Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 48: Bánh Bao

Cập nhật lúc: 10/02/2026 15:12

“Không thử sao biết được?” Lương Hàm Nguyệt quyết định kiểm chứng. “Mẹ ơi, mẹ hôm nay vẫn còn thời gian ở trong đảo chứ?”

“Chắc vẫn còn.” Trân Mẫn hôm nay chỉ ra đảo hái rau, chắc chắn chưa dùng hết sáu tiếng đồng hồ.

Vậy là Lương Hàm Nguyệt bảo mẹ khi rời khỏi không gian thì thử nghĩ đến việc mang giỏ tề thái ra ngoài. Trong góc tầm nhìn của cô bỗng bật lên một khung đối thoại nhỏ:

Khách mời 001 yêu cầu mang theo [một giỏ rau tề thái] ra ngoài, có đồng ý không?

Lương Hàm Nguyệt cố tình dừng lại vài giây, sau đó dùng ý niệm chọn “Đồng ý”.

Về đến nhà, quả nhiên, cô nhìn thấy một giỏ tề thái xuất hiện ngay trên sàn.

Trân Mẫn vừa trộn bột vừa nói: “Mẹ ra ngoài lâu thế mà mãi chưa thấy bóng dáng cái giỏ rau đâu. Cứ tưởng chúng ta không thể mang đồ trong đó ra được.”

Lương Hàm Nguyệt giải thích: “Con phải nhận được yêu cầu rồi bấm đồng ý mới được ạ.”

Trân Mẫn và Lương Khang Thời đều cảm thấy chuyện này rất hợp lý, còn nói thêm: “Thế thì tốt quá. Lỡ sau này có ai đó không có ý tốt vào trong đảo, hắn muốn lấy đồ cũng phải xin phép con.”

Lương Hàm Nguyệt không nhịn được sửng sốt: “Con làm gì mà cho người không có ý tốt vào không gian của mình chứ? Trừ bố mẹ ra, con tuyệt đối không cho ai khác vào đâu!”

Lương Khang Thời định nói gì đó: “Sau này con mà có bạn tra…”

Trân Mẫn lén nhéo lưng ông một cái, thành công làm ông im bặt. Trước đó, bà đã bàn riêng với Lương Hàm Nguyệt về chuyện này. Hiện tại, cô rất kiên định, ngoài bố mẹ, cô sẽ không tin tưởng bất kỳ ai khác và càng không chia sẻ bí mật về hòn đảo này.

Một người dù bộc lộ phẩm chất tốt đẹp đến đâu, dù tỏ ra đáng tin cậy thế nào, nhưng chỉ cần họ có người quan trọng khác trong lòng hoặc mục tiêu cần đạt được, thì trước những áp lực tâm lý và hoàn cảnh bên ngoài, ai dám đảm bảo họ sẽ không lợi dụng không gian thần kỳ này để đạt được điều mình muốn.

Có câu nói rất hay: Bản chất con người mãi mãi không chịu nổi thử thách. Vì vậy, Lương Hàm Nguyệt chọn cách không đặt ai vào thử thách.

Trân Mẫn chuyển chủ đề: “Thôi, mau cán vỏ bánh chẻo đi. Mang cái thớt lại đây, đừng để tro từ bếp than bay vào.”

Rau tề thái băm nhuyễn cuối cùng được trộn đều với thịt heo xay, thêm gia vị đầy đủ, trở thành một tô nhân thịt khổng lồ. Chỉ nhìn tô nhân thôi cũng biết số bánh làm ra chắc chắn ba người ăn một bữa không hết.

Nhưng làm bánh chẻo một lần nhiều lại tiện lợi. Những chiếc bánh chẻo sau khi nặn xong được xếp ngay ngắn trên chiếc mẹt tròn làm từ thân cây cao lương. Không cần đem ra ngoài đông lạnh, chỉ cần đặt ở bên cửa sổ trong nhà, một lát sau là đông cứng. Đến lúc đó, chỉ việc bỏ bánh vào túi bảo quản, từng chiếc cứng cáp sẽ không dính vào nhau. Khi nào muốn ăn, chỉ cần mở túi đổ vào nồi, hương vị vẫn ngon như vừa làm xong.

Hai mẹt bánh trong nhà được xếp kín những chiếc bánh chẻo trắng phau, tròn trịa như mấy thỏi vàng. Lương Hàm Nguyệt đếm thử, một mẹt có hơn năm mươi cái. Lương Khang Thời cẩn thận mang chúng ra đặt lên bệ cửa sổ. Ngoài hai mẹt này, trên thớt vẫn còn một ít bánh – đó là bữa tối hôm nay của họ.

Lửa trong bếp than tuy không tắt nhưng cũng không cháy mạnh, thường chỉ dùng để đun nước trong ấm đặt sẵn trên đó, ít khi nấu ăn. Cả nhà chủ yếu dùng bếp từ chạy bằng pin để nấu nướng.

Gần đây, Lương Khang Thời dành toàn bộ thời gian vào không gian hòn đảo để lắp đặt hệ thống dây điện cho căn biệt thự. Biệt thự làm bằng gỗ, dây điện đi nổi bên ngoài, được bao bọc bởi ống dẫn gỗ, vừa đẹp mắt vừa tiện lợi khi cần sửa chữa.

Chỉ có Lương Khang Thời biết làm những việc này, Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn dù muốn giúp cũng không biết bắt đầu từ đâu. Ông đã làm được mấy ngày, dự kiến cần thêm ba đến năm ngày nữa. Khi hệ thống điện trong biệt thự hoàn thành, cả nhà có thể chuyển toàn bộ thiết bị bếp từ nhà bếp hiện tại sang biệt thự. Nấu ăn ở đó cũng không lo mùi thức ăn bay ra làm hàng xóm phát hiện.

Từng chiếc bánh chẻo trắng tròn bắt đầu nổi lên trong nồi nước sôi. Lương Hàm Nguyệt vớt bánh ra tô rồi mang đến bàn ăn đơn sơ của họ. Lương Khang Thời cũng chuẩn bị xong hai loại nước chấm.

Một chén là giấm, chưa kịp mang ra mà Lương Hàm Nguyệt đã ngửi thấy mùi chua nồng. Chén còn lại cũng là giấm nhưng có thêm dầu ớt. Trân Mẫn không ăn được cay, nên chén giấm không có dầu ớt là dành riêng cho bà.

Lương Hàm Nguyệt cũng đói lắm rồi. Cô nhúng bánh vào chén nước chấm bí truyền của Lương Khang Thời – trong đó có thể nhìn thấy tỏi băm, giấm lâu năm, hành lá xắt nhỏ, dầu mè, dầu ớt đỏ, còn những gia vị không nhìn thấy thì chẳng biết có bao nhiêu loại. Cô nhét một chiếc bánh chẻo đầy ụ vào miệng, nhai phồng cả má.

Lớp vỏ bánh mềm mịn bị c.ắ.n vỡ, phần nhân tề thái thịt heo nóng hổi bên trong trào ra, kèm theo một chút nước súp âm ấm.

Ngon xuất sắc!

Thật không hổ danh là Trân Mẫn đã tốn mấy tiếng đồng hồ đi hái rau tề thái tươi ngon. Mấy lá già bị nhặt bỏ sạch sẽ, chỉ để lại phần lá non thơm ngát, mềm mịn. Rau tề thái hòa quyện với thịt heo, càng làm nổi bật vị ngọt tự nhiên của thịt. Ăn xong, cả miệng đều thơm lừng mùi hương dễ chịu.

Nguyên liệu tươi, nhân bánh được nêm nếm vừa vặn, kết hợp với nước chấm chua cay nhẹ nhàng. Ba người ngồi chen chúc quanh chiếc bàn ăn nhỏ nhưng lại cảm thấy bữa bánh chẻo hôm nay hoàn hảo đến không ngờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.