Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế] - Chương 97: Gà Nướng

Cập nhật lúc: 14/02/2026 12:03

Mà đây vẫn chưa phải là giới hạn! Khi cấp độ của cô ngày càng cao, khả năng tự vệ sẽ càng mạnh hơn. Không chỉ bảo vệ bản thân, mà sau này, cô còn có thể bảo vệ cả gia đình.

Ngay lúc này, Lương Hàm Nguyệt bỗng ngẩng đầu nhìn sang Trân Mẫn: "Mẹ, mẹ có muốn vào hòn đảo không?"

Trân Mẫn nhíu mày nhìn lại: "Mẹ có nói muốn vào đảo hồi nào đâu…"

Bà vừa dứt lời, bỗng dưng hít sâu một hơi, chợt nhận ra: "Khoan đã, hồi nãy mẹ có nghĩ đến chuyện phải vào đảo cho gà ăn. Nhưng chẳng phải chỉ khi con cho phép thì mẹ mới vào được sao?"

Đúng là như vậy, trước giờ, nếu Trân Mẫn và Lương Khang Thời muốn vào không gian hòn đảo, họ đều phải nhờ Lương Hàm Nguyệt mời vào. Chính họ thậm chí còn không thể chủ động đưa ra yêu cầu. Nếu chẳng may Lương Hàm Nguyệt đang ở trong đảo mà họ không tìm được cô, vậy thì họ cũng đành chịu c.h.ế.t đứng bên ngoài.

Thế nhưng lần này, chỉ cần Trân Mẫn nghĩ đến chuyện vào đảo, Lương Hàm Nguyệt liền cảm nhận được suy nghĩ của mẹ.

Hai mẹ con lập tức thử nghiệm lại ngay. Kết quả, Lương Hàm Nguyệt phát hiện không chỉ mẹ mà ngay cả suy nghĩ của ba muốn vào đảo, cô cũng có thể nhận ra. Không biết đây là kỹ năng mới mở khóa sau khi cô thăng cấp hay còn lý do nào khác.

Nếu sau này, không gian hòn đảo có thể thường xuyên mang đến những bất ngờ thú vị như thế này, thì đúng là không còn gì tuyệt hơn!

Ngày hôm sau, Lương Hàm Nguyệt vẫn đang tập b.ắ.n cung trong hòn đảo, bỗng dưng cô nhận được yêu cầu lạ trên giao diện hệ thống:

【Du khách 002 đang yêu cầu vào hòn đảo của bạn.】

Lương Hàm Nguyệt vội vàng mở cổng không gian, cho Lương Khang Thời vào. Ông vừa bước vào đã hối hả gọi:

"Nguyệt Nguyệt, ra mau, chú Hoàng tới rồi!"

Lương Hàm Nguyệt tròn mắt ngạc nhiên: "Ai cơ? Chú Hoàng á?"

Cô chỉ có một chú Hoàng, chính là Hoàng Nhất Phong, nhưng chẳng phải chú ấy đang ở thành phố sao? Lẽ nào đường từ thành phố về làng Lương đã thông rồi?

Không chần chừ, Lương Hàm Nguyệt vội bỏ cung tên xuống, cùng Lương Khang Thời rời khỏi không gian hòn đảo. Dù trong nhà không có ai lạ, nhưng mỗi lần vào không gian, cô vẫn luôn cẩn thận chọn một căn phòng riêng biệt để tránh bị phát hiện.

Bước ra khỏi phòng, cô lập tức nhìn thấy Hoàng Nhất Phong, người đầy tuyết trắng, trông phong trần mệt mỏi. Ông ấy co ro, rúc cổ ngồi bên lò sưởi, hai tay không ngừng xoa vào nhau để sưởi ấm. Lông mày, lông mi đều phủ một lớp sương trắng, vừa thấy Lương Hàm Nguyệt, ông ấy lập tức quay sang cười ha hả:

"Nửa năm không gặp, Nguyệt Nguyệt trông có da có thịt hẳn. Đúng là ở nhà vẫn hơn, chứ ở thành phố một mình làm lụng vất vả, gầy xọp đi mất."

Lương Hàm Nguyệt nghiêm túc sửa lại: "Cháu không phải béo, mà là chắc! Chú đừng hiểu lầm, cân nặng của cháu bây giờ toàn là cơ bắp!"

Hồi trước, lần cuối cùng Hoàng Nhất Phong gặp cô là khi cô còn làm việc ở thành phố. Khi đó, do bị bóc lột sức lao động đến kiệt quệ, cô vừa gầy gò vừa tiều tụy, hoàn toàn không có sức sống như bây giờ.

Hoàng Nhất Phong cười lớn: "Vậy thì tốt!"

Lương Hàm Nguyệt ngồi xổm xuống bên cạnh ông ấy, tò mò hỏi: "Chú tới được đây rồi, chẳng lẽ đường từ thành phố về làng cháu thông rồi sao?"

Trân Mẫn lúc này đưa cho Hoàng Nhất Phong một chiếc khăn nóng bốc hơi nghi ngút. Ông ấy đón lấy, lau mạnh một cái lên mặt, giọng nghèn nghẹn từ dưới lớp khăn vọng ra:

"Làm gì có! Nếu đường mà thông, cái làng này đã náo loạn lâu rồi! Bây giờ ở thành phố, ai cũng muốn về quê sống, ngày nào cũng ráng nghĩ xem mình có bà con xa nào ở nông thôn để mà xin về ở nhờ."

Lương Hàm Nguyệt nhướn mày: "Vậy chú tới bằng cách nào?" Cô nhìn quanh một lượt, không thấy Lương Khang Thời đâu nên liền đứng dậy, chạy ra cửa xem thử.

Hoàng Nhất Phong cười bí hiểm: "Ra ngoài mà coi, ba cháu cũng đang đứng xem kia kìa!"

Bước ra khỏi cổng, Lương Hàm Nguyệt lập tức nhìn thấy một chiếc xe kỳ quái đậu ngay bên ngoài.

Chiếc xe này không hề có bánh, phía trước có hai thanh dài giống như ván trượt tuyết, còn phía sau là bộ bánh xích hình tam giác bo tròn. Khoang lái chỉ có hai chỗ ngồi trước sau, bên trên còn được che chắn bởi một tấm kính trong suốt.

Nhìn kỹ hơn, Lương Hàm Nguyệt phát hiện phần mái che này không phải thiết kế gốc mà được lắp thêm. Các mép nối với thân xe còn thô ráp, trông là biết hàng chế tạo thủ công.

Cô chớp mắt, quay sang hỏi: "Ba, chú Hoàng tới đây bằng cái này á?"

Lương Khang Thời gật đầu, vẻ mặt tỏ ra rất am hiểu: "Xe trượt tuyết! Loại xe này trước đây hay dùng ở mấy khu trượt tuyết. Đường đầy tuyết thế này, ô tô bình thường chịu c.h.ế.t, chỉ có xe trượt tuyết mới chạy được thôi."

Lương Hàm Nguyệt chợt nhớ ra, hồi trước ở thành phố bên cạnh từng tổ chức một lễ hội tuyết. Trong video quảng cáo có mấy chiếc xe trượt tuyết chạy băng băng trên nền tuyết dày, hệt như chiếc xe này. Chẳng qua, do Hoàng Nhất Phong tự chế thêm phần mái che, nên cô mới nhất thời không nhận ra.

Vì tuyết ngoài sân vẫn chưa dọn sạch, xe không thể chạy vào bên trong, nên Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt lấy tấm bạt phủ mưa của xe cũ ra, phủ lên chiếc xe trượt tuyết. Họ thấy trong xe chất đầy đồ đạc, sợ người đi đường nhìn thấy rồi lấy mất. Hơn nữa, người trong làng chưa từng thấy loại xe này, che lại cũng tránh việc cả đám kéo đến vây xem.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.