Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 76: Tang Thi (74)
Cập nhật lúc: 09/05/2026 07:08
Trình Thất Sinh đang tự quan sát bản thân mình.
Cô dùng ngón tay ấn nhẹ lên mu bàn tay.
Hơi dùng sức một chút, liền cảm nhận được một cơn đau nho nhỏ, thoảng qua.
Soi gương, vẫn là khuôn mặt ấy. Nhờ kiên trì tập luyện kết hợp với chế độ ăn uống lành mạnh, gò má hóp lại do nằm liệt giường quá lâu giờ đã có chút da chút thịt.
Nhìn tổng thể, cô trông hệt như một người trẻ tuổi bình thường.
Chuyển hướng quan sát về Thành phố An Toàn, những người vừa thức tỉnh năng lực siêu phàm vẫn đang được chăm sóc. Người thì vẫn sốt li bì, người thì nhiệt độ đã hạ nhanh ch.óng và đang bắt đầu rục rịch thử nghiệm năng lực mới của mình.
“Đến đây! Chém vào chỗ này này!!”
Một cư dân siêu phàm vẻ mặt hớn hở, rướn cổ về phía trước, hét lớn với người bạn:
“Chém thẳng vào cổ tôi đi!”
Người bạn kia cũng phấn khích không kém, biểu cảm trên mặt như muốn nói “Tao sẽ dùng hết bình sinh sức lực”, rồi vung đao c.h.é.m mạnh xuống!
—— Keng!
Âm thanh vang lên như c.h.é.m phải sắt thép, lưỡi đao mẻ luôn một mảng.
Ở một góc khác, một cư dân vừa phun lửa ra nhưng chưa biết cách khống chế, lửa bén khắp phòng. May mà các nhân viên Thần chức đã chuẩn bị sẵn bình chữa cháy, dập tắt ngọn lửa kịp thời.
Còn có người thì giơ tay túm lấy không khí, vò nặn một lúc liền ra một cục nước. Người khác lại nhảy nhót tưng tưng quanh sân như một con bọ chét. Lại có người thành công khiến một cái cây nở hoa rực rỡ... Vô vàn các cư dân siêu phàm đang tỏ ra vô cùng tò mò và phấn khích thử nghiệm năng lực của mình, trong khi các nhân viên Thần chức thì hì hục ghi chép bên cạnh.
Người Lam Hải là thế đấy.
Rõ ràng việc thức tỉnh siêu phàm là một chuyện vô cùng hệ trọng và nghiêm túc, thế mà vào tay họ lại chẳng khác nào đang đóng phim hài.
Cũng may, Trình Thất Sinh đã quá quen với cái nết này.
Cứ quậy đi, miễn sao không c.h.ế.t là được.
Cô quan sát từng cư dân vừa thức tỉnh và nhận thấy, bất kể thiên hướng năng lực là gì, chúng đều bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài.
Ví dụ như cái anh chàng nằng nặc đòi bị c.h.é.m đầu kia, anh ta thuộc hệ cường hóa sức mạnh, biểu hiện rõ nhất là cơ thể trở nên cứng cáp lạ thường.
Những người phun lửa, nặn nước, hay làm cây nở hoa thì thuộc hệ nguyên tố.
Người nhảy nhót tung tăng kia chắc chắn là hệ tốc độ.
Còn Vương Mạc Ninh, năng lực của cô bé liên quan đến thời gian. Cô bé có thể nhìn thấy trạng thái của một vật thể hay sinh vật ở các mốc thời gian khác nhau. Điều này lý giải tại sao cô bé lại có thể nhìn thấy 500 năm ký ức của Trình Thất Sinh.
Nếu áp dụng vào chiến đấu, năng lực này cực kỳ hữu dụng, bởi nó gần giống với khả năng tiên tri, giúp người dùng đoán trước được hành động tiếp theo của đối thủ.
Nếu Vương Mạc Ninh tiếp tục phát triển và nâng cấp năng lực đến một cảnh giới nào đó, biết đâu cô bé thực sự có thể nhìn thấu được cả một tương lai xa xăm.
Có điều, hiện tại năng lực này vẫn chưa nằm trong tầm kiểm soát của cô bé.
Đôi mắt Vương Mạc Ninh bị tổn thương, nhìn mọi thứ đều mờ ảo. Cứ mở mắt ra là hình ảnh trước mắt cứ “chồng chéo” lên nhau, nhìn càng lâu thì cơ thể càng suy nhược.
Các vị Đại Giáo Chủ đành phải dùng băng gạc quấn kín mắt cô bé thành từng lớp dày, để ngăn cô bé vô thức tiếp tục sử dụng năng lực.
“Mắt của con bị tổn thương do nhìn thấy quá nhiều hình ảnh của tương lai sao?”
Vị Chấp sự đứng bên cạnh hỏi thăm, tay thì cặm cụi ghi chép bệnh án cho Vương Mạc Ninh trong lúc Bạch y Đại Giáo Chủ đang băng bó cho cô bé.
Vương Mạc Ninh ngồi trên giường bệnh, khẽ đáp: “Không phải ạ.”
“Là do sau khi có năng lực này, con đã ngước nhìn Ngô Thần.”
Động tác quấn băng gạc của Bạch y Đại Giáo Chủ khựng lại. Tiếng b.út sột soạt trên sổ bệnh án của vị Chấp sự cũng im bặt. Trong các gian phòng cách ly bên cạnh, những cư dân siêu phàm đang hăng say thử nghiệm năng lực cũng đồng loạt ngừng tay.
Vừa mới thức tỉnh, bất kể là năng lực gì, thì thính giác của họ lúc này đều nhạy bén lạ thường. Họ nghe rõ mồn một từng lời Vương Mạc Ninh nói.
Xung quanh vốn đang ồn ào như cái chợ, bỗng chốc im ắng đến đáng sợ.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía Vương Mạc Ninh đang bị bịt kín hai mắt.
Phải mất chừng nửa phút sau, Bạch y Đại Giáo Chủ mới run rẩy cất tiếng hỏi:
“Con... con đã nhìn thấy gì?”
Trời đất ơi, Ngô Thần!
Nếu có thể tận mắt chiêm ngưỡng dáng vẻ của vị Thần vĩ đại, dù có phải trả giá bằng đôi mắt này, ông cũng cam lòng!
“Con chẳng nhìn thấy gì cả.”
Vương Mạc Ninh quay mặt đi, trên áo vẫn còn vương những vệt m.á.u rỉ ra từ khóe mắt:
“Con chỉ mới liếc nhìn, một cái liếc nhìn chẳng thấy gì cả, nhưng nó suýt chút nữa đã đoạt mạng con rồi.”
Kỳ lạ thay, sau khi nghe cô bé nói vậy, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tất cả mọi người có mặt ở đó lại là: À, đương nhiên phải là như thế chứ.
Vị Thần Sáng Thế vĩ đại, làm sao có thể để người phàm dễ dàng chiêm ngưỡng dung nhan cơ chứ.
Vương Mạc Ninh nói tiếp: “Chính Ngô Thần đã cứu con, ban phước lành và giữ lại mạng sống cho con.”
Cô bé lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình:
“Con có thể cảm nhận được... Không thể nhìn thẳng, không thể nghe kể, không thể kiếm tìm. Vị Thần Sáng Thế vĩ đại, chính là một sự tồn tại như thế đấy.”
Trong phòng bệnh, sự im lặng vẫn bao trùm.
Đến cả hơi thở mọi người dường như cũng nín bặt. Đúng vậy, vị Thần Sáng Thế vĩ đại chính là như thế, lẽ ra phải là như thế.
Thần thậm chí không quở trách tín đồ vì tội dám nhìn trộm. Thần chỉ tĩnh tọa ở đó, thế mà chỉ một tia hào quang thoáng qua cũng đủ để khiến đôi mắt của một tín đồ siêu phàm suýt mù lòa.
Đó chính là... thần minh vĩ đại.
Bạch y Đại Giáo Chủ cũng lặng người đứng sững hồi lâu. Đó không chỉ là sự chấn động đơn thuần, mà việc ông đứng nghiêm trang như vậy chính là cách ông thể hiện lòng tôn kính sâu sắc nhất đối với vị Thần vĩ đại.
Lát sau, ông mới khẽ vỗ vai Vương Mạc Ninh.
“Con ngoan, con may mắn lắm, có Ngô Thần chở che, con sẽ không bị mù đâu.”
“Nhưng lần sau, tuyệt đối đừng cố nhìn ngài nữa nhé.”
Vương Mạc Ninh gật đầu. Cô bé đã học được một bài học nhớ đời rồi. Việc chia sẻ thông tin này cũng là để nhắc nhở những người Lam Hải khác có năng lực tương tự.
—— Đừng có dại mà nhìn lén, c.h.ế.t người đấy.
Cô bé cảm nhận được rằng, những tổn thương mà mình phải chịu hoàn toàn không phải do thần linh cố ý gây ra.
Giống như khi con người đang tắm, một chút nước b.ắ.n ra khỏi bồn, vô tình rơi trúng một con kiến đang bò ngang qua, khiến nó c.h.ế.t đuối trong vũng nước nhỏ nhoi ấy.
Con kiến c.h.ế.t bên thành bồn tắm, nhưng con người thậm chí còn chẳng nhận ra sự hiện diện của nó.
Đó chính xác là những gì Vương Mạc Ninh vừa trải qua.
Nhưng cô bé may mắn hơn con kiến kia, thần linh đã nhìn thấy “chú kiến nhỏ” là cô bé, và vớt cô bé ra khỏi “vũng nước” t.ử thần đó.
Tạ ơn Ngô Thần!
Cảm tạ sự khoan dung, nhân từ và lòng xót thương của Ngài.
Vương Mạc Ninh thành tâm cầu nguyện trong lòng. Cái dáng vẻ cầu nguyện của cô bé giờ đây còn chuẩn chỉnh và thành tâm hơn cả những người gốc Lam Hải.
Trình Thất Sinh nhìn sợi xích tín ngưỡng của Vương Mạc Ninh ngày càng trở nên rực rỡ và dày dặn hơn trước, cô lại đưa tay xoa xoa đầu cô bé.
Tiện tay xoa luôn đầu tất cả mọi người trong khu cách ly, cô quyết định ra ngoài dạo một vòng.
Cho dù là siêu phàm hệ thời gian, thì nó cũng bộc lộ ngay lập tức sau khi thức tỉnh.
Vậy tại sao năng lực của cô lại chưa từng bộc lộ?
Trình Thất Sinh biết rõ mình là một siêu phàm giả hệ tinh thần. Nhưng ngoài việc có thể đưa “sợi râu” (tinh thần lực) của mình vươn tới một thế giới khác, hay khả năng sờ đầu tín đồ từ xa, cô chưa phát hiện ra năng lực nào khác có thể hiện thực hóa trong thế giới thực.
Dựa theo những nghiên cứu của cô về siêu phàm giả, những khả năng đó không hẳn là siêu phàm, mà chỉ là do tinh thần lực của cô quá mạnh nên mới có thể mở rộng ra bên ngoài.
Giống như việc mọi siêu phàm giả đều được gia tăng thể lực. Đa số đều cao lên chút đỉnh, sức mạnh tăng vọt, tốc độ và phản xạ cũng nhạy bén hơn hẳn người thường.
Nhưng đó chỉ là những hiệu ứng phụ đi kèm. Năng lực siêu phàm thực sự phải là phun lửa, vắt ra nước, hoặc nhìn thấy ảo ảnh thời gian chồng chéo như Vương Mạc Ninh.
Ngay cả cư dân biến thành nhân ngư kia cũng có khả năng thở dưới nước trong một khoảng thời gian ngắn cơ mà.
Trình Thất Sinh đã thử đủ mọi cách ở nhà nhưng vẫn chưa tìm ra năng lực thực sự của mình là gì.
Thế nên cô mới quyết định ra ngoài một chuyến.
Lần này, cô rời khỏi khu chung cư, cẩn thận vẫy một chiếc taxi, tiến thẳng đến một trung tâm thương mại. Ở đó, cô thong thả dạo chơi chừng nửa ngày trời, tận hưởng lại cảm giác sống cuộc sống của một người bình thường.
Và... chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cho đến khi cô uống hơi nhiều trà sữa và cần tìm nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại.
Thực lòng mà nói, Trình Thất Sinh không hề thích dùng nhà vệ sinh công cộng. Giống như đã nói trước đây, cô ghét việc người khác đến nhà mình, và cũng chẳng khoái việc đến nhà người khác.
Nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại hiển nhiên là nơi cô cực kỳ không muốn bước vào.
Đặc biệt là sau khi trở thành siêu phàm giả, ngũ quan của Trình Thất Sinh nhạy bén hơn rất nhiều. Nhà vệ sinh công cộng dù có lau chùi sạch sẽ đến mấy, cô vẫn có thể nhìn ra những vết bẩn li ti, hay ngửi thấy những mùi hương chẳng lấy gì làm dễ chịu.
Nhưng cô là một người sống theo chủ nghĩa dưỡng sinh đầy lý trí.
Trước khi đi, Trình Thất Sinh cố tình chọn một trung tâm thương mại khá xa, cách nhà tới 40 phút đi xe.
Hồi còn liệt giường, vì đại cục, cô sẵn sàng c.ắ.n răng nhịn đi vệ sinh.
Nhưng bây giờ, hy vọng bình phục đang ở ngay trước mắt, sức khỏe phải đặt lên hàng đầu chứ.
Nghĩ vậy, “chuyên gia dưỡng sinh” Trình Thất Sinh đẩy cửa nhà vệ sinh bước vào.
—— Cánh cửa mở ra.
Trình Thất Sinh đứng sững ở ngưỡng cửa: “Ái chà.”
Cô khựng lại một giây, rồi không kiềm chế được bật thốt lên: “Oa wao ~”
Có lẽ Trình Thất Sinh đã lờ mờ đoán ra năng lực của mình là gì rồi.
Ngay trước mắt cô, chính là ngôi nhà của cô.
Ngôi nhà cách trung tâm thương mại xa xôi này tới 40 phút đi xe.
Chỉ bằng một cú đẩy cửa nhẹ nhàng, nó đã hiện ra sờ sờ ngay trước mắt cô.
…
Tác giả có lời muốn nói:
Phát ngẫu nhiên 100 bao lì xì nhỏ cho các thiên thần nha ~
Buồn ngủ díu cả mắt rồi, tôi đi ngủ trước đây, chụt chụt!
