Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 4
Cập nhật lúc: 18/02/2026 09:01
Lâm Tịch thầm mắng một câu "đồ thần kinh", thoát khỏi nhóm chat để xem lịch làm việc trong nhóm công ty. Tin nhắn bên ngoài nhóm chat bắt đầu trôi nhanh đến ch.óng mặt, Lâm Tịch không để ý.
Sau khi báo cáo công việc trong ngày vào nhóm công ty xong rồi thoát ra, lúc này, tin nhắn trong cái nhóm chat "trẻ trâu" kia đã lên tới 99+, tin nhắn @ cô cũng có tới mấy chục cái. Cô ấn vào, chưa kịp đọc tin nhắn cũ thì một tin mới nhất đã nhảy ra, trùng hợp thay, tin này cũng @ cô.
[Từ Hoan Hoan thế giới cổ đại: Lâm Tịch, nếu bạn đang ở Trái Đất, có thể giúp tôi đi thăm bố mẹ tôi được không? Tôi xuyên không mười năm rồi, nhớ họ quá. Tôi không để bạn đi không công đâu, thù lao là mười lượng vàng.]
Lâm Tịch uống một ngụm bia lạnh, cũng nảy sinh hứng thú muốn trêu đùa bọn họ một chút: [Thiếu nữ Trái Đất Lâm Tịch: Được thôi, không vấn đề gì.]
Ngay sau khi cô gửi tin nhắn này đi, một cửa sổ hiện lên: [Xin hỏi có chấp nhận ủy thác của "Từ Hoan Hoan thế giới cổ đại" hay không? Có/Không.]
Ký ức tối qua tìm mãi không thấy nút thoát nhóm lại ùa về, Lâm Tịch tặc lưỡi. Cô từng nghe nói rồi, mấy người trong mấy cái hội nhóm đặc thù này sành sỏi lắm, biết cài cả plugin vào ứng dụng, chắc cô cũng gặp phải cái hội rảnh rỗi sinh nông nổi này rồi.
Lâm Tịch đoán không nhầm thì chắc mình lọt vào cái hội cosplay trong truyền thuyết rồi, cái trò này giờ đang mốt lắm, con gái chị Từ Mỹ Lệ cũng chơi suốt ngày, ba ngày hai bữa lại thấy chị ấy than phiền với mọi người.
Thầm mắng vài câu, đang định ấn chấp nhận thì điện thoại của Lâm Tịch đổ chuông, số gọi đến là từ quê nhà.
Lâm Tịch đặt đũa xuống, ấn nghe.
Chưa kịp nói gì, đầu bên kia đã lên tiếng: "Tiểu Tịch à, anh họ cả của cháu tháng sau cưới vợ rồi, cháu xem số tiền nhà dì cho nhà cháu vay trước kia ấy..."
Lâm Tịch cầm điện thoại đứng dậy: "Dì Ba ạ, cuối tháng 28 cháu có lương, đến lúc đó cháu gửi tiền cho dì nhé."
Dứt lời, Dì Ba ở đầu dây bên kia cũng tỏ vẻ rất ngại ngùng: "Tiểu Tịch, cháu đừng trách Dì Ba nhé, thật sự là không còn cách nào khác. Anh họ cả cháu cưới vợ, riêng tiền sính lễ đã tốn bao nhiêu rồi, còn phải mua nhà trên phố nữa, chứ nếu mà xoay sở được thì dì cũng chẳng mở miệng đòi cháu đâu..."
"Cháu biết mà Dì Ba, mấy năm nay phải cảm ơn mọi người giúp đỡ, chứ không thì cháu với bà nội chẳng biết sống sao nữa." Có vay có trả, đó là lẽ đương nhiên. Đối với những người họ hàng đã cho nhà mình vay tiền, Lâm Tịch luôn mang trong lòng sự biết ơn. Năm đó nhà cô xảy ra biến cố bất ngờ, họ hàng dù xa hay gần, ai giúp được đều giúp cả. Đặc biệt là nhà Dì Ba, nghe tin ông nội cô gặp chuyện là mang ngay ba vạn tệ tiền bán thóc bán hoa quả đến.
Bao nhiêu năm rồi, lần nào liên lạc với Lâm Tịch cũng là bảo cô trả cho người khác trước đi.
"Người một nhà cả, cảm ơn cái gì. Muộn rồi, cháu đi làm cả ngày mau nghỉ ngơi đi, Tết nhớ về nhé, năm ngoái để dành cho cháu cái đùi heo hun khói đấy, phải về mà ăn."
"Vâng ạ."
Dì Ba có lẽ vì ngại nên cũng không nói chuyện nhiều, cúp máy luôn. Lâm Tịch đến lúc này cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà chơi đùa với mấy kẻ mắc bệnh ảo tưởng nữa.
Cô đưa tay vuốt màn hình định quay lại trang chủ chat, nhưng lơ đễnh thế nào lại ấn nhầm vào nút "Chấp nhận".
Sau đó trước mắt cô lóe lên một tia sáng vàng, kèm theo tiếng "bịch" nặng nề rơi xuống mặt bàn. Lâm Tịch kinh ngạc trố mắt nhìn, lập tức ngồi thẳng dậy.
Bàn ăn của Lâm Tịch không lớn, kích thước 60x60, loại bàn gấp, mặt bàn in hình tranh phong cảnh biển. Mấy món cô xào cũng ít, đựng trong đĩa 15cm (6 inch), cộng thêm bát cơm và cốc bia thì vẫn còn thừa một khoảng trống lớn.
Hai giây trước, chỗ trống đó chẳng có gì cả, nhưng bây giờ, ở đó nằm chễm chệ một chùm đậu phộng, dưới ánh đèn, màu vàng óng ánh tỏa sáng rực rỡ.
