Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 47: Độc Dược Xuyên Tâm

Cập nhật lúc: 22/03/2026 02:00

Sau khi báo cảnh sát, mọi người ngồi trong phòng khách, không ai nói câu nào.

Thi thể của mỹ nhân tri thức vẫn đặt bên cạnh, bên trên phủ chiếc áo khoác của Cố Dư Mặc.

Người giúp việc đi tìm người phụ nữ "hiền thê" đến giờ vẫn chưa quay lại. Quyển Quyển cảm thấy, theo đúng tiết tấu của phim kinh dị… e là bà ấy sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Cố Dư Mặc hiển nhiên cũng lo lắng như vậy. Anh ta gọi điện cho vệ sĩ của mình, hai người nhanh ch.óng có mặt tại phòng ăn. Anh ta để một người lại bảo vệ các cô gái, người còn lại cầm dùi cui điện cùng anh ta đi tìm người giúp việc.

Ở một mức độ nào đó, Cố Dư Mặc giống như giáo viên chủ nhiệm lớp tiểu học. Khi anh ta có mặt, mọi người đều quy củ, không tùy tiện mở lời; anh ta vừa đi khỏi là như giờ ra chơi, mọi người nói chuyện ồn ào, hỏi han đủ thứ.

“Mọi người nghĩ hung thủ là ai?” Quyển Quyển lên tiếng trước, dò xét phản ứng mọi người.

“Còn có thể là ai nữa, chẳng phải là cái cô ở tầng trên sao.” Mỹ nhân nóng bỏng cười lạnh, “Đúng là hạng tiện nhân. Trước đây tôi đi cùng chuyến bay với cô ta, cô đoán xem cô ta làm gì? Nhổ nước bọt vào cốc nước của tôi, còn lén đặt kim lên ghế tôi ngồi! Bị tôi phát hiện xong vẫn không nhận lỗi, chiếm toilet không chịu ra, một mình trong đó vừa khóc vừa gọi điện mách lẻo với anh Cố, bảo là tôi bắt nạt cô ta!”

“Lại có chuyện như vậy cơ à!” Quyển Quyển lập tức bất bình thay đối phương, “Đúng là con sâu làm rầu nồi canh! Rốt cuộc cô ta làm sao lọt qua vòng tuyển chọn để thành ứng viên vợ tương lai của anh Cố được vậy?”

“Ai bảo anh Cố trọng tình cũ chứ.” Mỹ nhân nóng bỏng chợt nản lòng, “Bố của con tiện nhân đó trước khi bị t.a.i n.ạ.n vốn là đầu bếp nhà họ Cố. Bà Cố thì không nói gì, ngay cả anh Cố cũng ăn cơm ông ta nấu lớn lên… Nhưng thế thì đã sao? Người đâu phải do anh Cố đ.â.m c.h.ế.t, mắc gì phải giúp ông ta chăm sóc đứa nhỏ này? Đã thế còn chẳng phải hạng tốt lành gì, quỹ từ thiện năm nào cũng cho tiền mà cô ta vẫn sống nghèo túng, thật chẳng biết tiền bạc đổ đi đâu hết!”

Không biết là do bị kìm nén quá lâu hay bản thân cô ta vốn nói nhiều, hễ mở miệng là không dừng lại, mắng người phụ nữ "hiền thê" xối xả.

Quyển Quyển ban đầu chăm chú nghe, nghe một hồi bắt đầu lơ đễnh. Vì lúc đầu cô ta mắng bằng tiếng Trung, sau đó chuyển sang phương ngữ, giờ lại sang tiếng Anh, trong khi Quyển Quyển chưa bao giờ đạt điểm trung bình môn tiếng Anh…

“Khụ khụ.” Quyển Quyển cưỡng ép chuyển chủ đề, “Đúng rồi, lúc nãy tôi định hỏi, kính áp tròng của cô mua ở đâu, có loại theo độ của tôi không?”

Mỹ nhân nóng bỏng l.i.ế.m môi vẫn chưa thỏa mãn, liếc cô một cái: “Cô cận bao nhiêu độ?”

Thị lực của Quyển Quyển thực ra rất tốt, không cần ống nhòm cũng nhìn rõ anh chàng nhà đối diện thay quần lót màu gì, nhưng lúc này cô mỉm cười: “Tám trăm.”

“Ồ, độ hơi cao đấy.” Mỹ nhân nóng bỏng nhìn mỹ nhân khí chất bên cạnh, “Loại của tôi không có độ, không biết có dùng được không, hỏi cô ấy đi, cô ấy có loại có độ đấy.”

Mỹ nhân khí chất nghe vậy ngẩng đầu, nở nụ cười lịch sự nhưng xa cách với Quyển Quyển.

Quyển Quyển cũng cười lại, cười được nửa thì thấy ghế sofa bên tay phải trĩu xuống, quay đầu lại nhìn rồi nhảy dựng lên: “Oa!”

“Oa!” Người giúp việc cũng bị dọa cho nhảy dựng theo.

“Dì…” Quyển Quyển định nói “Chẳng phải dì… rồi sao,” nhưng lời đến cửa miệng vội đổi: “Dì không sao chứ?”

“Suýt chút nữa bị cô dọa có chuyện rồi đấy.” Dì giúp việc lau mồ hôi lạnh, ngồi bệt trên sofa, vẻ mặt lo lắng, hai chân vẫn run rẩy.

Những người khác tưởng bà gặp nạn, nhất thời không ai dám bắt chuyện. Cuối cùng, Quyển Quyển hỏi: “Tìm thấy người chưa dì?”

“Tìm thấy rồi.” Dì giúp việc trả lời theo phản xạ, “C.h.ế.t rồi, c.h.ế.t trong hầm rượu.”

Một đám người nhìn nhau ngơ ngác. Vừa nãy còn thề hung thủ là người khác, giờ người đó đã c.h.ế.t rồi?

Quyển Quyển không nói hai lời, đứng dậy đi về phía cầu thang. Chưa mấy bước đã nghe tiếng bước chân phía sau, quay lại thấy Thẩm Lục Từ đuổi theo, cô liền đợi ở lối vào cầu thang. Khi người tới, cô nắm tay đối phương, rồi cả hai cùng đi xuống cầu thang.

Càng xuống dưới, ánh sáng càng mờ ảo, như một thế giới hoàn toàn khác so với trên lầu. Tường đá, ánh đèn vàng cam, trong hầm rượu hình chữ nhật, hai bên đặt thùng rượu gỗ, chính giữa là một bàn rượu. Bên cạnh bàn, một người phụ nữ đang ngồi, lưng quay về phía Quyển Quyển và Thẩm Lục Từ, nửa thân trên gục xuống bàn, bên cạnh là ly cao cổ, bên trong còn nửa ly rượu vang chưa uống.

Cố Dư Mặc và vệ sĩ đứng bên cạnh, thấy Quyển Quyển đi xuống, anh ta vội ngăn: “Đừng qua đây!”

Nhưng Quyển Quyển đã vòng qua đối phương và nhìn thấy khuôn mặt người đó. Thật sự là một khuôn mặt khiến người ta gặp ác mộng.

Khác với gương mặt ngủ yên bình của mỹ nhân tri thức, cái c.h.ế.t của người phụ nữ "hiền thê" vô cùng dữ tợn. Đôi mắt trợn trừng đầy tơ m.á.u, môi mím c.h.ặ.t, dòng m.á.u đen đỏ chảy dọc khóe miệng xuống bàn, đọng thành vũng nhỏ.

Thẩm Lục Từ trông không chịu đựng nổi, quay người ôm Quyển Quyển, vùi đầu vào cổ cô.

“Đã bảo đừng qua đây rồi mà.” Cố Dư Mặc đi tới, giơ tay che mắt Quyển Quyển.

Trước mắt cô là màn đen kịt, nhưng trong não lại xuất hiện tờ giấy trắng. Trên tờ giấy, một hình bóng đỏ như m.á.u dần hiện lên.

Bức họa thứ tư —— Một người phụ nữ uống phải độc d.ư.ợ.c xuyên tâm.

Một tay ôm Thẩm Lục Từ, tay kia nắm tay Cố Dư Mặc, gạt tay anh ta khỏi mắt mình, Quyển Quyển nhìn lại người phụ nữ "hiền thê" một lần nữa, rồi chậm rãi quay sang Cố Dư Mặc: “Tôi có chuyện muốn nói với anh… nói riêng.”

Trong hầm rượu còn có phòng nếm rượu, đóng cửa lại là căn phòng nhỏ độc lập, mái vòm tuyệt đẹp, bốn phía là kệ rượu đầy chai vang đỏ.

Cố Dư Mặc đưa cô vào phòng, dịu dàng nói: “Nói chuyện trước… hay ôm một cái trước?”

Có vẻ anh ta hiểu lầm, tưởng Quyển Quyển ngại làm nũng, tỏ vẻ yếu đuối. Tuy nhiên, cô vô cùng bình tĩnh, như nhân viên nhà tang lễ quen với cái c.h.ế.t, thản nhiên hỏi: “Sao? Anh cũng sợ à?”

Cố Dư Mặc ngẩn ra, phản ứng cô không đúng như anh ta tưởng… Đầu óc mụ mị, vô thức thốt: “Thành thật mà nói, đúng là có chút sợ…”

Trong nhà liên tiếp có hai người c.h.ế.t, lại còn là người quen, dù anh ta là đàn ông cũng khó tránh cảm giác rợn tóc gáy, nhất là khi kẻ sát nhân vẫn có thể lẩn trốn trong biệt thự.

“Ra là vậy…” Quyển Quyển trầm ngâm, tiến lên, ôm anh như ôm Thẩm Lục Từ, “Vậy thì ôm một cái trước đi.”

Cố Dư Mặc sững sờ, rồi nở nụ cười dịu dàng, nhắm mắt lại, để cô ôm eo mình, và anh cũng nhẹ nhàng, trân trọng ôm lại. Trên lớp kính mái vòm, hình ảnh thiên thần nhỏ tỏa ánh hào quang rực rỡ xuống họ.

“Được rồi.” Vài giây sau, Quyển Quyển kết thúc cái ôm an ủi, nhìn anh nghiêm nghị: “Bình tĩnh chưa? Bình tĩnh rồi thì bàn chính sự.”

Cố Dư Mặc luyến tiếc hơi ấm trong lòng nhưng vẫn tôn trọng, nhẹ buông tay, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, chờ lời tiếp theo.

“Anh Cố.” Quyển Quyển chằm chằm nhìn anh, “Có người muốn g.i.ế.c anh.”

Cố Dư Mặc chau mày: “Cô nói tiếp đi.”

“Chuyện là thế này, trước đây A Bố có báo mộng cho tôi.” Quyển Quyển dùng bài thuyết phục Thẩm Lục Từ trước để nói với Cố Dư Mặc, “Trong mơ nó cho tôi thấy năm bức họa, mỗi bức ứng với một vụ án mạng. Bức thứ nhất là sợi dây treo cổ một con mèo, bức thứ hai là hai con ngươi trong vũng m.á.u, bức thứ ba là mười ngón tay rơi rụng, bức thứ tư là một người phụ nữ uống độc d.ư.ợ.c xuyên tâm, bức thứ năm là vạn đao rạch nát dung nhan… Hiện bốn bức đầu đã trở thành hiện thực, tôi thấy bức thứ năm cũng không còn xa nữa.”

Lời này có thể thuyết phục Thẩm Lục Từ, nhưng rất khó thuyết phục Cố Dư Mặc. Anh cười dịu dàng: “Đó chỉ là giấc mơ thôi mà.”

“Tôi sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa đâu.” Quyển Quyển nghiêm túc nhìn anh, trong lòng cảm thấy đau đầu. Lần nào cũng vậy, cô biết sự thật nhưng không thuyết phục được đối phương, nhiều lúc chỉ có thể trơ mắt nhìn sự việc xảy ra.

Cố Dư Mặc có vẻ không tin lắm, nhưng không muốn làm cô khó xử. Anh ôn tồn nói: “Ký ức con người thường sai lệch. Ví dụ khi còn nhỏ cô thích đồ màu đỏ, nhưng ký ức lại là màu xanh, nhiều nghiên cứu tâm lý chứng minh điều này… Giống giấc mơ của cô, có thể cô không mơ trước vụ án mà mơ sau khi thấy vụ án, hay nói cách khác là ký ức cô bị sai lệch vì cú sốc quá mạnh.”

Có lý có cứ! Thật khó phản bác! Nếu không có ý chí kiên định, Quyển Quyển có lẽ đã bị thuyết phục. Cái tên này đúng là "mầm non" sáng giá cho ngành đa cấp!

“Được rồi, ra ngoài thôi.” Cố Dư Mặc vỗ vai cô, “Tính thời gian thì cảnh sát cũng sắp đến rồi.”

Quyển Quyển đành đi theo. Thẩm Lục Từ đi đi lại lại ngoài, vừa thấy họ ra liền chỉ huy vệ sĩ: “Mau, đưa cho họ xem!”

Cố Dư Mặc ngẩn ra, không hiểu sao mới rời đi một lát mà vệ sĩ đã biến thành vệ sĩ của người khác, nghe lời răm rắp, mặt còn vẻ cam tâm tình nguyện…

Viên vệ sĩ cầm tờ giấy bước tới: “Ông chủ, đây là thứ vừa tìm thấy trong miệng người c.h.ế.t.”

Trên tờ giấy dính nước bọt và m.á.u, dường như trước đó bị vo tròn ngậm trong miệng, khi mở ra nhăn nhúm, vài chỗ mờ nhưng đường nét đại thể vẫn rõ.

Cố Dư Mặc cúi nhìn bức họa. Một cây b.út đỏ, như nhúng vào m.á.u phác họa những đường nét, vẽ nên khung cảnh sống động —— Một người phụ nữ uống phải độc d.ư.ợ.c xuyên tâm.

Cố Dư Mặc nhìn bức họa hồi lâu, rồi từ từ quay đầu, nhìn về phía Quyển Quyển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 47: Chương 47: Độc Dược Xuyên Tâm | MonkeyD