Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 8
Cập nhật lúc: 18/02/2026 09:01
"Giá vàng hôm nay là 390 một gam, giá thu mua là 360, chỗ lạc vàng này của chị tổng cộng là 50 gam, tổng là 18.000 tệ, chị có đồng ý bán không?"
"Bán." Lâm Tịch trả lời chắc nịch.
Mười phút sau, cô bước ra khỏi tiệm cầm đồ, tay nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại. Mới ba phút trước, số dư WeChat của cô đã tăng thêm tròn một vạn tám!
Một vạn tám là khái niệm gì? Vào mùa thấp điểm, đây là hai tháng lương của cô! Cô có thể chi trả tiền xạ trị cho bà nội trong hai tháng.
Lâm Tịch nhìn mặt trời ch.ói chang trên đầu, chỉ thấy hưng phấn tột độ. Cô đến chỗ chiếc xe điện màu xanh, quét mã mở khóa lại, trên đường đến Hoàng Gia Bảo, cô phóng xe nhanh như cưỡi phong hỏa luân.
Một vạn tám đấy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ủy thác của Từ Hoan Hoan, cô sẽ bỏ túi mười tám vạn.
Mười tám vạn là khái niệm gì? Số tiền vay họ hàng lúc ông nội cô bị bệnh có thể trả được một phần lớn rồi, t.h.u.ố.c cho bà nội có thể đổi sang loại đắt hơn.
Dây thần kinh căng thẳng suốt hai năm qua của cô cuối cùng cũng có thể giãn ra một chút.
Lâm Tịch như được tiêm m.á.u gà, đạp xe liền tù tì hai trạm mà không biết mệt, cô rẽ vào thôn Hoàng Gia Bảo. Đi ngang qua sạp hoa quả, cô mua ít trái cây và đồ bổ.
Đây là một ngôi làng khá sầm uất, lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng nên trông đặc biệt thấp bé, khu cộng đồng Hạnh Phúc lại càng là một mảng nhà cấp bốn. Những năm 50-60, nơi đây thuộc về Nhà máy Phân bón số 3 Kinh Thị, sau này nhà máy giải thể, nhà ở đây được chia cho những nhân viên bị nợ lương hồi đó. Vì là khu tập thể nên nhà cửa xây y hệt nhau, ngang bằng sổ thẳng, khoảng cách giữa các dãy nhà đều tăm tắp.
Lâm Tịch dừng xe ở nơi chỉ dẫn kết thúc, cô chống chân nhìn số nhà. Hôm nay nắng đẹp, trời ấm lên đôi chút, mấy cụ ông cụ bà ngồi trước cửa hóng chuyện, thấy Lâm Tịch, một bà cụ mặc áo bông hoa to màu đỏ liền bắt chuyện trước.
"Cô gái, đến tìm thuê nhà à?"
Lâm Tịch nhìn họ: "Dạ không phải đâu bác, cháu đến tìm bạn, bạn ấy ở số 13 dãy 10 phố Hạnh Phúc 3 ạ."
Bà cụ nhìn cô kỹ lưỡng: "Cháu là bạn thằng Đào Đào hả? Đi vào ngõ này, đi đến cuối đường là nhà nó đấy."
"Cháu cảm ơn bác ạ." Lâm Tịch cảm ơn bà cụ, đi theo hướng tay chỉ vào phố Hạnh Phúc 3 dãy 10, chiếc xe điện màu xanh đã kết thúc đơn hàng, được cô dựng ở chỗ vừa nói chuyện với bà cụ.
Cô giơ điện thoại lên bắt đầu quay video. Ống kính quét qua biển số nhà màu xanh, quay một mạch từ số 1 đến số 13. Đây là một cánh cổng sắt màu gan heo, trên cổng có vài vết gỉ sét, cô giơ tay lên gõ cửa. Tiếng gõ cửa vừa dứt, bên trong liền vọng ra giọng nói già nua: "Ra đây, ra đây."
Lời chưa dứt, cửa đã mở, một bà cụ tóc bạc trắng mở cửa, trên mặt hằn nét u sầu, nhìn thấy Lâm Tịch thì bà sững người.
"Cô gái tìm ai đấy?" Bà là Lưu Kim Hà, mẹ của Từ Hoan Hoan, bà nghi hoặc nhìn Lâm Tịch, trước giờ bà chưa từng gặp cô gái này.
"Cháu chào hai bác ạ, cháu là bạn của Từ Hoan Hoan, trước giờ cháu ở tỉnh khác, nay mới lên thủ đô nên ghé qua thăm bạn ấy." Lý do này là do Lâm Tịch và Từ Hoan Hoan đã bàn bạc trước.
Lưu Kim Hà nghe vậy, ngẩn ngơ hồi lâu mới nghiêng người mời Lâm Tịch vào nhà, thái độ cũng trở nên nhiệt tình hơn hẳn: "Cảm ơn cháu vẫn còn nhớ đến cái Hoan nhà bác, mau vào nhà ngồi đi."
"Cháu muốn đến thăm bạn ấy từ lâu rồi, nhưng công việc bận rộn quá, mãi đến giờ mới có thời gian qua." Lâm Tịch đưa túi hoa quả, Lưu Kim Hà nhận lấy, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Tịch.
"Cháu có lòng quá." Lưu Kim Hà dắt cô đi qua hành lang vào sân: "Ông nó ơi, có khách đến này."
Nhà Từ Hoan Hoan rộng khoảng một trăm sáu mươi mét vuông, là kiểu nhà tam hợp viện điển hình của miền Bắc, gồm nhà chính, gian chái Đông và gian nhà đối diện cổng (nhà đảo tọa), đối diện gian chái Đông là tường rào nhà hàng xóm, ở đó đặt một cái bàn đá, trồng một chậu đỗ quyên nở rực rỡ.
