Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 70: Câu Cá
Cập nhật lúc: 12/02/2026 06:02
Ở thôn quê, chuyện hàng xóm qua lại là bình thường. Chẳng qua bây giờ trời quá lạnh, ai cũng lười ra ngoài, hơn nữa dân làng còn chưa biết nhà họ Lương đã về ở. Nhưng sớm muộn gì cũng có người ghé thăm.
Đến lúc đó, chỉ cần liếc qua là thấy ngay tủ gỗ trong nhà còn nguyên vân gỗ, thoang thoảng mùi gỗ mới, rõ ràng vừa mới đóng xong.
Nói tủ này xấu thì không đúng, thậm chí còn có nét mộc mạc, giản dị, nhưng vấn đề là không ai trong làng dùng loại tủ như thế.
Vậy nên, để tránh bị nghi ngờ, Trân Mẫn quyết định trùm vải lên, ai hỏi thì cứ bảo tủ cũ trong nhà hỏng sơn, che lại cho khỏi xấu.
Bên ngoài, Lương Khang Thời đã xúc đầy hai giỏ tuyết, gọi Lương Hàm Nguyệt ra dọn dẹp tiếp.
Nhưng ngay lúc đó, ông sực nhớ ra tin tức quan trọng mà ông nghe được khi đi mượn giỏ.
“Vợ ơi, mai anh phải lên núi một chuyến.”
Trân Mẫn ngẩng lên, sắc mặt biến đổi ngay lập tức:
“Lên núi làm gì? Ở đấy nguy hiểm lắm, không phải đất bằng, tuyết còn sâu nông chẳng rõ, sẩy chân một cái là mất hút luôn đấy!”
Lương Khang Thời vội giải thích:
“Mấy hôm trước trời trở lạnh, trong thôn có mấy cụ già mất. May mà cửa hàng tang lễ trong làng có sẵn mấy cái quan tài, nên đã lo liệu được. Nhưng để thi hài mãi trong nhà cũng không hay, người trong thôn bàn bạc rồi quyết định đưa ra sau núi an táng.”
Ông hạ giọng, nhấn mạnh:
“Bây giờ trong thôn còn mấy ai khỏe mạnh đâu? Anh năm mươi rồi mà vẫn bị gọi là trẻ, người ta nhờ giúp, anh cũng không từ chối được.”
Trân Mẫn nghe xong, càng thêm lo lắng, nhưng không thể bảo chồng từ chối. Dân trong thôn toàn họ Lương, nhà nào cũng có họ hàng xa gần, người mất đi cũng có họ hàng với ông.
Bà nhíu mày, vẻ mặt nặng nề hẳn.
Thấy vậy, Lương Khang Thời vội trấn an:
“Chỉ đi đoạn đường ngắn, không vào sâu trong núi đâu. Việc đào huyệt cũng xong xuôi cả rồi, mấy ngày qua người ta đi lại nhiều, tuyết cũng đã dẫm c.h.ặ.t xuống, anh sẽ chỉ đi theo đúng lối mòn, không rẽ ngang rẽ dọc đâu.”
Trân Mẫn nghe xong mới dịu đi một chút.
Bà không phải quá lo xa, mà vì tuyết dày đến mức đáng sợ. Chỉ riêng trên đất bằng, đã có người trượt chân ngã xuống hố tuyết, tự leo lên còn khó, nói gì đến vùng núi gập ghềnh.
Lỡ đạp trúng chỗ tuyết che mất hố sâu, rơi xuống rồi thì chẳng ai nghe thấy tiếng kêu cứu cả.
Lương Hàm Nguyệt ngồi bên cạnh bỗng nhớ lại chuyện hồi nhỏ.
Lúc ấy, cô ham chơi, chạy lên sau núi nghịch ngợm. Lá khô trải dày trên mặt đất, giẫm lên phát ra tiếng sột soạt vui tai, cô vừa lượm quả thông, vừa nhảy nhót khắp nơi.
Rồi…
Bụp!
Một chân cô đạp trúng một cái hố!
Cái hố đó nhìn bề ngoài không khác gì chỗ đất bình thường, chỉ là toàn lá cây phủ lên, không ai ngờ bên dưới rỗng.
May mà lớp lá dày giúp giảm lực rơi, cô không bị thương, mà cái hố cũng không quá sâu, tuy cao hơn cô nhưng vẫn có thể vịn vào mấy rễ cây rồi leo lên.
Bạn cùng chơi định chạy xuống núi gọi người, nhưng Lương Hàm Nguyệt tự tin vào thân thủ dẻo dai, tự mình trèo lên luôn. Kết quả là… một thân đầy lá cây, nhưng vẫn nguyên vẹn!
Nhớ lại chuyện này, cô càng thêm lo lắng, nghiêm túc dặn dò Lương Khang Thời:
“Bố đi đứng cẩn thận, tốt nhất là giẫm đúng dấu chân người đi trước. Nếu lỡ rơi xuống, đừng hoảng loạn, phải giữ sức, con biết tin là lập tức kéo bố vào hòn đảo ngay!”
Lương Khang Thời cười xòa, vỗ n.g.ự.c đảm bảo chắc nịch:
“Yên tâm, bố sẽ cực kỳ cẩn thận!”
Sáng hôm sau, Lương Khang Thời dậy từ tờ mờ sáng, đến tận hai ba giờ chiều mới lếch thếch trở về nhà.
Trông ông mệt lả, quần dính đầy tuyết, cứng đơ như tấm ván. Cởi ra để dưới đất, nó còn có thể tự đứng vững.
Lương Khang Thời tháo găng tay, lộ ra đôi tay sưng đỏ, trông chẳng khác nào củ cải đông lạnh. Trân Mẫn vội lấy khăn nóng đắp lên tay chồng, lo lắng hỏi:
"Anh có ăn trưa không? Đói chưa?"
"Đói chứ," Lương Khang Thời ngoan ngoãn trả lời, "Sợ không kịp làm xong nên trưa không dám nghỉ, chỉ ăn mấy cái bánh nhỏ em nhét vào túi thôi."
Trân Mẫn xoay người đi thẳng vào bếp:
"Để em nấu cho anh bát mì nóng."
Còn Lương Hàm Nguyệt thì tò mò hỏi:
"Trên núi giờ thế nào rồi bố?"
"Con đường vào núi giờ nhìn chẳng khác gì ruộng bậc thang, nếu không phải có người đi trước dẫm ra đường thì bố cũng không dám bước vào đâu."
Tuyết rơi một trận thôi mà địa hình trong núi đã thay đổi hẳn. Cũng may lần này chỉ lên lưng chừng núi, chứ đi sâu vào thì lạc đường là chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
"Bọn họ còn bàn chuyện lên núi đốn củi đấy."
Lương Hàm Nguyệt lập tức ngẩng đầu lên, cảnh giác hỏi:
"Bố, bố không có nói là bố cũng đi chứ?"
"Bố nào có dại thế? Bố bảo nhà mình than vẫn còn đủ dùng."
Lương Hàm Nguyệt nhấp một ngụm trà gừng táo đỏ, giọng đầy lo lắng:
"Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Bình thường mua than cho cả mùa đông thì giờ chắc chỉ đủ dùng hơn một tháng nữa thôi. Mà củi c.h.ặ.t về cũng phải phơi khô mới đốt được, không biết tháng sau có kịp dùng không."
