Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 68: Câu Cá

Cập nhật lúc: 12/02/2026 06:01

Sau cú “dằn mặt” của cô lần trước, lũ thú hoang vẫn chưa dám bén mảng lại khu vực bờ hồ. Lương Khang Thời thì vẫn ngoan ngoãn ngồi yên trong hàng rào bảo vệ mà cô dựng lên, không dám rời khỏi phạm vi an toàn, khiến cô rất hài lòng. Nếu lần này mà ông dám mải câu đến mức lơ là cảnh giác, lần sau Lương Hàm Nguyệt sẽ cấm cửa không cho ông ra hồ nữa!

“Bố, có chiến lợi phẩm gì không?”

Cô chạy lại xem thử, còn Lương Khang Thời thì cười tươi rói, đầy tự hào:

“Nè, nhìn đi con!”

Lương Hàm Nguyệt cúi đầu nhìn vào xô nước, trong đó thật sự có hai con cá to, dài gần bằng cẳng tay, đang chen chúc đến mức suýt không xoay người nổi.

“Bố câu được thiệt hả? Cá gì vậy?”

“Một con cá chép, một con cá trắm cỏ. Hồ này nhiều cá lắm, lúc nãy ba còn thấy mấy con cá trắng bơi lại gần, mà tiếc là không dính câu.”

Lương Hàm Nguyệt vỗ tay tán thưởng: “Được nha bố, con còn không biết bố câu cá giỏi vậy đó!”

Lương Khang Thời dọn dẹp cần câu, vẻ mặt đắc ý:

“Do cá hồ này ngu thôi! Cắn câu rồi mà không chịu nhả ra!”

Lương Hàm Nguyệt nhảy lên xe điện, hứng khởi tuyên bố:

“Con muốn ăn cá chép sốt chua ngọt!”

Lương Khang Thời vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Cứ để bố lo!”

Giờ nhà họ đã chuyển hẳn sang nấu ăn trong không gian đảo. Ở đó vừa ấm áp, vừa tiện lợi, nước điện cũng dư dả, nấu nướng thoải mái không phải nghĩ.

Vừa thấy Lương Khang Thời vác hai con cá về, Trân Mẫn không khỏi bất ngờ:

“Anh câu được cá thật hả? Vậy để lại một con, con còn lại mang qua cho ông bà Tứ đi.”

Lương Khang Thời sững người: “Cá còn sống, mang kiểu gì?” Ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt thế này, ông mà đem cá sống đi thì biết giải thích sao cho hợp lý đây?

Trân Mẫn nhìn ông như thể đang nhìn một khúc gỗ:

“Thì làm thịt trước rồi hãy mang chứ sao! Moi sạch nội tạng, đ.á.n.h vảy, bỏ vào tủ đông cho cứng lại, lúc đó đem đi là vừa.”

Lương Khang Thời ngẫm lại thấy cũng có lý. Nếu ông cụ Tứ có hỏi, ông cứ nói là mua cá đông lạnh từ thành phố mang về là được. Nhưng chắc gì ông cụ Tứ đã hỏi, vì hôm Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn đến nhà ông ấy, ông ấy cũng chỉ lo hỏi xem trong nhà còn đủ lương thực không, chứ chẳng thèm để ý hai cô cháu mang theo bao nhiêu đồ đạc.

Mấy thứ mang qua cho ông nội Tứ đều do Lương Hàm Nguyệt chọn: hai hũ mật ong, một túi lớn rong biển khô, một hộp sữa bột người lớn mà Hoàng Nhất Phong tặng, hai gói mứt trái cây và con cá trắm đã đông cứng như đá.

Cô cũng muốn mang theo ít cải thìa vì bây giờ đang đúng vụ, rau ngon vô cùng. Nhưng vấn đề là giải thích kiểu gì đây? Chẳng lẽ nói rau này tự mọc trong tuyết à? Thôi đành để đó vậy

Lương Khang Thời đi một lúc rồi quay về, trên tay xách theo một con gà đông lạnh.

Hóa ra ông nội Tứ cũng vừa mới tổng thanh lý đàn gà nhà mình. Mấy con gà béo tốt đang trong giai đoạn vỗ béo thì lại gặp đợt rét đột ngột, lạnh quá chịu không nổi, c.h.ế.t gần hết. Số còn lại thì cũng ngắc ngoải, nuôi tiếp không được, thế là dứt khoát làm thịt hết. Trong thời tiết thế này, xử lý sạch sẽ rồi để ngoài trời, thịt gà cũng chẳng hỏng được.

Con gà này được tận dụng ngay để làm gà hầm nấm, ba người chén sạch chỉ trong một bữa.

Nhưng giờ đây, thứ khiến Lương Hàm Nguyệt đau đầu nhất lại là đống tuyết chất cao trong sân.

Tuyết nhiều đến mức làm cho bức tường rào cao ch.ót vót nhà cô gần như vô dụng. Bất kỳ ai đi ngang qua cũng có thể dễ dàng nhón chân nhìn vào bên trong, thậm chí nếu muốn leo qua thì cũng chẳng tốn bao nhiêu sức!

Nhưng mà gom đống tuyết này lại rồi đẩy ra ngoài à? Chẳng phải sẽ khiến tuyết bên ngoài càng dày thêm, càng giúp kẻ nào muốn trèo tường dễ dàng hơn sao?

Nếu muốn chuyển tuyết đi xa hơn thì lại quá tốn công. Cái sân rộng hơn trăm mét vuông, ngày thường thấy thoáng đãng thích bao nhiêu, giờ dọn tuyết mới biết là cực hình bấy nhiêu…

Cuối cùng, Lương Hàm Nguyệt quyết định dọn hết tuyết vào không gian đảo.

Trước đây, cô đã thử nghiệm và phát hiện ra tuyết cũng có thể thu vào không gian giống như nước hay đất. Khác với những thứ có hình dạng cố định như thùng hay hộp, tuyết có thể tùy ý gom lại mà không bị giới hạn.

Nhưng có một vấn đề lớn—muốn thu tuyết vào không gian thì phải tập trung cao độ, điều này khiến Lương Hàm Nguyệt cực kỳ mệt não. Thà cô cầm xẻng xúc tuyết theo cách truyền thống còn hơn là phí sức tinh thần theo kiểu này!

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô nghĩ ra một giải pháp dung hòa.

Cô lôi hết đống giỏ đựng trong kho ra. Nhà cô có một loại giỏ đặc biệt, được đan từ cành kỷ liễu—loại cây bụi mọc ven sông và vùng đất ẩm ướt.

Cành kỷ liễu dài và mảnh, không có nhánh nhỏ, chỉ lác đác vài chiếc lá. Sau khi lặt bỏ lá, chỉ còn lại những cành mềm dẻo, dài khoảng hai đến ba mét, to cỡ ngón tay. Nếu tranh thủ lúc mới cắt để đan thành giỏ, cành vẫn còn dẻo dai nên rất dễ tạo hình. Đợi khi khô hẳn, cành sẽ chuyển từ màu xanh sang vàng và trở nên cứng cáp hơn nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.