hỏi tôi có cần giúp không.
Tôi lắc đầu.
Vo tờ giấy thành cục nhét vào túi.
Sau đó Chu Bình qua cơn nguy hiểm.
Tôi lại ngồi dưới cây này.
Trong lòng chỉ nghĩ một việc.
“Chỉ cần anh sống, bắt tôi làm gì cũng được.”
Bây giờ tôi lại đứng dưới cây này.
Anh còn sống.
Sống khỏe mạnh, có thể đi lại.
Anh bán căn nhà.
Tự biến cuộc sống của mình thành một mớ hỗn độn.
Còn tôi.
Mặc chiếc váy liền thân màu trắng kem mới mua.
Tóc uốn xoăn.
Chân đi đôi giày bệt đế mềm bán trong chính cửa hàng của mình.
Đứng vững vàng.
Trên lầu bỗng có tiếng động.
Cửa sổ mở.
Có người thò đầu ra nhìn xuống.
Là Chu Bình.
Tay anh kẹp điếu t.h.u.ố.c.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cả người sững lại.
Tàn t.h.u.ố.c rơi lên bệ cửa.
Anh quên phủi.
Chúng tôi cứ thế cách nhau sáu tầng nhìn nhau.
Anh gầy đi nhiều.
Hốc mắt xanh đen.
Râu dưới cằm mọc lộn xộn.
Chiếc áo phông anh mặc vẫn là cái tôi mua cho anh hai năm trước.
Cổ áo đã giặt đến biến dạng.
Anh không nói.
Tôi cũng không.
Sau đó anh đột ngột quay người.
Tôi nghe bên trong truyền ra một tiếng động mạnh.
Có lẽ đá đổ thứ gì.
Vài giây sau anh lao xuống lầu.
Cửa tòa nhà bị đẩy mạnh.
Anh đứng trên bậc thềm, thở gấp nhìn tôi.
“Em tới làm gì?”
Giọng anh khàn.
“Xem trò cười?”
Tôi nhìn mắt anh.
Đôi mắt ấy từng nhìn trần nhà mỗi tối khi tôi tắt đèn.
Khi ấy trong đó là trống rỗng và bất lực.
Bây giờ là tức giận.
Xấu hổ.
Còn có một vùng nhỏ sáng long lanh.
Là nước mắt.
“Đi ngang.”
Tôi nói.
Anh cười lạnh.
Quay mặt hút một hơi t.h.u.ố.c.
“Đi ngang?”
“Em có biết căn nhà này cuối tháng sẽ sang tên không?”
“Có phải cố tình tới xem anh sa sút không?”
“Chu Bình.”
Tôi gọi tên anh.
Giọng rất ổn.
“Lúc tôi ký thỏa thuận ly hôn rồi bước ra khỏi đây, đó là lần cuối tôi coi tòa nhà này là nhà.”
“Hôm nay tôi tới vì cái cây này.”
“Không phải vì căn nhà của anh.”
Anh sững người.
Điếu t.h.u.ố.c kẹp trong tay sắp cháy tới đầu lọc.
Anh ném xuống đất, giẫm tắt.
Lúc ngẩng đầu, khóe mắt đỏ lên.
“Tú Phương…”
“Anh biết anh nợ em.”
“Em mắng anh vài câu cũng được.”
“Đánh anh cũng được.”
“Em đừng nhìn anh như vậy.”
“Tôi nhìn anh thế nào?”
“Em… giống như nhìn một người xa lạ.”
Tôi cười.
Nụ cười rất nhẹ.
Giống một mảnh nắng rơi lên lá hòe.
“Bởi vì anh chính là người xa lạ.”
“Người mà tôi từng chăm năm năm đã không còn nữa.”
Anh dựa vào khung cửa.
Đột nhiên ngồi xổm xuống.
Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi ngồi trên bậc thềm trước tòa nhà, vùi mặt vào đầu gối.
Vai run lên.
Tôi không lại gần.
Cũng không nói gì.
Hàng xóm đi qua nhìn hai lần.
Có lẽ nhận ra chủ căn nhà gần đây đang rao bán.
Họ vừa bàn tán vừa đi.
Rất lâu sau, anh mới nói, giọng nghèn nghẹn.
“Cô ta lừa hết tiền của anh.”
“Lúc đi còn lấy cả vòng vàng của mẹ anh.”
“Anh báo cảnh sát nhưng không có tác dụng.”
“Tú Phương, bây giờ anh chẳng còn gì.”
“Anh có.”
Tôi nói.
“Anh có thể đi.”
“Có thể ăn.”
“Có thể nói chuyện.”
“Năm năm trước, ngay cả những việc đó anh cũng không làm được.”
“Là tôi mỗi ngày từng thìa cơm, từng nắm t.h.u.ố.c nuôi anh tới hôm nay.”
“Anh quên rồi.”
“Tôi nhớ.”
“Bây giờ anh nói mình chẳng còn gì.”
“Vậy anh đặt con người năm năm trước, ngay cả tự trở mình cũng không làm nổi, ở đâu rồi?”
Anh đột ngột ngẩng đầu.
Mắt đỏ ngầu.
Môi run.
Không nói nổi.
Tôi lùi lại một bước, đứng trong bóng cây hòe.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lên vai, lên tóc tôi.
“Chu Bình, tôi không hận anh nữa.”
“Hận anh rất mệt.”
“Tôi mệt đủ rồi.”
Tôi nói.
“Anh sống cho tốt.”
“Đừng để một người phụ nữ khác tới bưng phân bưng nước tiểu cho anh nữa.”
“Anh đâu phải không cử động được.”
“Tự mình làm.”
“Tự lực cánh sinh.”
Tôi quay người đi.
Không quay đầu.
Bước chân rất vững.
Bóng cây hòe sau lưng từng chút từng chút lùi lại.
Ánh nắng một lần nữa phủ đầy mặt đường.
Đi tới góc phố, tôi dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn trời.
Trời tháng Năm đẹp thật.
Xanh đến vô lý.
Tôi lấy điện thoại gửi tin nhắn thoại cho Vương Lệ Na.
“Tối nay ăn gì? Tớ mua con cá về.”
Cô ấy trả lời ngay.
“Sáng nay cậu xin nghỉ đi đâu?”
“Đi xem một cái cây.”
Tôi nói.
“Thần kinh à?”
Cô ấy cười mắng.
Tôi cũng cười.
Cất điện thoại.
Bước vào dòng người.
Tháng Bảy, tôi chuyển nhà mới.
Là tầng một của một khu dân cư cũ.
Có một khoảng sân nhỏ.
Tôi dùng tiền bồi thường trả tiền đặt cọc.
Không lớn.
Sáu mươi mét vuông.
Nhưng một người ở là đủ.
Ngày Vương Lệ Na và Đậu Đậu giúp tôi chuyển đồ, Đậu Đậu chạy điên cuồng trong sân, đuổi theo một con bướm rồi ngã ngồi xuống đất.
Không khóc.
Bò dậy chạy tiếp.
Vương Lệ Na dựa vào khung cửa nhìn tôi xếp giá sách.
Bỗng nói:
“Lâm Tú Phương, cuối cùng cậu cũng là người có nhà rồi.”
Tôi nhét cuốn sách cuối cùng lên kệ.
Đứng thẳng người.
Nhìn phòng khách nhỏ, sạch sẽ trước mắt.
Rèm cửa màu xanh nhạt do tôi chọn.
Sofa mua ở chợ đồ cũ, nhưng tôi trải đệm mới.
Trên bàn trà đặt một lọ hoa dành dành.
Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, rơi trên sàn, ấm áp.
“Ừ.”
Tôi phủi bụi trên tay.
“Có nhà rồi.”
