Tôi Chết Rồi , Anh Còn Nhớ Tôi Không - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/09/2026 04:01
"Sao thế?"
"Đúng là rất trùng hợp."
"Khi tôi còn làm ở hãng, chị Tiêu rất quan tâm và chăm sóc tôi."
"Khi tôi nghỉ việc vì phát hiện mắc u.n.g t.h.ư dạ dày, chị ấy là người biết rõ nhất."
"Thậm chí khi tôi nằm viện gầy yếu đến mức không còn hình dạng."
"Chị còn đến thăm tôi, ôm tôi mà khóc tức tưởi vì xót xa."
Giọng chị Tiêu run rẩy.
"Giám đốc Hạ, anh là gì của Lâm Lâm?"
"Sao hai người lại quen nhau?"
Ánh mắt Hạ Thanh Dương dán c.h.ặ.t vào chị ấy.
"Nghe cô nói thì cô và cô ấy rất thân."
Tay chị Tiêu cầm ly rượu nhưng không ngừng run lên.
Hạ Thanh Dương nhíu mày.
Bên cạnh tổng giám đốc Từ sốt ruột.
Rõ ràng đang coi đây là cơ hội lấy lòng Hạ Thanh Dương.
"Tiết Vân, đừng vòng vo nữa."
"Giám đốc Hạ có hứng thú với cô ta."
"Mau gọi cô ta đến buổi tiệc đi."
Chị Tiêu lập tức cắt ngang bằng giọng run rẩy.
"Không thể đâu, cô ấy không thể đến được."
Tổng giám đốc Từ cau mày.
"Ý cô là gì?"
"Cô ấy đang bay à?"
Lông mày Hạ Thanh Dương nhíu lại càng c.h.ặ.t.
Lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Tổng giám đốc Từ cũng ngày càng gấp gáp.
Chị Tiêu hít sâu một hơi.
"Một năm trước, cô ấy đã nghỉ việc rồi."
Hạ Thanh Dương đột nhiên dịu giọng.
Như lấy lại kiên nhẫn.
"Nghỉ việc rồi."
"Sau khi nghỉ cô ấy đi đâu?"
"Cô có biết không?"
Đôi mắt chị Tiêu đỏ hoe, khẽ lắc đầu.
"Cô ấy không đi đâu cả."
"Cô ấy đã mất rồi."
"Ung thư dạ dày."
"Di căn."
"Cô ấy qua đời vào ngày 2 tháng 7 năm ngoái."
"Cô nói cái gì?"
Một tiếng choang vang lên.
Ly rượu rơi xuống đất vỡ tan.
Cả hội trường đồng loạt nhìn về phía này.
Tôi cũng ngây người nhìn Hạ Thanh Dương.
Anh như phát điên túm c.h.ặ.t lấy vai chị Tiêu.
"Cô đang đùa tôi đúng không?"
"Cô đùa tôi à?"
"Cô biết nói như vậy có thể mất mạng không?"
Chị Tiêu đau điếng nhưng vẫn không đổi lời.
Thậm chí như nhớ lại điều gì đó, khẽ run nói.
"Lúc hấp hối, cô ấy luôn miệng gọi Hạ."
"Cái gì đó?"
"Thì ra người cô ấy gọi chính là giám đốc Hạ anh sao?"
"Sao cơ?"
Hạ Thanh Dương buông tay.
Cả người anh lùi lại hai bước.
Sự thật tôi đã c.h.ế.t.
Cuối cùng Hạ Thanh Dương cũng biết rồi.
10:00 tối.
Chị Tiêu dẫn anh đến căn nhà tôi từng sống khi còn trên đời.
Quan Oánh đến nơi liền nhìn thấy hai người đang đứng trước cửa.
"Các người?"
Chị Tiêu nhận ra Quan Oánh.
Khẽ gật đầu.
"Mở cửa đi."
Quan Oánh mở cửa.
Hạ Thanh Dương bước vào.
Anh vẫn cao lớn như trước.
Nhưng giây phút đó, tôi lại thấy bóng lưng anh gầy yếu.
Đáng thương vô cùng.
Anh đi thẳng vào phòng ngủ của tôi.
Kéo ngăn tủ ra, lấy một cuốn album.
Anh mở album rồi đột ngột ôm lấy nó bật khóc.
Cuốn album này là chúng tôi cùng nhau mua.
Bên trong ghi lại từng khoảnh khắc yêu đương ngọt ngào của hai đứa.
Quan Oánh đứng lặng ở cửa.
Nhẹ nhàng lấy chiếc điện thoại trong túi áo ra.
Đặt xuống bên cạnh anh rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Anh cầm điện thoại của tôi lên.
Màn hình khóa là bóng lưng của anh.
Anh mở phần ghi chú.
Là từng trang nhật ký tôi viết trong thời gian chống chọi với căn bệnh u.n.g t.h.ư.
"Ngày tháng năm 2009."
"Đau quá."
"Nếu Thanh Dương ở đây thì tốt biết bao."
"Anh ấy nhất định sẽ cuống lên vì lo."
"Sẽ ôm tôi, sẽ dỗ dành tôi."
"Sẽ vì tôi mà bật khóc mất."
"Nhưng mà anh sẽ không xuất hiện nữa đâu."
"Ba năm tôi còn sống, bay biết bao chuyến."
"Cũng chưa từng gặp lại anh lần nào."
"Có lẽ anh thật sự không muốn gặp tôi nữa."
"Ngày 7 tháng."
"Hu hu, đau lắm."
"Tôi sắp được gặp ba mẹ rồi."
"Người duy nhất tôi vẫn còn vướng bận ở thế giới này là Hạ Thanh Dương."
"Không biết sau bốn năm chia tay, anh có còn nhớ tôi nữa không?"
"Hay đã quên tôi từ lâu rồi."
"Ngày 6 tháng ba."
"Nhớ tô mì nước trong cổng trường quá."
"Gần đây đặc biệt nhớ những ngày chúng tôi cùng nhau ăn mì."
"Cùng ngồi cười đùa."
"Ngày 10 tháng."
"Tại sao số phận lại trêu ngươi như vậy?"
"Tại sao Thanh Dương lại là con nhà họ Hạ?"
"Nếu không phải thì chúng tôi có thể ở bên nhau không?"
"Thôi tôi sắp c.h.ế.t rồi, chia tay vẫn là lựa chọn đúng."
"Nếu không, chắc chắn anh sẽ rất đau lòng."
"Ngày tháng năm."
"Cơ thể thật sự không chịu nổi nữa rồi."
"Đau đến mức tôi muốn tự kết liễu."
"Xin bác sĩ, làm ơn cho tôi dùng bơm giảm đau đi."
"Ngày tháng sáu."
"Tôi đã quyết định trước khi c.h.ế.t sẽ bán giác mạc."
"Số tiền kiếm được tôi sẽ để lại để chữa tim cho Bánh Bao."
"Cuộc đời của con bé còn rất dài."
"Nhất định phải sống thật khỏe mạnh."
"Ngày 10 tháng 6."
"Hôm nay chị Tiêu đến thăm tôi."
"Chị nói tôi ngủ mê luôn gọi tên một ai đó."
"Chị cố gắng lắng nghe nhưng không nghe rõ."
"Chị tò mò hỏi có phải người tôi thầm thích không?"
"Tôi không trả lời nhưng trong lòng thật sự muốn nói với chị."
"Không phải người tôi thầm thích."
"Mà là người tôi và anh ấy từng yêu nhau rất sâu đậm."
"Ngày tháng bảy."
"Có linh cảm sắp phải nói lời tạm biệt rồi."
"Tôi thật sự muốn gặp Hạ Thanh Dương một lần nữa."
"Thôi bỏ đi."
"Tôi gầy yếu đến mức chỉ còn ra bọc xương."
"Đừng để anh nhìn thấy mà sợ."
"Lỡ như anh chưa quên tôi, chắc chắn sẽ đau lòng c.h.ế.t mất."
"Hừ, làm gì có chuyện anh chưa quên tôi."
"Tôi đã nói những lời tàn nhẫn đến thế."
"Chắc anh đã quên tôi từ lâu."
"Nhưng không sao, tôi sẽ cứ tự lừa mình rằng anh vẫn nhớ tôi."
"Ngày tháng 7."
"Tạm biệt thế giới này."
"Tôi đi tìm ba mẹ đây."
"Các bạn của tôi đừng khóc nhé."
"Tôi chỉ là nói lời tạm biệt với cơn đau thôi."
Hạ Thanh Dương đọc đến đây.
Bàn tay run lên.
Album rơi xuống đất.
Anh ôm lấy đầu.
" Lâm..."
"Em ngốc đến mức nào chứ?"
"Tại sao không nói cho anh biết?"
"Tại sao?"
Anh gục xuống sàn.
Vai run lên.
Không còn tiếng khóc.
Chỉ có tiếng thở dồn dập như xé nát l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi bay đến bên cạnh anh.
Muốn chạm vào tóc anh.
Nhưng tay xuyên qua.
"Lạnh quá."
"Anh đừng như vậy."
Quan Oánh đứng ngoài cửa.
Che miệng.
Nước mắt rơi không ngừng.
Chị Tiêu dựa vào tường.
Cũng khóc.
Đêm đó Hạ Thanh Dương không rời khỏi phòng tôi.
Anh ngồi đó đến tận sáng.
Ôm album.
Ôm điện thoại.
Như ôm lấy tôi.
Trời vừa sáng.
Anh đứng dậy.
Đi vào phòng tắm.
Rửa mặt.
Trong gương là một người đàn ông mắt đỏ ngầu.
Râu mọc lởm chởm.
Anh nhìn chính mình.
Rồi cười khẽ.
"Quên lâu rồi à?"
"Quên cái gì?"
Anh bước ra.
Nhìn căn phòng trống.
"Từ giờ mỗi ngày anh sẽ đến đây."
"Anh sẽ đọc hết nhật ký của em."
"Để xem em đã đau như thế nào."
Tôi lắc đầu.
"Đừng."
"Anh sẽ đau c.h.ế.t mất."
Anh không nghe.
Anh bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc của tôi.
Quần áo, sách, t.h.u.ố.c.
Từng thứ một.
Cẩn thận như sợ làm vỡ.
Quan Oánh mang cơm đến.
Anh không ăn.
"Giám đốc Hạ, anh phải sống."
"Lâm Lâm sẽ không muốn thấy anh như vậy."
Anh ngẩng đầu.
"Vậy em ấy muốn thấy anh thế nào?"
"Vui vẻ cưới người khác sao?"
Quan Oánh nghẹn lời.
Anh quay đi.
Tiếp tục lau bàn.
Một tuần sau.
Tin tức lan ra.
"Đám cưới của giám đốc Hạ bị hủy."
"Nguyên nhân không rõ."
Nhà họ Đường tức giận.
Ông nội Hạ Kỳ Sơn tức giận.
Nhưng anh không quan tâm.
Anh chỉ ngồi trong căn phòng nhỏ.
Đọc từng dòng nhật ký của tôi.
"Thanh Dương, nếu có kiếp sau."
"Chúng ta đừng là con nhà thù địch nữa nhé."
"Chúng ta làm người bình thường."
"Anh bán mì, em làm tiếp viên."
"Được không?"
Anh nắm c.h.ặ.t tờ giấy.
"Được."
"Anh đồng ý."
Gió đêm thổi qua cửa sổ.
Tôi ngồi bên cạnh anh.
"Anh ngốc."
"Anh tốt nhất."
