Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 66: Câu Cá
Cập nhật lúc: 12/02/2026 06:01
Mất mấy ngày trời dọn dẹp, cuối cùng Lương Khang Thời cũng khiến căn nhà lâu rồi không có người ở trông tươm tất hơn hẳn. Từ một nơi bụi phủ dày đặc biến thành sáng sủa sạch sẽ, đổi lại là hàng chục chậu nước đen ngòm, ba cái giẻ lau không thể tẩy sạch nổi, và vô số lần leo lên leo xuống đầy vất vả.
Những món đồ nội thất trước đây Lương Khang Thời đóng đều được chuyển từ biệt thự ra đây để dùng tạm, còn trong biệt thự chỉ để lại một số thiết bị điện. Đợi khi nào ông nghỉ ngơi xong, ông sẽ tranh thủ đi mua thêm đồ đạc.
Thật ra cảm cúm của ông đã khỏi hẳn từ lâu, nhưng Trân Mẫn vẫn không cho ông làm việc nặng. Bà chỉ giao cho ông mấy việc lặt vặt như rửa ráy lau dọn, hoặc ra sau vườn cho gà vịt ăn.
Quá rảnh rỗi, Lương Khang Thời bèn tìm bộ cần câu của mình ra.
“Bố định đi câu cá biển á? Không được đâu!” Lương Hàm Nguyệt lập tức phản đối. “Gió biển không tốt cho sức khỏe của bố.”
“Bố đã khỏi hẳn rồi mà!” Lương Khang Thời vẫn cố gắng thuyết phục.
Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói: “Hay là con đưa bố ra hồ câu cá nhé? Lần trước con ra đó lấy nước, thấy cá nhiều lắm.”
Trước đây Lương Hàm Nguyệt cũng từng nghĩ đến chuyện thả cá giống vào hồ để sau này có nguồn cá dồi dào hơn. Nhưng lúc hai bố con đi tìm mua cá giống, lại không gặp chỗ nào bán, thế là kế hoạch bị bỏ lửng.
Nhưng dù sao trong hồ cũng đã có sẵn rất nhiều cá, mỗi lần đi ngang qua, cô đều thấy thèm thuồng không thôi.
“Hồ đó có khá nhiều sói mà, đúng không?” Lương Khang Thời tuy hơi động lòng nhưng vẫn có chút lo lắng.
“Con có cách!” Lương Hàm Nguyệt cam đoan chắc nịch. “Đi thôi, con chở bố bằng xe điện.”
Nói xong, cô đẩy chiếc xe điện ra, trong giỏ xe còn đặt sẵn một chiếc loa phóng thanh – món đồ đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần.
Hai người nhanh ch.óng đến bên hồ. Hệ sinh thái trên đảo quả thực rất hỗn tạp, lúc này quanh bờ hồ đang có mấy con sói xám, hai con báo và bốn con linh cẩu.
Ngay khi tiến vào phạm vi "thù hằn" của chúng, Lương Hàm Nguyệt lập tức thu hút sự chú ý của đám thú dữ. Nhưng cô chẳng những không né tránh mà còn rồ ga, điều khiển xe điện lao thẳng về phía chúng, đồng thời bật luôn loa phóng thanh.
Tiếng pháo nổ đùng đoàng vang lên, trong khi một con quái vật kỳ dị khổng lồ (tức là chiếc xe điện chở hai người) đang lao vùn vụt về phía chúng. Đám dã thú không hiểu chuyện gì xảy ra, đồng loạt lùi lại.
Đánh kẻ chạy đi chứ ai đ.á.n.h kẻ chạy lại, Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng nhắm trúng con báo gầy nhất, rồi phóng xe thẳng tới chỗ nó...
Con báo bị tiếng động khủng khiếp dọa đến hồn bay phách lạc, cắm đầu chạy trối c.h.ế.t.
Khi Lương Hàm Nguyệt quay lại bờ hồ, đám thú dữ đã lủi sạch sang tận bờ bên kia.
Lương Khang Thời bước xuống xe điện, vui vẻ nói: “Thế này thì ổn rồi, bố có thể yên tâm câu cá rồi nhỉ?”
Nhưng Lương Hàm Nguyệt vẫn chưa yên tâm hẳn. Cô móc ra mấy tấm hàng rào, bao quanh chỗ bố mình chọn làm điểm câu cá, sau đó nghiêm túc dặn dò:
“Sư phụ, bố chỉ được ở trong vòng này thôi, đừng có đi lung tung! Lát nữa con quay lại đón bố.”
Lương Khang Thời cười cười: “Được rồi, Ngộ Không, sư phụ nghe lời đệ t.ử mà!”
Sau khi sắp đặt xong cho bố mình, Lương Hàm Nguyệt phóng xe điện về nhà, vừa đến sân thì thấy Trân Mẫn đang lùa đàn vịt xuống ao gần vườn.
Sáu con vịt con nhà nuôi đã mọc đủ lông vũ, có thể xuống nước được rồi. Trước đây, mỗi lần cần nước, cả nhà phải chạy ra tận hồ lấy, vừa xa vừa bất tiện. Vì vậy, Lương Hàm Nguyệt nảy ra ý định đào một cái ao gần sân nhà, rồi dẫn nước từ hồ về.
Kế hoạch rất đơn giản: Đầu tiên, đào một cái hố lớn. Ban đầu, cô dự tính kích thước khoảng 20m x 40m, sâu từ 1m đến 2m. Theo tài liệu cô đọc, ao quá nhỏ thì cá khó sống, mà quá sâu cũng không được vì tầng nước sâu ít oxy, dễ sinh vi khuẩn kỵ khí.
Dù không chắc kinh nghiệm này có áp dụng được trên hòn đảo hoang dã này không, nhưng lúc đầu Lương Hàm Nguyệt vẫn làm theo hướng dẫn khoa học nhất có thể.
Có điều... đào đến nửa chừng, cô cảm thấy tốc độ này chậm quá! Ngồi ôm cái cuốc cả buổi sáng, nhìn chằm chằm vào đống đất mãi đến mức trong đầu bắt đầu xuất hiện cả "thanh tiến độ" như trong game.
Cuối cùng, kích thước ao bị rút gọn còn 20m x 30m – cũng cỡ một mẫu đất. Trong túi cô giờ toàn là những khối đất vuông vức, còn mấy cái cuốc đá thì đã hỏng đến bốn, năm cái.
Như vậy là có thể dẫn nước vào ao rồi. Nhưng khi nhìn lại, Lương Hàm Nguyệt thấy ao quá gần sân nhà, sợ nước ngấm ra ngoài biến cả sân thành... một cái ao bự chảng. Thế là cô quyết định lát đá kín đáy và bờ ao.
Bình thường, ao nuôi cá nhân tạo hay dùng xi măng để trát đáy. Nhưng cô không có xi măng, may là cô có một cách còn tiện hơn nhiều:
