Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 92: Đậu Phụ
Cập nhật lúc: 14/02/2026 12:02
Lương Hàm Nguyệt vừa ăn vừa giải thích: “Đao này là con tự rèn đấy, dùng cái bàn chế tạo mà làm ra. Trước con lên núi đào khoáng, moi được ít quặng sắt, sau đó nung chảy rồi đúc thành mấy thanh đao.”
Cô ăn xong, ợ một tiếng, lấy chai nước khoáng trong balo ra uống vài ngụm, xoa bụng rồi nói tiếp:
“Không phải chỉ có con luyện đâu, ba mẹ cũng phải luyện nữa! Không gian này đúng là chỗ tập võ tốt nhất, dù có lỡ tay làm bị thương chính mình cũng không để lại vết thương thật, chỉ cần để ý cột m.á.u là được, lại còn không sợ bị người khác nhìn thấy.”
Việc sử dụng d.a.o phay cũng cần có kỹ thuật. Phải c.h.é.m xuống ở góc nào để gây sát thương lớn nhất, phải xoay chuyển và vung d.a.o thế nào để không làm tổn thương chính mình—tất cả những điều này không phải cứ cầm d.a.o lên là biết ngay, mà phải trải qua quá trình luyện tập lặp đi lặp lại mới có thể nắm vững.
Hôm nay, sau hơn một giờ tập luyện, Lương Hàm Nguyệt đã cảm nhận rõ ràng rằng các động tác của mình bắt đầu trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng vết c.h.é.m trên cọc gỗ vẫn sâu như cũ.
Lương Khang Thời dè dặt hỏi: “Con phát hiện ra nguy hiểm gì à?”
Lương Hàm Nguyệt mặt không đổi sắc: “Phòng ngừa rủi ro từ trước. Chẳng lẽ đợi có kẻ xấu xông vào tận cửa rồi mới vội vàng đi học dùng d.a.o à? Sau này chúng ta không chỉ phải học sử dụng d.a.o, mà còn phải học b.ắ.n cung nữa. Lúc đó không chỉ luyện tập với hình nhân rơm, mà còn phải thử thách bản thân với đám thú hoang trên đảo. Đối thủ di động mới có thể giúp tích lũy kinh nghiệm thực chiến.”
Cô vỗ vai ba mình: “Ba phải trân trọng cơ hội ‘tập luyện với quái thú’ trên đảo này đấy. Ở đây không đau, cũng không bị thương thật, trên đời này còn chỗ nào luyện tập tốt hơn không? VR cũng không xịn bằng đâu.”
Lương Khang Thời đơ người tại chỗ. Ông không ngừng suy nghĩ xem Lương Hàm Nguyệt đã bị gì kích thích mà bỗng dưng quay ngoắt sang con đường chiến đấu. Trước đây, mỗi lần gặp thú hoang, cả nhà chỉ lo chạy cho nhanh, chưa bao giờ có ý định đối đầu trực diện.
Suy đi nghĩ lại, ông cảm thấy chắc chắn là do hôm đó trên đường từ chợ giao dịch trở về, có ai đó nói rằng nhà nào có nhiều đàn ông thì sẽ không bị dân làng bắt nạt. Câu nói đó chắc đã khiến Lương Hàm Nguyệt cảm thấy bất an về vấn đề an toàn.
Ban đầu Lương Khang Thời định khuyên nhủ cô bớt lo xa, nhưng nghĩ lại, ông cảm thấy tập luyện một chút cũng không phải chuyện xấu. Nếu sau này không có chuyện gì xảy ra, thì coi như rèn luyện sức khỏe. Còn nếu thực sự có nguy hiểm, kỹ năng này có khi lại cứu mạng cả nhà.
Thế là, thời kỳ quân sự hóa của gia đình chính thức bắt đầu.
Trên ruộng, ba hình nhân rơm được dựng lên, vừa khéo Lương Hàm Nguyệt cũng rèn được ba thanh đại đao, ba người mỗi người một thanh, ra sức c.h.é.m vào cọc gỗ trước mặt.
Lương Khang Thời lúc thu đao lại không kiểm soát được lực, suýt chút nữa tự c.h.é.m vào tay. Ông nheo mắt, chuẩn bị tinh thần để đón nhận cảnh m.á.u văng tung tóe. Kết quả—không đau chút nào, thậm chí da còn chẳng bị xước. Ông thở phào nhẹ nhõm, cảm thán rằng Lương Hàm Nguyệt nói đúng thật. Nếu ở ngoài đời mà luyện tập kiểu này, e rằng cả người đã đầy vết thương rồi, làm sao mà thoải mái như ở đây được.
Nhưng ông cũng tự nhắc nhở bản thân: Dù sao cũng phải cẩn thận, tránh để tạo thành thói quen xấu, lỡ sau này về thực tại mà vẫn tưởng mình có “kim cương bất hoại chi thân” thì toi.
Trân Mẫn mới c.h.é.m được hơn chục nhát mà cánh tay đã run rẩy vì phản lực, đến mức giơ lên cũng thấy khó khăn. Lương Hàm Nguyệt—với tư cách là người có kinh nghiệm—lập tức đến hướng dẫn cách dùng lực sao cho tiết kiệm sức nhất, góc c.h.é.m nào giúp giảm thiểu phản lực.
Mảnh gỗ bay tứ tung, lá cây buộc trên giá cũng rơi lả tả. Mấy ngày nay, cái loa phóng thanh không còn phát tiếng pháo nữa, dù có phát thì hiệu quả dọa dẫm bọn thú hoang cũng đã giảm đi nhiều. Lũ thú lại bắt đầu lởn vởn quanh sân nhà.
Một con linh cẩu đang thèm thuồng nhìn chằm chằm vào đám gà con trong sân, chậm rãi bước ngang qua hàng rào ruộng nơi Lương Hàm Nguyệt và gia đình đang tập luyện. Nó thỉnh thoảng liếc mắt qua, trong đầu có lẽ đang thắc mắc không hiểu đám sinh vật gầy gò này đang làm cái quái gì.
Mà nó nào biết rằng, dám bén mảng tới gần cái sân này, chẳng bao lâu nữa nó sẽ phải gặp báo ứng.
Đến tối, cả ba người đều mệt rã rời, ngay cả nhấc ngón tay cũng thấy lười.
Trân Mẫn đề nghị: “Mẹ mới bắt đầu luyện tập thôi, mà vận động nhiều thế này làm sao chịu nổi. Mai tay chắc chắn sẽ đau nhức đến mức cầm bát ăn cơm cũng khó.”
Lương Hàm Nguyệt chớp mắt đầy vô tội: “Đó là vì thể lực của chúng ta còn chưa theo kịp, cho nên phải luyện cả thể lực lẫn kỹ thuật. Mai mẹ dậy sớm chạy bộ, sáng thì dọn tuyết trong sân, chiều tiếp tục luyện c.h.é.m.”
Trân Mẫn vốn định xin giảm tải một chút: “…”
Sao bà lại sinh ra một đứa con gái tàn nhẫn thế này chứ?! (╯°□°)╯︵ ┻━┻
