Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 46: Bánh Bao
Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:11
Dạo gần đây, ngày nào Lương Khang Thời cũng phải xuống dưới lầu dạo một vòng.
Mặc dù mất nước, mất điện đã lâu, nhưng may mà tín hiệu vẫn chưa bị cắt hoàn toàn. Thi thoảng, gọi điện vẫn có thể kết nối được. Dẫu vậy, mạng xã hội hay các nhóm chat cũng im ắng lạ thường, lâu lâu mới có một hai tin nhắn lướt qua. Không còn điện, điện thoại chẳng khác gì một cục gạch vô dụng.
Nhà họ Lương không thiếu nước, cũng chẳng thiếu củi, thật ra không có lý do gì để phải ra ngoài. Đặc biệt là khi ngoài kia đầy rẫy nguy hiểm: ngoài cái lạnh c.h.ế.t người, thì con người xấu bụng cũng đáng sợ không kém.
Nhớ lại cái đêm nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, trong khu chung cư này xuất hiện ba tên cướp. Gần đây, lại xảy ra chuyện có kẻ chuyên chặn đường cướp gỗ mà người ta cật lực đào từ đống tuyết lên. Tệ hơn, bọn chúng còn đ.á.n.h người bị thương rồi vứt nạn nhân giữa trời tuyết.
Nếu không phải nhờ con đường từ thành phố về khu chung cư được dọn thông kịp thời, để xe cứu thương đến nhanh, có lẽ người bị cướp không chỉ đơn thuần bị tê cóng dẫn đến cắt cụt chi.
Vậy nên, Lương Hàm Nguyệt không tài nào hiểu nổi tại sao ba mình lại mê đi dạo dưới lầu đến thế.
Lương Khang Thời thì có lý do riêng:
"Con nghĩ xem, cứ ru rú trong nhà thì sao biết được tin tức bên ngoài? Nhóm chat của khu thì nhân viên cộng đồng chẳng còn gửi thông báo nữa. Gửi rồi cũng ai mà đọc, điện thoại hết pin, tắt ngúm cả rồi. Nếu ba không đi xem thử, làm sao biết con đường trước cổng đã thông xe?"
Nghe ba nói, Lương Hàm Nguyệt đành xuôi theo, nhưng nhất quyết bắt ông mang theo v.ũ k.h.í tự vệ khi ra ngoài, chẳng hạn như xẻng công binh hay gậy bóng chày.
Ngày đầu tiên, Lương Khang Thời xách những món đồ đó ra đường, ai nấy nhìn thấy ông từ xa đều đi vòng, sợ ông là cướp. Cuối cùng, ông nhét cây gậy bóng chày vào áo khoác, nhờ vậy mới bớt làm người khác tránh xa.
Hôm nay, ông xuống dưới lầu và thấy hai tờ thông báo. Sau khi không thể nhận tin tức qua mạng, quả nhiên mọi người đành phải quay lại với cách thông báo "truyền thống" này.
Ai cũng cần xuống lầu lấy nước tuyết tan để dùng, nên gần như chắc chắn sẽ nhìn thấy thông báo được dán ngay cửa ra vào, với màu sắc nổi bật.
Tờ thứ nhất thông báo rằng: đường đã thông, một đợt hàng tiếp viện mới đang trên đường vận chuyển, bao gồm thực phẩm và vật dụng chống rét. Mọi người được khuyến khích cố gắng kiên nhẫn thêm chút nữa, ánh sáng hy vọng sắp đến rồi.
Tờ thứ hai thì nội dung dài gấp mười lần tờ đầu. Đây là thông báo về những hành vi vi phạm trong khu, được viết cực kỳ chi tiết, như thể để trấn an tinh thần mọi người.
Không chỉ nhắc đến vụ án nghiêm trọng “cướp của gây tàn tật” khiến cả khu náo loạn hai ngày nay, Lương Khang Thời còn tình cờ thấy một cái tên quen thuộc trong danh sách thông báo.
Đại ý là...
Một chủ nhà tên Vương Mỗ mời bạn bè là Lưu Mỗ, Thẩm Mỗ, và Vương Mỗ Mỗ đến nhà đ.á.n.h mạt chược. Bốn người bị kẹt trong nhà Vương Mỗ vì trận bão tuyết, lương thực thiếu thốn, cộng thêm trời lạnh nên uống rượu trắng quá chén. Sau đó, ba người Lưu Mỗ nảy ra ý định cướp đồ của các cư dân khác. Kết quả là họ lấy được một ít thực phẩm, một sợi dây chuyền vàng, hai chiếc áo bông. Nhờ người dân nhiệt tình tố giác, cả ba đều đã bị bắt.
"Một sợi dây chuyền vàng?"
Lương Khang Thời bắt được từ khoá này, lập tức nghĩ đến mấy người hôm trước gõ cửa nhà ông, lấy cớ hỏi xin t.h.u.ố.c hạ sốt. Họ bị bắt rồi? Tuyệt quá!
Ông thật sự tò mò không biết cư dân nhiệt tình nào có đôi mắt tinh tường như thế. Ngay cả nhà bị cướp cũng chẳng nhìn rõ được mặt bọn cướp, mà người này lại có thể nhận ra chúng.
Khi Lương Khang Thời đang định đọc tiếp, thì một người khác chen từ phía sau, cũng muốn xem thông báo.
Quay đầu lại, ông thấy người đàn ông này trông có vẻ chẳng khiến ai cảm thấy an toàn. Người này còn to con hơn cả Hoàng Nhất Phong, cánh tay to như cột nhà, bắp tay chắc nịch có thể cưỡi ngựa, cộng thêm mặc áo dày, y như một tòa tháp sắt.
Thấy Lương Khang Thời lùi lại cảnh giác, người đàn ông vội vàng xua tay trấn an:
"Anh đừng sợ, tôi không có ác ý."
Anh ta mở rộng bàn tay cho thấy trên người không mang theo thứ gì nguy hiểm, rồi chỉ vào một đoạn trong thông báo:
"Đừng lo nhé, cái người dân nhiệt tình đó chính là tôi, tôi là người tốt mà!"
Lương Khang Thời nửa tin nửa ngờ nhìn anh ta. Có trùng hợp thế không?
Thấy ông không tin, người đàn ông cũng chẳng thèm đọc thông báo nữa, kéo Lương Khang Thời lại để giải thích cho bằng được:
"Tôi ở ngay tầng trên thôi! Hôm đó, lúc bọn này ra tay, nếu không phải nhà tôi bận nhóm lửa, chắc chắn tôi đã ra tay giúp bắt chúng rồi."
Lương Khang Thời kinh ngạc:
"Nhưng tôi nghe nói nạn nhân còn không nhìn rõ mặt mấy người này mà?"
Người đàn ông cười lạnh một tiếng:
"Mấy tên trộm vặt đó, lần đầu được đồ ngon thì chẳng nghĩ tới lần sau sao? Giờ ai cũng cảnh giác, chẳng ai dám mở cửa cho người lạ nữa. Nhưng tôi dám! Hôm đó, có thằng nói muốn đổi củi lấy giấy vệ sinh với tôi, vừa mở cửa là nó xông vào nhà tôi luôn. Ai ngờ bị tôi túm lại ngay tại trận! Mà nhìn xem, một thằng đàn ông cổ đeo dây chuyền vàng hoa hồng, cổ nó to quá nên sợi dây siết c.h.ặ.t, chẳng phải vụ hôm đó thì còn vụ nào nữa!"
