Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 38: Hạ Nhiệt

Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:10

Trong lúc đó, Lương Hàm Nguyệt đứng dậy, đi vòng quanh nhà để giữ tỉnh táo. Khi đến cửa chính, cô nghe loáng thoáng âm thanh từ cầu thang. Lúc này, ai lại ở ngoài hành lang chứ?

Dán tai vào cửa, cô khẽ rùng mình vì hơi lạnh từ cánh cửa sắt. Chân mày nhíu lại khi nghe rõ tiếng bước chân dừng lại ngay tầng mình, rồi có tiếng gõ cửa… căn hộ kế bên.

Lương Hàm Nguyệt cúi thấp giọng gọi Lương Khang Thời:

"Ba, sao bên cạnh có người gõ cửa vậy?"

Lương Khang Thời bước lại gần, trước tiên lắc đầu, sau đó đưa ngón tay lên môi ra hiệu Lương Hàm Nguyệt đừng lên tiếng.

Tiếng gõ cửa bên nhà hàng xóm kéo dài một lúc lâu, cuối cùng cũng dừng lại. Nhưng vài giây sau, tiếng gõ lại vang lên... lần này là cửa nhà Lương Hàm Nguyệt.

Một giọng nam vang lên bên ngoài:

"Anh bạn ơi, nhà có ai không? Bên nhà tôi có người lớn tuổi bị sốt, anh có t.h.u.ố.c hạ sốt không, làm ơn cho xin vài viên. Giúp tôi đi, thời buổi này khó khăn lắm, người già trẻ nhỏ cũng khổ..."

Nếu như lời anh ta nói là thật, Lương Hàm Nguyệt không ngại đưa vài viên t.h.u.ố.c. Nhưng không hiểu sao cô lại không muốn mở cửa, cả nhà đều im lặng không đáp. Cô liếc mắt nhìn Lương Khang Thời, ông cũng chỉ lắc đầu không nói gì.

Cả nhà nín thở, không ai lên tiếng, tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên dai dẳng một hồi mới ngừng.

Lương Hàm Nguyệt nghe tiếng bước chân, hình như người đó đi lên lầu.

Trân Mẫn thì thầm:

"Sao mẹ cứ có cảm giác người này không giống đang xin t.h.u.ố.c hạ sốt nhỉ?"

Đêm hôm khuya khoắt, một người đàn ông đến gõ cửa, dù có Lương Khang Thời ở nhà, bà vẫn thấy bất an.

Lương Hàm Nguyệt gật đầu, ánh mắt trầm ngâm:

"Đúng rồi, nếu anh ta thực sự gấp đến vậy, nhà mình không đáp, đáng lẽ phải chạy sang gõ cửa nhà khác rồi chứ. Ở đây bao nhiêu hộ, nhà nào mà chẳng trữ ít t.h.u.ố.c hạ sốt? Xem cái cách anh ta gõ cửa, như thể nhắm đúng nhà mình mà đến."

Lương Khang Thời hừ lạnh một tiếng:

"Chỉ để xin vài viên t.h.u.ố.c mà phải kéo đến tận ba người sao?"

Ông đứng sát cửa, nghe rõ có hai người dừng lại ở chân cầu thang, không bước lên. Khi họ đi lên lầu, dù cố gắng bước thật khẽ, Lương Khang Thời vẫn nhận ra sự khác biệt trong tiếng bước chân.

Đứng gần cửa lạnh quá, Lương Hàm Nguyệt kéo chăn quấn quanh người, tiếp tục ngồi canh chừng đến khi mấy người kia xuống lầu.

Không lâu sau, trên tầng vang lên tiếng hét ch.ói tai và tiếng đồ vật rơi vỡ. Rồi nhanh ch.óng, ba người kia lật đật chạy xuống, thấy không ai đuổi theo, họ bắt đầu bước chậm lại và nói chuyện với nhau.

Lương Hàm Nguyệt lắng nghe, mơ hồ nghe được vài câu:

"Chả có gì đáng giá, chỉ giật được cái dây chuyền vàng."

"Vài củ khoai, cải thảo, có thịt..."

"... đông người quá, trên nhóm chat bảo... nhà 902 ít nhất có ba người... hai bà với một ông, sợ gì..."

Nghe đến đây, Lương Hàm Nguyệt giật mình.

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, những người này không có ý tốt. Họ vừa cướp nhà trên lầu, không rõ có làm bị thương ai không. Chúng còn dùng nhóm chat để theo dõi số người trong từng nhà rồi chọn mục tiêu là những hộ ít người.

Khu chung cư của họ, ngoại trừ thang máy có gắn camera, thì cầu thang thoát hiểm và ngoài cửa không có camera nào cả. Trong đêm tối như mực vì mất điện này, chỉ cần che mặt kỹ, bọn cướp gần như không để lại dấu vết.

Lương Hàm Nguyệt lo lắng. Chẳng lẽ trong thời gian ngắn mà đã xuất hiện bọn tội phạm xem thường pháp luật như vậy? Liệu cảnh sát có rảnh tay xử lý không? Nhà cô chỉ có một người đàn ông trưởng thành, rõ ràng cũng bị liệt vào danh sách "không đủ đe dọa". Bọn chúng xong vụ này liệu có dừng lại?

Cô trở về bên bếp lửa ngồi xuống, Trân Mẫn dặn dò:

"Mấy ngày này ra ngoài phải nhìn qua mắt mèo trước xem có ai không. Tốt nhất ban đêm đừng ra ngoài nữa, ai gõ cửa cũng kệ đi."

Bà nghĩ ngợi rồi nói thêm:

"Thôi, ban ngày cũng đừng đi."

Lương Hàm Nguyệt an ủi:

"Không sao đâu, nhà mình có ba người lớn, gặp chúng cũng chưa chắc đã thua."

Cô nháy mắt, ngầm ám chỉ với Trân Mẫn rằng mình có không gian đặc biệt, mấy tên tôm tép đó chẳng đáng lo.

Trân Mẫn hiểu ra, sắc mặt dịu đi:

"Đói rồi nhỉ? Để mẹ nướng mấy củ khoai ăn."

Đêm khuya yên ắng, mọi người đều nhận ra mình không chỉ đói mà còn khát khô cổ.

Lương Khang Thời lấy một chiếc ấm đun nước đặt trên bếp lửa dã ngoại. Nước máy đã cạn, ông phải dùng hai chai nước khoáng. Nhưng nước trong chai đông cứng thành tảng, chỉ có thể rót phần nước chưa đông ra trước, rồi đặt chai gần bếp để đá tan chảy.

Trân Mẫn mang d.a.o và hai củ khoai to đến, cắt thành lát dày rồi xếp lên vỉ nướng. Sau khi thêm củi vào bếp, mùi khoai nướng thơm lừng dần lan tỏa khắp phòng khách.

Mỗi người chia nhau hai lát khoai. Lớp vỏ ngoài cháy xém một chút nhưng bên trong mềm dẻo, cầm trong tay còn ấm nóng. Ăn một miếng khoai, uống thêm ngụm nước ấm, Lương Hàm Nguyệt cảm thấy cả người dễ chịu, ấm áp hơn nhiều.

Đêm dài lạnh lẽo cuối cùng cũng qua đi. May mắn là mặt trời hôm sau vẫn mọc đúng giờ, ánh sáng ch.ói lòa phản chiếu lên tuyết, khiến người ta gần như không thể mở mắt.

Một tin tốt nữa là điện thoại có vài vạch sóng. Nhưng nước và điện vẫn chưa khôi phục, có lẽ do việc sửa chữa gặp khó khăn.

Lương Hàm Nguyệt liếc nhìn nhiệt kế treo ngoài ban công, con số hiện lên là âm 38 độ C.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.