Tôi Chăm Chồng Liệt Năm Năm, Anh Khỏi Liền Phụ Bạc - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:07
Cuối tháng Mười Hai, có một số lạ kết bạn WeChat với tôi.
Ảnh đại diện là một đôi giày cao gót.
Tên hiển thị:
“Tiểu Tuyết.”
Tôi đồng ý.
Cô ta gửi một tin nhắn thoại.
Giọng mang theo tiếng khóc.
“Lâm Tú Phương, chị có thể giúp tôi không?”
“Mẹ Chu Bình chạy tới quê tôi làm ầm, nói tôi lừa cưới lừa tiền, còn mắng bố mẹ tôi một trận.”
“Bố mẹ tôi bây giờ không cho tôi vào nhà…”
“Tôi… tôi biết tôi có lỗi với chị, nhưng chiếc xe đó là anh ấy tặng tôi, dựa vào đâu bắt tôi trả?”
“Chị giúp tôi khuyên anh ấy được không?”
“Bảo anh ấy đừng để mẹ mình tiếp tục hành tôi nữa…”
Tôi nghe xong tin nhắn ấy, ngồi trên giường im lặng rất lâu.
Vương Lệ Na đang buộc tóc cho Đậu Đậu.
Nhìn biểu cảm tôi không đúng, cô ấy ghé lại nghe một lần rồi lập tức c.h.ử.i.
“Mặt con này làm bằng tường thành à?”
“Nó với cậu có quan hệ gì mà bắt cậu khuyên?”
Tôi không nói.
Tôi trả lời Tô Tuyết một dòng.
“Xe là của anh ấy. Cô lái đi. Hoặc trả xe, hoặc trả tiền. Không liên quan tới tôi.”
Cô ta trả lời ngay.
“Sao chị lạnh m.á.u thế!”
Tôi xóa cô ta.
Vương Lệ Na giơ ngón cái.
“Phải thế. Đừng dính vào mấy chuyện thối này nữa. Cậu cứ sạch sẽ sống cuộc đời của cậu.”
Nhưng tôi biết chuyện chưa kết thúc.
Tính mẹ Chu Bình, một khi đã cho rằng Tô Tuyết lừa con trai mình thì tuyệt đối không chịu bỏ qua.
Quả nhiên chưa đầy hai ngày, bà ta gọi tôi.
Lần này tôi nghe.
Tôi muốn xem bà còn nói được gì.
“Tú Phương à.”
Vừa mở miệng, giọng bà đã mang tiếng khóc.
“Trước đây là mẹ không đúng, mẹ xin lỗi con.”
“Con xem Bình Bình bây giờ khổ lắm.”
“Tiểu Tuyết, con hồ ly kia chạy thì thôi, còn rút cả tiền trong bảo hiểm của hai đứa trước đây.”
“Đó là tiền cứu mạng của Bình Bình!”
“Mẹ bây giờ thật sự hết cách rồi.”
“Con có thể… có thể bớt một ít khoản bồi thường không?”
“Coi như thương Bình Bình…”
Tôi đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài.
Vương Lệ Na ngồi bên cạnh nghe đến trợn mắt.
Đợi bà nói xong, tôi cầm điện thoại.
“Dì, chuyện bảo hiểm dì tìm Tô Tuyết.”
“Chuyện bồi thường dì tìm tòa án.”
“Tôi đang bận, cúp nhé.”
Cúp điện thoại xong, tôi dựa vào ghế, thở ra.
Vương Lệ Na hỏi:
“Cậu không tức à?”
“Tức gì?”
Tôi cầm cốc uống một ngụm nước.
“Lúc bà ta mắng, tớ không quỳ.”
“Lúc bà ta cầu xin, tớ càng không thể mềm lòng.”
“Một đạo lý thôi.”
Vương Lệ Na ngẩn ra.
Rất lâu sau mới nói:
“Tú Phương, cậu thật sự thay đổi nhiều lắm.”
Tôi cười.
Không phải thay đổi.
Là tỉnh rồi.
Ngày đầu năm mới, trung tâm thương mại chạy chương trình.
Tôi bán được hai mươi ba đôi giày.
Phá kỷ lục cá nhân.
Chị Tưởng lập tức gửi cho tôi phong bao đỏ 800 tệ.
Lúc tan làm, tôi đứng trước cây thông Noel ở cửa trung tâm thương mại chụp một tấm ảnh.
Tôi mặc áo len đỏ, quàng khăn trắng, cười rất tươi.
Tôi đăng lên Moments.
Không viết gì.
Phía dưới rất nhiều người bấm thích.
Vương Lệ Na bình luận:
“Mỹ nữ.”
Đậu Đậu dùng điện thoại mẹ gửi một tin nhắn thoại.
“Dì đẹp quá!”
Sau đó tôi nhìn thấy Chu Bình bấm thích.
Anh không bình luận.
Chỉ bấm một cái thích.
Tôi nhét điện thoại vào túi, ngẩng đầu nhìn trời.
Sao mùa đông đặc biệt sáng.
Từng ngôi từng ngôi treo trên đó.
Im lặng mà sáng.
Tôi bước vào cửa hàng tiện lợi mua một cốc sữa nóng.
Đứng trước cửa uống hết.
Sữa nóng tới bỏng miệng.
Nhưng ấm tận lòng.
Tôi nhớ một câu Lục Viễn từng nói.
“Cô Lâm, cô thắng kiện không phải vì cô đủ ác, mà vì cô đủ chân thật.”
Anh nói đúng.
Tôi chỉ đặt những thứ chân thật ra trước mặt mọi người.
Những đêm khuya.
Những giọt nước mắt.
Những lần dọn phân, nước tiểu.
Hành lang lúc ba giờ sáng.
Thứ chân thật chính là thứ có sức mạnh nhất.
Tôi không còn sợ bất kỳ ai nữa.
Gần hết tháng Giêng, Tô Tuyết lại xuất hiện.
Lần này không tìm tôi.
Mà tìm Chu Bình.
Tôi nghe nói cô ta tự quay lại.
Bị bố mẹ đuổi khỏi nhà, không còn chỗ đi.
Lại nghe nói Chu Bình vẫn còn giữ khoản bồi thường thứ hai chưa trả, nên muốn quay về “nối lại tình xưa”.
Lần này mẹ Chu Bình không chiều cô ta.
Bà đứng ở cửa tòa nhà chống nạnh mắng suốt nửa tiếng.
Cả khu đều nghe thấy.
Tô Tuyết ngồi xổm cạnh bồn hoa khóc.
Chu Bình đứng sau cửa chống trộm không ra.
Hàng xóm quay video đăng vào nhóm khu dân cư.
Bị chuyển đi mấy vòng, cuối cùng tới điện thoại Vương Lệ Na.
Cô ấy đưa tôi xem lúc tôi đang bóc quýt cho Đậu Đậu.
Tôi liếc màn hình.
Người phụ nữ ngồi xổm cạnh bồn hoa vẫn ăn mặc rất đẹp.
Lớp trang điểm lem hết.
Vừa khóc vừa gào.
“Em thật sự yêu anh ấy!”
Tôi nhét một múi quýt vào miệng Đậu Đậu.
“Quýt này ngọt thật.”
Vương Lệ Na cười đến đập bàn.
“Bây giờ đúng là chẳng gì làm cậu lung lay nổi nữa.”
Không phải chẳng gì làm tôi lung lay nổi.
Là tôi thật sự không quan tâm.
Cuối tháng Hai, thông báo cưỡng chế thi hành của tòa được ban hành.
Khoản tiền thứ hai Chu Bình kéo dài hai tháng chưa trả.
Tôi xin cưỡng chế.
Tòa trực tiếp khấu trừ 120.000 tệ từ tài khoản công ty mới của anh.
Anh gửi cho tôi một tin nhắn.
Chỉ có mấy chữ.
“Em hài lòng chưa?”
Tôi trả lời.
“Làm theo pháp luật.”
Tối hôm đó tôi dẫn Đậu Đậu đi ăn KFC.
Con bé ăn cánh gà đến đầy dầu trên mặt, bỗng hỏi:
“Dì ơi, bây giờ dì có tiền rồi, có phải dì sắp chuyển đi không?”
Tôi khựng lại, lau khóe miệng cho con bé.
“Dì không chuyển.”
“Dì vẫn ở nhà con. Đậu Đậu chê dì phiền rồi à?”
Con bé lắc đầu như trống bỏi.
“Không chê! Dì đừng đi! Dì đi rồi ai buộc tóc cho con?”
Tôi cười, ôm con bé vào lòng.
Đúng vậy.
Tôi không chuyển.
Trong 445.000 tệ kia, tôi lấy một phần trả tiền thuê nhà hai năm cho Vương Lệ Na.
Phần còn lại tiết kiệm, từ từ tìm xem có căn nhà cũ nào phù hợp không.
Tôi không vội.
Những khổ sở từng trải qua khiến tôi hiểu một chuyện.
Ngày tháng phải từ từ sống.
