Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 88: Dẫn Dụ

Cập nhật lúc: 08/04/2026 01:12

Lâm Phức từ chối trả lời câu hỏi đó.

“Bây giờ không phải lúc thảo luận chuyện này.” Hắn nói với giọng điệu đường hoàng, “Chúng ta nên nghĩ cách thoát ra ngoài trước.”

“Giao cho tôi.” Quyển Quyển nhân cơ hội đề nghị, “Một mình tôi có thể chấp hai tên, anh nhường cơ thể cho tôi, tôi sẽ liều mình mở ra một đường m.á.u.”

Cơ thể đã cho mượn cũng giống như tiền đã cho vay, xác định là cả đời này đừng mong đòi lại, vì vậy Lâm Phức dứt khoát từ chối: “Dù đã c.h.ế.t một tên, nhưng vẫn còn bốn tên bắt cóc. Cho dù cậu chấp được hai, thì hai tên còn lại tính sao?”

Quyển Quyển nói đùa: “Để mẹ anh cầm chân bọn chúng?”

Lâm Phức ngước mắt nhìn Tạ Phù.

Không biết bà đã tỉnh từ lúc nào, cũng không rõ bà đã quan sát và nghe được bao nhiêu. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Tạ Phù vội vàng cúi đầu, răng bắt đầu va vào nhau cầm cập.

“Ý kiến hay.” Lâm Phức nhìn bà chằm chằm một lúc rồi lẩm bẩm, “Cứ làm theo lời cậu nói.”

Nói xong, hắn bước về phía Tạ Phù.

Tạ Phù như một con gián khổng lồ nhìn thấy t.h.u.ố.c xịt côn trùng, cuống cuồng bò quanh sàn. Nhưng căn phòng quá nhỏ, bà nhanh ch.óng bị Lâm Phức dồn vào góc tường. Bà run rẩy, tiến thoái lưỡng nan, một bóng đen từ phía đối diện kéo dài ra, chậm rãi phủ lên người bà.

Lâm Phức đứng trước mặt bà, từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt ve gương mặt bà.

Sau đó, Quyển Quyển thấy hắn như đang truyền đạo, lẩm bẩm đầy ma mị với Tạ Phù: “Mẹ ơi, mẹ có muốn sống tiếp không?”

Tạ Phù gật đầu rồi lại lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn đáp: “Mẹ không làm được! Đến cái nắp chai nước khoáng mẹ còn vặn không ra, làm sao mẹ g.i.ế.c người được?”

“Con đâu có bắt mẹ g.i.ế.c người.” Lâm Phức rút ra một chiếc khăn tay trắng tinh, động tác tao nhã lau mặt cho bà, “Con chỉ muốn mẹ hãy yêu một trận thôi.”

Tạ Phù sững người, không hiểu ý hắn.

“Bọn bắt cóc cũng là đàn ông.” Lâm Phức nhắc, “Đàn ông luôn không thể từ chối phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đẹp.”

Tạ Phù không biết hắn đang khen hay mỉa mai mình, nhưng phần nhiều là vế sau, vì làm gì có đứa con trai nào nói về mẹ như thế. Bà cảm thấy một nỗi nhục dâng trào, nhưng không dám mắng, chỉ cúi đầu, nước mắt chực trào.

“Chắc mẹ cũng nhận ra rồi, chú Tào chỉ là một gã mặt trắng bám váy phụ nữ.” Lâm Phức cười nói, “Thủ lĩnh của đám bắt cóc là gã đầu trọc kia. Mẹ nên đi lấy lòng gã, chứ không phải ngày nào cũng cầu xin chú Tào thả mẹ đi.”

Tạ Phù siết c.h.ặ.t ngón tay, nén nhịn nói: “Đợi lấy được tiền chuộc rồi, gã muốn hạng phụ nữ nào mà chẳng có, việc gì phải thích mẹ, mẹ…”

Mẹ vừa già, lại vừa bị nhiều người chà đạp như vậy… Những lời này bà không nói ra được, chỉ biết bịt miệng khóc nức nở.

“Vậy mẹ cam tâm bị chú Tào lừa sao?” Lâm Phức nghiêm túc nhìn bà, “Mẹ vốn sống tốt biết bao, cuộc sống không lo âu, mỗi ngày không đi làm đẹp thì cũng đi du lịch. Chỉ vì tin hắn nên mẹ mới vứt bỏ tất cả để bỏ trốn cùng hắn, rồi hắn báo đáp mẹ thế nào? Hắn trơ mắt nhìn đồng bọn chà đạp mẹ, mẹ khóc với hắn, hắn dửng dưng; mẹ chảy m.á.u, hắn cũng chẳng bận tâm. Hắn chỉ muốn tiền của mẹ thôi…”

“Đủ rồi!” Tạ Phù hét lên.

“Đi yêu một trận đi, mẹ ơi.” Lâm Phức cười dịu dàng, dùng khăn tay lau nước mắt trên mặt bà, “Sẵn tiện nói với đối tượng hẹn hò của mẹ một việc… Bắt cóc cộng thêm g.i.ế.c con tin sẽ bị truy nã toàn quốc. Bị bắt thì không c.h.ế.t cũng chung thân, lúc đó có tiền cũng chẳng có chỗ mà tiêu. Đã vậy, tại sao không chọn một cách kiếm tiền an toàn hơn, đàng hoàng hơn?”

“Cách gì?” Tạ Phù hỏi.

“Một ví dụ thôi, con chỉ lấy ví dụ.” Lâm Phức giơ một ngón tay lên, “Bố đã đồng ý yêu cầu của bọn chúng, không báo cảnh sát, một mình đến chuộc người, kết quả đương nhiên là bị g.i.ế.c để bịt miệng. Sau đó bọn chúng lại muốn g.i.ế.c mẹ, nhưng một người đàn ông đi ngang qua phát hiện ra, anh ta lao tới đ.á.n.h đuổi bọn bắt cóc, cứu sống mẹ. Mẹ cảm kích rồi yêu anh ta, quyết định mang theo di sản của chồng cũ gả cho anh ta.”

Nói xong, hắn mỉm cười nhìn Tạ Phù. Nụ cười thuần khiết như thiên thần, nhưng lại khiến bà nổi da gà.

“Mẹ… mẹ sẽ thử.” Bà run rẩy nói.

Một lát sau, có người đến thay ca. Có lẽ vận may đứng về phía Lâm Phức, người đẩy cửa bước vào là một gã đầu trọc, chính là thủ lĩnh của đám bắt cóc.

Hắn nhìn thấy cái xác dưới đất, ban đầu nổi trận lôi đình: “Đứa nào làm?”

Tạ Phù tiến lại gần. Lúc này bà đã chỉnh lại bản thân đôi chút, ít nhất không còn bù xù như trước. Thực ra bà rất đẹp, gương mặt trẻ trung thanh tú, vóc dáng chuẩn nhờ tập yoga nhiều năm, cùng khí chất sang trọng được nuôi dưỡng từ cuộc sống giàu sang. Ngay cả khi đầy vết thương, bà vẫn đẹp hơn hẳn phụ nữ bình thường.

“Anh đừng giận.” Bà đưa tay vuốt ve mặt hắn, trong mắt lóe lên một tia sáng như báo hiệu một đoạn tình cảm sắp bắt đầu, “Cho em một phút được không, để em giải thích chuyện này.”

Gã đầu trọc nắm lấy tay bà, nhìn bà đầy nghi hoặc.

Trong khi hai người dò xét nhau, Lâm Phức cũng quan sát họ. Ánh mắt tò mò, thuần khiết của một đứa trẻ khiến gã đầu trọc khó chịu. Hắn liếc nhìn Lâm Phức rồi nói với Tạ Phù: “Đi theo tao.”

Hắn kéo Tạ Phù ra ngoài rồi thuận tay đóng cửa lại.

Hai người nói chuyện nhỏ bên ngoài, còn trong căn phòng tối, khóe môi Lâm Phức chậm rãi cong lên.

“Anh còn đứng đó làm gì?” Quyển Quyển nói, “Nhân lúc mẹ anh thu hút sự chú ý, chúng ta mau g.i.ế.c ra ngoài.”

“Không cần.” Lâm Phức khẽ nói.

“Tại sao?” Quyển Quyển hỏi.

“Cậu quá xem thường phụ nữ.” Lâm Phức cười.

Hắn nhìn chằm chằm cánh cửa, trong mắt lóe lên tia sáng quái dị đầy hứng thú.

“Mẹ tôi mỗi năm yêu đương bảy tám lần, bà ấy thích yêu và rất giỏi yêu đương. Tôi không cần bà ấy g.i.ế.c người, chỉ cần bà ấy phát huy sở trường.”

Hắn chống hai tay lên đầu gối, giọng trầm thấp.

Cánh cửa bị đẩy ra, gã đầu trọc ôm eo Tạ Phù bước vào.

“Chuyện này, để tao suy nghĩ.” Hắn nói với Tạ Phù rồi cúi xuống nhìn cái xác dưới đất. Cơn giận trên mặt đã biến mất từ lâu, hắn tặc lưỡi rồi nói: “Để tao xử lý cho, đỡ bị bọn khác qua đây gây chuyện.”

Nói xong, hắn dùng chăn bọc xác lại rồi kéo ra ngoài.

Sau khi hắn đi, Tạ Phù đi lại trong phòng, thỉnh thoảng bật cười khúc khích, tiếng cười vừa đắc ý vừa vui sướng.

Những ngày tiếp theo, gã đầu trọc thường xuyên đến tìm bà. Hai người liếc mắt đưa tình ngay trước mặt Lâm Phức, rồi sau đó hắn đưa bà về phòng riêng vì không chịu nổi ánh mắt của Lâm Phức.

Ánh mắt đó thực sự rất kỳ quái. Tuy người bị nhốt là hắn, nhưng cách hắn nhìn người khác lại như đang quan sát cá vàng trong bể kính, khiến người ta rợn tóc gáy.

“Tôi thật sự phục hai mẹ con anh rồi!” Quyển Quyển, người bị ép xem cảnh tình tứ suốt mấy ngày, gần như phát điên, “Một câu chuyện bắt cóc hay ho như vậy mà bị hai người biến thành phim tình cảm dài tập!”

Lâm Phức tò mò hỏi: “Sao cậu lại nôn nóng vậy?”

Quyển Quyển đương nhiên nôn nóng. Đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống như vậy, bị kẹt trong cơ thể này không ra được. Còn cơ thể thật của cô thì sao? Dù có lười đến mức nằm lì trong ký túc xá cả tuần, giữa chừng cũng phải đi vệ sinh. Đã ba ngày không rời giường rồi… cô nghi ngờ người nằm giường dưới nửa đêm sẽ bị nước tiểu nhỏ xuống làm tỉnh giấc…

“Anh quản tôi làm gì?” Quyển Quyển bực bội nói, “Dù sao cũng phải nghĩ cách g.i.ế.c ra ngoài!”

“Không cần.” Trái ngược với sự lo lắng của cô, Lâm Phức lại rất thong dong, “Mẹ tôi làm rất tốt mà.”

Quyển Quyển bật cười vì tức: “Tôi tưởng anh nói đùa, hóa ra anh nói thật? Anh tưởng người khác đều là đồ ngốc chắc? Nếu chuyện này thành công thì chỉ gã đầu trọc được lợi, còn những kẻ khác phải mang lệnh truy nã trốn vào rừng sâu. Bọn chúng chịu sao?”

“Thì g.i.ế.c những kẻ không chịu.” Lâm Phức cười.

Quyển Quyển sững người.

“Cậu quá xem thường phụ nữ.” Lâm Phức khoanh tay đưa lên môi, lặp lại câu nói trước đó, “Lòng báo thù của phụ nữ rất mạnh, nhất là một người tự cao, ích kỷ và thiếu suy nghĩ.”

Tạ Phù đúng là người như vậy. Vì thiếu suy nghĩ nên mới dễ dàng tin vào đối tượng quen qua mạng; vì ích kỷ nên chỉ biết hưởng thụ, đối xử với con trai như một con mèo ven đường, lúc rảnh thì trêu chọc, còn lại thì bỏ mặc; vì tự cao và có lòng báo thù mạnh nên khi chồng bận rộn không ở bên, bà dùng tiền của chồng để yêu đương khắp nơi.

“Bà ấy nhất định sẽ trả thù chú Tào.” Lâm Phức cười, “Bà ấy sẽ thuyết phục gã đầu trọc g.i.ế.c hắn.”

Quyển Quyển tưởng tượng cảnh đó, trong đầu hiện lên một cảm giác kiểu “nổi giận vì hồng nhan”… nhưng gã đầu trọc thì làm gì có tóc!

“Anh đừng lạc quan quá.” Quyển Quyển nói, “Trò ly gián lộ liễu như vậy, tôi không tin gã đầu trọc không nhận ra.”

“Cậu cũng đừng xem thường lòng tham của con người.” Lâm Phức bật cười. Hắn nhìn về phía cánh cửa, ánh mắt như xuyên qua lớp sắt, thấy rõ những gì đang xảy ra bên ngoài, “Thực ra trong lòng mỗi người đều nhốt một kẻ sát nhân… Chỉ cần tìm được chìa khóa, hắn sẽ lao ra ngay.”

Vừa dứt lời, cánh cửa bị đẩy mạnh.

Gã đầu trọc cầm d.a.o bổ dưa, người dính đầy m.á.u, đứng ở cửa. Hắn đưa tay quệt vết m.á.u trên mặt rồi nở nụ cười dữ tợn với Lâm Phức: “Ra đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 87: Chương 88: Dẫn Dụ | MonkeyD