Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 102: Lẩu
Cập nhật lúc: 14/02/2026 13:00
Vạn Thúy hừ lạnh: "Đời nào có chuyện tốt thế? Nhà hắn mà hỏng cửa sổ thì có thể dọn sang nhà em ở? Nếu em với Lương Hà mà không có chỗ ở, hắn mà không vác gậy đuổi bọn em đi thì đã là hiếm có khó tìm rồi!
Em không cho hắn chuyển sang, hắn còn định lén lút dọn qua, may mà em phát hiện kịp, không thì nguyên cái nhà đã thành tổ cho cả bầy nhà hắn rồi!
Em nói thẳng, nếu hắn không tự mang đồ đạc ra khỏi đó ngay, em lập tức châm lửa đốt nhà luôn. Dù sao đốt cũng là đốt nhà em, liên quan gì đến ai!"
Lương Khang Thời biết Vạn Thúy vẫn còn ghi hận chuyện Lương Hưng để mặc Lương Hà bị bỏ lại trên núi. Đây là chuyện nhà người ta, ông không tiện xen vào. Ông cũng chẳng nhắc gì đến việc Hoàng Nhất Phong muốn thuê nhà ở làng Lương, dù sao cũng còn sớm, mọi thứ vẫn còn chưa chắc chắn.
Trước mắt, ông chỉ muốn xem trong thôn còn mấy căn nhà trống để có phương án trong đầu là được.
Lúc này, Lương Hà đang bổ củi trong sân. Gỗ vừa c.h.ặ.t trên núi về vẫn còn ẩm, phải chẻ nhỏ phơi cho ráo nước, để sau này than cạn có thể lấy ra đốt thay thế.
Lương Hà ôm một bó củi lớn, định mang sang cho Lương Khang Thời, nhưng ông xua tay từ chối ngay: "Nhà anh vẫn còn đủ than, gỗ cũng còn ít nhiều."
Ông quay sang hỏi Vạn Thúy: "Vẫn lên núi c.h.ặ.t cây tiếp à?" Ông thấy kho chứa củi nhà họ đã đầy đến nóc rồi.
Vạn Thúy lắc đầu: "Chặt thêm hai ngày nữa thôi, chắc cũng đủ dùng rồi. Mọi người trong thôn đã c.h.ặ.t bao nhiêu ngày nay, giờ cây dễ c.h.ặ.t đều hết cả, muốn kiếm gỗ phải vào sâu trong rừng, xa lắm, em với Lương Hà không muốn đi. Theo như mọi năm, chừng này chắc đốt cả mùa đông cũng thoải mái, nhưng năm nay tuyết rơi sớm từ tháng Mười, ai mà biết mùa đông có kéo dài hay không. Nếu đến tháng Ba trời vẫn chưa ấm lên, có nhiều củi thì mới yên tâm được.
Đại ca, nếu nhà anh không đủ củi đốt, cứ sang nhà em lấy!"
Lương Hà đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
Bọn họ vẫn còn nhớ ơn Lương Hàm Nguyệt vì đã giúp tìm thấy Lương Hà trên núi.
Lương Khang Thời cười cười: "Đủ rồi, đủ rồi. Nếu thực sự thiếu, anh sẽ qua nhà em đầu tiên!"
Vạn Thúy và Lương Hà lúc này mới hài lòng.
Sau đó, Lương Khang Thời lại ghé qua nhà ông nội Tứ. Dù Hoàng Nhất Phong chưa mang tin tức gì từ Tân Thị về, nhưng phương án cải tạo trung tâm thương mại dưới lòng đất thành nơi trú ẩn có vẻ là biện pháp chung cho mọi thành phố. Ông kể lại mấy chuyện về việc thành phố tổ chức cứu trợ người dân, để hai ông bà yên tâm hơn.
Nghe xong, quả nhiên sắc mặt ông nội Tứ thả lỏng đôi chút: "Tôi biết ngay chính phủ sẽ không mặc kệ dân mà. Nhanh như vậy đã đưa hết người vào khu trú ẩn rồi, chắc Tân Thị cũng thế thôi!"
Bà nội Tứ cuối cùng cũng nở nụ cười: "Chỉ tại không có tin tức gì nên tôi mới cứ nghĩ linh tinh. Khu trú ẩn điều kiện không tốt, đợi tuyết tan, để Gia Hào và Tĩnh Tĩnh về đây, tôi bồi bổ cho chúng nó chút ít."
Họ nói chuyện một lát, rồi Lương Khang Thời bỗng nhắc đến: "Bác Tứ này, trong thôn có nhà nào trống không ạ? Phải rộng rãi chút, tốt nhất là có sân."
Ông nội Tứ hơi ngạc nhiên: "Ai muốn thuê nhà vậy?"
Lương Khang Thời nhắc qua chuyện của Hoàng Nhất Phong.
Ông nội Tứ tựa lưng vào ghế, mắt dán lên bức tường đối diện, trong đầu dần rà soát lại tình hình từng nhà trong thôn.
"Nếu định thuê nhà vào mùa xuân, tốt nhất là tránh những nhà có đông họ hàng. Năm sau thế nào còn chưa biết, nhưng đến giờ, sống ở quê vẫn dễ chịu hơn thành phố. Nếu đến lúc đó đường sá thông suốt, người thân trong thành phố ùn ùn kéo về, muốn đuổi cái cậu đó đi chỉ cần vài câu là xong ngay. Tốt nhất là tìm chủ nhà đáng tin, ít thân thích, thuê nhà của họ thì an toàn hơn."
Ông nội Tứ liệt kê một loạt cái tên, Lương Khang Thời nhanh ch.óng ghi nhớ từng cái.
Bà nội Tứ ngồi nghe một lúc rồi lên tiếng nhắc nhở:
"Nhà Lương Hà không phải đang để trống sao? Căn nhà cha mẹ nó để lại đó, mà còn gần nhà cháu nữa, ngay con phố sau lưng thôi."
Lương Khang Thời vừa mới từ nhà Lương Hà trở về, nghe vậy bèn tặc lưỡi:
"Nhà đó thì tốt đấy, nhưng mà Lương Hà có ông anh trai phiền phức lắm. Sợ sau này hắn lại đến quậy phá, nên cháu mới tính tìm nhà khác cho chắc."
Bà nội Tứ cũng gật gù đồng tình:
"Đúng đó, mấy hôm trước bà Ba của cháu có ghé chơi, tụi bà có ngồi tán gẫu một lúc. Họ cũng nhắc đến chuyện của Lương Hà và Lương Hưng, nói là có người đến xem nhà, cửa sổ nhà Lương Hưng tuy bị hư nhưng không đến nỗi tệ như hắn ta rêu rao.
Chỉ có một khung cửa bị nứt thôi, chứ đâu phải là cả nhà đều lộng gió lạnh. Trong kho còn có mấy cái khung cửa cũ, cứ tạm thời thay vào mà dùng, không thì đơn giản hơn nữa, cứ niêm phong cái phòng đó lại, mùa đông này không vào là xong. Ấy thế mà hắn làm như cả nhà sắp bị đông cứng đến nơi, chắc chắn là mượn cớ để chuyển vào nhà cha mẹ hắn. Một khi đã ở rồi, dần dà không phải thành nhà của hắn sao?"
Ông nội Tứ cười nhạt, nhìn thấu tâm tư của Lương Hưng ngay lập tức:
"Thằng con trai hắn sắp lấy vợ, hắn không có tiền mua nhà trên thành phố, cũng không xây nổi nhà mới. Thế là hai vợ chồng hắn dọn vào nhà cha mẹ, để lại nhà cũ cho con trai. Đúng là tính toán giỏi thật."
