Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 88: Cực Hàn (1)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 16:01
Tốc độ phản ứng của Trình Thất Sinh vẫn cực kỳ nhanh nhạy.
Ngay giây đầu tiên sau khi chuyển đổi thế giới, nhận thấy lông mày và lông mi của cư dân nháy mắt đã kết sương, cô liền kích hoạt lớp màng phòng hộ mỗi ngày một lần của Thành phố An Toàn cấp ba.
Tuy chỉ dùng được trong một tiếng đồng hồ, nhưng bấy nhiêu đó là đủ để Trình Thất Sinh và Lam Hải đưa ra phương án ứng phó. Nếu thực sự năng lực của Lam Hải không thể tồn tại lâu dài ở thế giới này, ít nhất cô vẫn có thể chọn cách tháo chạy vào phút thứ 59.
Dù vậy, cô tin chắc đến 99% là sẽ không đến mức phải bỏ chạy. Thành phố An Toàn Rau Mùi vẫn đang sống nhăn răng ở đây kia mà.
—— Tuyệt đối không có ý coi thường năng lực của Thành phố An Toàn Rau Mùi đâu nhé.
Đám cư dân bỗng nhiên thấy lạnh toát một cái, dù nhiệt độ sau đó đã dần trở lại bình thường, nhưng lớp sương giá vương trên lông tơ vẫn khiến họ nghi hoặc, dáo dác nhìn quanh quất trên dưới.
Ai từng chịu lạnh đều biết, lạnh đến cực hạn sẽ dẫn đến đau đớn.
Đối với cư dân Lam Hải, chuyện này chẳng khác nào đang yên đang lành tự dưng bị một thứ vô hình nào đó tấn công toàn thân. Lý trí còn chưa kịp định thần, nhưng gen chiến đấu ăn sâu vào m.á.u thịt đã hùng hổ thúc giục họ đi tìm kẻ thù.
Thế là logic của họ biến thành: Lạnh thấu xương = Đau = Cảm giác bị đe dọa = Phải lùng ra và tiêu diệt = Nếu không tìm thấy cũng phải phô diễn vũ lực bản thân để chứng tỏ mình mạnh mẽ, nhằm đe dọa cái thứ đang đe dọa mình.
Cả một bộ quy trình diễn ra trơn tru như nước chảy mây trôi.
Vương Mạc Ninh vốn bị cái lạnh bất thình lình làm cho kinh hồn bạt vía, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy mọi người xung quanh ai nấy đều gồng mình nổi cơ bắp cuồn cuộn, tư thế sẵn sàng đối đầu với hiểm nguy bất cứ lúc nào.
Cô bé ngơ ngác: “?”
Dù chẳng hiểu mọi người đang làm cái quái gì, nhưng Vương Mạc Ninh vẫn rất biết điều mà gồng cơ bắp theo, điều chỉnh bản thân vào trạng thái chiến đấu.
Mãi đến 30 giây sau, điện thoại của mọi người đồng loạt vang lên tiếng “ting ting”. Trí não điều động cư dân làm việc.
Để chuẩn bị cho những thế giới mới, Lam Hải đã mô phỏng sẵn phương án ứng phó cho 32 loại thế giới t.h.ả.m họa, và dĩ nhiên trong đó có “Cực Hàn”. Ngay sau khi Trình Thất Sinh bật màng phòng hộ, các bộ phận đã chuẩn bị sẵn sàng lập tức hành động.
Phương án sưởi ấm tập trung được kích hoạt: Phong tỏa toàn bộ các lối đi, bao phủ tường ngoài của các công trình bằng một lớp cách nhiệt, những màng khí khổng lồ được bơm căng, bao trùm lên không trung của từng khu dân cư, tương đương với việc chụp một cái l.ồ.ng giữ nhiệt lên mỗi khu vực.
Bản thiết kế đã được hoàn thành từ thế giới trước, các rãnh nhôm và dây thép chờ đều đã được chôn chính xác ở các vị trí, các đơn vị màng cũng đã được cắt may sẵn từ lâu. Vì vậy, hiện tại Lam Hải chỉ cần thực hiện bước cuối cùng là căng màng lên.
Lúc này, Tháp Không Khí mà Trình Thất Sinh từng mạnh tay chi tiền mua đã phát huy tác dụng. Màng kép cứ việc chụp, máy sưởi cứ việc bật hết công suất, hoàn toàn không lo không khí bên trong bị bí bách dẫn đến nhiễm độc.
Mọi người, kể cả Aether, đều bận rộn tối mắt tối mũi. Lam Hải cần phải biến toàn bộ Thành phố An Toàn thành một khu nhà kính khổng lồ trong vòng một tiếng đồng hồ. Nếu sau một tiếng vẫn chưa xong, Trình Thất Sinh buộc phải tiêu tốn Hạch tinh để tự mua màng phòng hộ.
Tin tốt là: Công suất tính toán của Aether bao trùm toàn thành phố, chỉ cần đủ nhân lực là có thể chỉ huy mọi người hoàn thành tất cả trong thời gian cực ngắn.
Tin tốt hơn là: Nhân lực của Lam Hải thì bao la bát ngát.
Lam Hải lại một lần nữa bước vào trạng thái bận rộn toàn dân. Các bộ phận chính phủ vẫn tất bật như chong ch.óng, quân đội hành động quy củ dưới sự chỉ huy, và cư dân bình thường cũng tham gia hỗ trợ dưới sự điều phối của trí não.
Vị Thần Sáng Thế nhàn rỗi duy nhất lúc này đang vừa nhâm nhi trà sữa vừa xem tài liệu.
Thực ra cô đã bắt đầu thấy trà sữa bớt đi sự hấp dẫn vốn có. Sau khi lên cấp ba, dù cử động vẫn còn chậm chạp nhưng ngũ quan của Trình Thất Sinh đã nhạy bén hơn hẳn. Uống trà sữa bây giờ cô lại thấy hơi ngọt lịm quá mức.
Vốn dĩ cô chỉ định hớp vài ngụm cho có lệ, nhưng khi nhìn qua góc nhìn của đội tiên phong đang mặc đồ chống lạnh, chứng kiến cảnh tượng băng thiên tuyết địa trắng xóa bên ngoài Thành phố An Toàn, cô chợt thấy ly trà sữa nóng trên tay bỗng ngon hơn hẳn.
Hơn nữa, tự nhiên thèm ăn lẩu quá, tối nay phải làm một nồi lẩu mới được.
Tiếng đồng hồ đầu tiên vô cùng quan trọng. Trình Thất Sinh hớp một ngụm trà sữa, tạm gác lại cơn thèm lẩu để tiếp tục lật xem tài liệu.
Rau Mùi rõ ràng là đã “nâng cấp” bản thân rồi. Tài liệu ở thế giới trước trông vẫn còn rườm rà, lộn xộn, nhưng sang đến thế giới này, nội dung hắn gửi tới vừa súc tích lại vừa đầy đủ thông tin.
Ủa? Súc tích mà lại đầy đủ thì làm sao mà đi đôi với nhau được nhỉ?
Trình Thất Sinh bảo Aether sao chép một bản gửi cho Lam Hải. Khi lật đến trang cuối cùng, cô phát hiện phần lớn nội dung đều giới thiệu về các loại vật phẩm tồn tại ở thế giới này.
Có nhiều vật phẩm đến thế sao? Nhớ đến khu đồng ruộng trên không trong Thành phố An Toàn, Trình Thất Sinh bắt đầu thấy háo hức.
Cô lật lại trang tóm tắt. Hành tinh này tên là Cực Minh Tinh, thuộc nền văn minh nhân loại, da hơi trắng ấm, tứ chi ngũ quan không khác mấy so với đại đa số nhân loại, chỉ có điều màu tóc của họ đều là màu bạc kim.
Theo những gì Rau Mùi nghe ngóng được, ngày trước tóc của người Cực Minh có màu xám hoặc nâu. Chính vì tận thế cực hàn mà để sinh tồn tốt hơn, người Cực Minh mới dần tiến hóa thành hình dạng như hiện tại. Làn da trắng và mái tóc bạc kim, cộng thêm mùi cơ thể cực nhạt giúp họ ẩn mình tốt hơn giữa trời tuyết trắng.
Đọc đến đây, Trình Thất Sinh gửi một dấu hỏi chấm qua.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Tận thế ở thế giới này đã kéo dài lâu lắm rồi sao?]
Rau Mùi rep ngay tức khắc: [Đúng thế, ghi chép cổ nhất mà tôi tìm thấy đã từ ít nhất hai trăm năm trước rồi.]
[Tôi cũng mới biết sau khi đến đây, loại thế giới này được các Thành chủ gọi chung là thế giới thiên tai. Thường mất khoảng một đến hai trăm năm để môi trường dần xấu đi, cuối cùng biến thành cái dạng như chúng ta thấy bây giờ: Người sống sót thì đông nhưng vật tư thì gần như bằng không.]
[Còn kiểu thế giới có tang thi như Nhung Tinh là thế giới dị biến. Khủng hoảng xảy ra đột ngột, bao trùm toàn cầu chỉ trong nháy mắt. Vật tư tàn dư của xã hội văn minh sẽ khá nhiều nhưng số lượng người sống sót lại rất ít.]
Trình Thất Sinh đã hiểu. Cô cẩn thận nhớ lại những t.h.ả.m họa lớn nhỏ mà Ám Tinh từng trải qua trên hành trình đi đến diệt vong.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Vậy việc một hố đen xuất hiện sát sạt hành tinh thì tính là thế giới thiên tai hay thế giới dị biến?]
[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Tôi nghĩ chẳng thuộc loại nào cả, hố đen thì chắc tính là thế giới “số nhọ” rồi.]
Trình Thất Sinh: “...”
Thôi kệ, ít nhất thì những t.h.ả.m họa mà Ám Tinh trải qua trước khi gặp hố đen có thể phân loại rõ ràng là thế giới thiên tai. Tiến trình của nhiều t.h.ả.m họa cũng kéo dài tầm một hai trăm năm như vậy.
[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Hai loại thế giới này đối với Thành phố An Toàn mà nói đều có cái lợi cái hại riêng. Ví dụ như thế giới này, dù không tìm thấy vật tư gì mấy nhưng lại có thẻ vật phẩm! Người bạn Thành chủ mới của tôi bảo rằng, những thế giới thiên tai kiểu này thường có chế độ tự cứu, mà phương thức tự cứu chính là rơi ra vật phẩm.]
[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Lão đại đã xem phần sau của tài liệu chưa? Cách thức nhận vật phẩm tôi có viết ở trỏng đó. Đa số vật phẩm nhận được từ việc g.i.ế.c Tuyết thú. Có rất nhiều món mà cửa hàng Thành phố An Toàn không hề bán, mà nhặt được rồi mang sang thế giới khác vẫn xài tốt.]
Trình Thất Sinh đang “nhất cử lưỡng tiện”, vừa tám chuyện với Rau Mùi vừa lướt xem tài liệu bên dưới. Cô đọc đến phần giới thiệu về [Vật phẩm].
Nhiệt độ trên Cực Minh Tinh bắt đầu giảm từ hai trăm năm trước. Lúc đầu vẫn còn ổn, những thành phố vốn dĩ mùa hè mặc áo cộc tay nay chuyển sang phải mặc áo dài tay. Sau đó, từ từ phải mặc thêm áo khoác, áo đại măng tô, chăn đắp từ ba năm cân vọt lên tám cân, mười cân, rồi mười lăm cân.
Đến cuối cùng, dù có đắp bao nhiêu chăn trong nhà cũng vô ích, người ta vẫn thấy lạnh không chịu nổi. Đủ loại thiết bị sưởi ấm được tung ra, người Cực Minh buộc phải làm việc tại gia để hạn chế ra ngoài. Hoa màu trồng bên ngoài c.h.ế.t sạch, người ta phải dựng lên những nhà kính khổng lồ mới miễn cưỡng duy trì được sản lượng lương thực tối thiểu.
Nhưng nhiệt độ vẫn không ngừng giảm sâu. Xe cộ bị đóng băng không thể khởi động, đất đá tại các mỏ quặng cứng như thép, máy móc hỏng hóc vì lạnh, không thể tiếp tục khai thác mỏ. Nguồn năng lượng cạn kiệt, con người buộc phải chen chúc nhau để sưởi ấm tập trung, các thành phố biến thành những pháo đài nhà kính kiên cố.
Lúc bấy giờ, người Cực Minh đã phải vật lộn bên bờ vực sinh tồn, vậy mà nhiệt độ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Mặt đất không còn phù hợp cho con người sinh sống, người Cực Minh đành dời xuống lòng đất, cứ thế sống lay lắt suốt 100 năm.
Nhưng đến năm thứ 180 kể từ khi nhiệt độ bắt đầu giảm, Tuyết thú xuất hiện - chính là loài dị thú mà các Thành chủ thường nhắc tới. Sự xuất hiện của Tuyết thú thực ra đã có dấu hiệu từ sớm. Ngay từ lúc đại tuyết bao phủ các thành phố, người ta đã phát hiện ra những con sâu nhỏ li ti rơi xuống cùng tuyết. Nhưng vì lúc đó chúng trông quá yếu ớt, lại không mang mầm bệnh, cộng thêm việc ra ngoài lúc đó đã cực kỳ nguy hiểm nên người Cực Minh đang “ốc không mang nổi mình ốc” cũng chẳng buồn bận tâm.
Nào ngờ, những sinh vật bé xíu chỉ bằng sợi tóc ấy sau khi chui xuống lòng đất, trải qua vài thập kỷ đã âm thầm lớn mạnh thành loài Tuyết thú hung tàn lấy con người làm thức ăn. Điều đáng sợ là Tuyết thú bình thường không ăn người vẫn sống được. Chúng săn người một phần vì khoái khẩu, phần khác là vì Tuyết thú có khả năng tự sinh sản, và trước khi sinh sản chúng cần nạp rất nhiều năng lượng. Một khi đã ăn thịt người, chúng có thể đẻ ra cả một bầy.
Lũ Tuyết thú mới sinh này không giống như tổ tiên của chúng phải mất hàng chục năm để trưởng thành. Chỉ cần vài năm là chúng đã lớn nhanh như thổi. Tuyết thú được chia làm nhiều loại. Rau Mùi bê nguyên bảng phân loại của người Cực Minh vào tài liệu, không chỉ có tên các loại Tuyết thú mà còn đính kèm cả hình ảnh và mức độ siêu phàm mà hắn phỏng đoán.
[Tuyết thú vừa xuất hiện, chính phủ các nước Cực Minh gồng gánh được ba năm. Đến khi lứa Tuyết thú mới trưởng thành thì tất cả đều sụp đổ. Chính phủ tê liệt, dân thường tự tìm đường cứu thân. Tin tốt là thịt Tuyết thú không có độc, ăn được.]
Mắt Trình Thất Sinh sáng rực lên. Cô dán mắt vào ba chữ “có thể ăn”, nhìn mãi không rời.
Người Lam Hải vốn cực kỳ thích ăn thịt. Nhưng từ sau tận thế, vì không có không gian để chăn nuôi gia súc nên lượng thịt dự trữ không nhiều, khẩu phần thịt của cư dân bị cắt giảm đáng kể. Ở thế giới Nhung Tinh, ngoài lần đi săn bò dê quy mô lớn và đợt gom hàng ở vựa lúa Vân Bố Lạp Quốc giúp Lam Hải bổ sung được một phần thịt, thì ở những nơi khác họ chẳng kiếm thêm được gì. Chủ yếu là do tận thế ở Nhung Tinh xảy ra quá đột ngột, sau hơn nửa năm, các kho lạnh đều mất điện khiến thịt thà thối rữa hết cả.
Ăn ít thịt là cơ bắp sẽ bị “ngót” đi đấy. Đặc biệt là bây giờ ở thế giới cực hàn, cơ thể lại càng cần bổ sung protein để chống chọi với cái lạnh. Trình Thất Sinh vẫn luôn trăn trở xem có cách nào xây thêm một trang trại lơ lửng hay không. Nhưng ngặt nỗi cả công nghệ lẫn Hạch tinh đều đang thiếu thốn nên cô đành tạm gác lại ý định đó.
Giờ nghe nói Tuyết thú ở thế giới này ăn được, cô lập tức cảm thấy thế giới này dù có không rơi ra thẻ vật phẩm thì cũng rất xứng đáng để nán lại.
