Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 90: Cực Hàn (3)

Cập nhật lúc: 10/05/2026 16:01

Văn Hoa Hoa nhắc nhở Trình Thất Sinh, tốt nhất nên mua trước một lô đồ chống rét liền thân.

[Nhiệt độ trên Cực Minh Tinh mấy tháng nay lại đột ngột giảm mạnh. Nếu không có bộ đồ chống rét liền thân mở ra từ thẻ vật phẩm, cư dân căn bản không có cách nào hoạt động bình thường.]

[Lão đại, ngoại trừ nửa giờ vào giữa trưa, những thời gian khác nếu không có đồ chống rét liền thân, tuyệt đối đừng để cư dân rời khỏi nhà kính.]

Nhắc đến chuyện này, hắn lại thấy may mắn vì ở thế giới trước mình đã chuồn sớm.

Lúc đó, Văn Hoa Hoa coi như là bị đám tang thi cấp cao xuất hiện liên tục dọa cho bỏ chạy. Kết quả đến thế giới này, nhờ tới sớm nên mới miễn cưỡng có đường sống.

Nhiệt độ lúc bấy giờ tuy cũng lạnh, ban đêm cũng dễ c.h.ế.t người. Nhưng vẫn chưa đến mức như hiện tại, ngoại trừ lúc giữa trưa ra, chỉ cần đứng bên ngoài một chốc lát là sẽ bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng suy kiệt nội tạng do nhiệt độ thấp.

Văn Hoa Hoa lại quyết đoán xua tất cả cư dân tản ra ngoài (thực ra là do nghèo, không đủ năng lượng để nuôi cư dân). Các cư dân sống phân tán, dựa vào thẻ vật phẩm, đại bộ phận nhân tài của Thành phố An Toàn Rau Mùi mới từ từ sống sót qua ngày.

Ban đầu hắn còn lo lắng cư dân sẽ cảm thấy sống bên ngoài cũng tốt chán rồi chọn cách không quay về Thành phố An Toàn. Nhưng nhìn cái nhiệt độ ngày càng giảm sâu này, mức độ lo lắng của hắn cũng theo đó mà giảm dần.

Lúc ấy trong lòng hắn còn thầm nghĩ, may mà mình tới sớm. Nếu đổi lại là mức nhiệt độ hiện tại mới đến thì đúng là xui xẻo tột cùng, dù sao với thời tiết này Văn Hoa Hoa trụ nhiều nhất một tiếng là phải chuồn vội.

Kết quả vừa mới nghĩ thế được hai ngày thì lão đại của hắn tới.

Văn Hoa Hoa rất lo Lam Hải sẽ bỏ chạy.

Xét về mặt tình cảm, có Lam Hải ở đây, trong lòng hắn đặc biệt an tâm.

Xét về mặt lý trí, sau khi đến thế giới này hắn mới biết thẻ vật phẩm quan trọng với Thành phố An Toàn đến nhường nào. Nếu biết cách tận dụng, thậm chí có thể trực tiếp nâng mức sống của cư dân lên hẳn một tầm cao mới.

Văn Hoa Hoa đang bám đùi to, đương nhiên hy vọng cái đùi này có thể tiếp tục lớn mạnh.

— Thành phố An Toàn Rau Mùi chuyển cho Thành phố An Toàn Lam Hải 500 tấn gỗ cứng, 125 thẻ vật phẩm (màu trắng cấp 1) —

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Lão đại, tôi tặng cô một ít gỗ. Ngoài ra đây là số thẻ vật phẩm tôi đang tích trữ, cô cứ dùng trước đi, không cần trả Hạch tinh cho tôi đâu, sau này có thì trả lại tôi thẻ là được.]

Trình Thất Sinh hiện tại đang ở trạng thái một tay làm ba việc, quét mắt nhìn lướt qua tin tức bán thẻ vật phẩm trong nhóm chat là biết ngay Rau Mùi đang dốc hết vốn liếng rồi.

Có lẽ do số lượng Thành phố An Toàn giáng xuống Cực Minh Tinh khá nhiều, ước chừng khoảng 42 tòa, nên lần này trong nhóm chat có rất nhiều Thành chủ đang tán gẫu, cũng có rất nhiều Thành chủ đang rao bán đủ loại đồ vật.

Thẻ vật phẩm màu trắng có mức giá thống nhất là 300 Hạch tinh một thẻ, mười thẻ thì 2500 Hạch tinh, một trăm thẻ là 2 vạn Hạch tinh. Mua cái này chẳng khác nào mua hộp mù (blind box), vì chẳng ai biết bên trong có thể mở ra thứ gì.

Mua càng nhiều, giá càng rẻ.

Hành động này của Rau Mùi tương đương với việc trực tiếp chuyển cho cô hơn 2 vạn Hạch tinh, lại còn chẳng thèm bắt cô ký hiệp ước.

Đây hoàn toàn là một ván cược bằng niềm tin.

Trình Thất Sinh nhìn dòng chữ này, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Lòng tin đã được tích lũy dần rồi đây.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Cảm ơn cậu nhé Rau Mùi, giúp được một vố lớn đấy. Tôi sẽ trả lại cho cậu sớm nhất có thể ~]

Văn Hoa Hoa chằm chằm nhìn dòng chữ này, thở phào nhẹ nhõm một hơi rõ mạnh.

Hồi ở Nhung Tinh, mỗi lần hắn giúp Lam Hải một chút gì đó, sau này Lam Hải đều báo đáp cho hắn một phần quà còn lớn hơn.

Ví dụ như hắn tặng Lam Hải một ít gỗ, Lam Hải liền bán cho hắn thứ lương thực mà ai cũng tiếc rẻ không chịu bán; hắn cung cấp cho Lam Hải - một kẻ mới chân ướt chân ráo tới - những thông tin chưa biết, Lam Hải sẽ dạy hắn cách quản lý Thành phố An Toàn; hắn tìm được tọa độ vựa lúa chia sẻ cho Lam Hải, Lam Hải liền bán giảm giá lương thực cho hắn.

Văn Hoa Hoa đã quen với cái cảm giác “trả giá cho Lam Hải là sẽ nhận được hồi báo” này. Tín nhiệm chính là như vậy, từng giọt từng giọt tích lũy lên.

Đương nhiên hắn biết hành động của mình trong mắt các Thành chủ khác chẳng khác nào mang tiền đến tận cửa dâng cho người ta, nhưng Văn Hoa Hoa tin tưởng vào nhân phẩm của Lam Hải.

Dĩ nhiên, tin thì tin, nhưng chuyển đi một khoản tài sản kết xù như vậy, trong lòng hắn vẫn không khỏi chột dạ.

Văn Hoa Hoa vuốt mặt một cái, vỗ vỗ n.g.ự.c tự trấn an mình.

—— Đừng có hèn! Cố nhịn! Lão đại nhất định sẽ báo đáp mình!

Rau Mùi nói không sai, thế giới này quả thực chỉ thích hợp để cư dân tự mình ra ngoài xông pha đ.á.n.h thiên hạ.

Đợi đến khi lớp màng phòng hộ cấp ba vừa hết thời gian, Trình Thất Sinh liền chứng kiến mức tiêu hao năng lượng của Lam Hải tăng vọt ch.óng mặt.

Lam Hải đất rộng người đông, cho dù Aether đã cố gắng hết sức điều phối để xếp càng nhiều người ở cùng nhau càng tốt, nhưng lượng năng lượng Lam Hải tiêu hao mỗi phút cũng đủ cho một người dùng trong mấy trăm năm.

Cũng may Lam Hải gia đại nghiệp đại, lại vừa đào quặng suốt mấy tháng ở Nhung Tinh, nếu không thì đúng là trụ chẳng được bao lâu.

Trình Thất Sinh đã chuyển đống thẻ vật phẩm màu trắng vào kho hàng, quân đội hiện tại đang tiến hành mở thẻ.

Đặc tính của thẻ vật phẩm chính là: trước khi mở ra, bạn sẽ vĩnh viễn không biết bên trong có gì.

Trong một thẻ vật phẩm có thể chỉ chứa một chai sữa tắm, cũng có thể là 30 bộ đồ chống rét liền thân, lại càng có khả năng lòi ra một trăm đôi lót giày hết sức bình thường. Mở ra được thứ gì, tất cả đều dựa vào nhân phẩm.

Trước khi mở thẻ, quân đội chắp tay cầu nguyện vô cùng trang nghiêm:

“Xin Thần Sáng Thế vĩ đại phù hộ ——”

Vị Thần Sáng Thế vĩ đại Trình Thất Sinh: “Ừm...”

Cái trò “nhân phẩm” này thì cô thật sự chịu thua.

Ngồi trong phòng làm việc, Trình Thất Sinh quyết định đi rửa tay, còn thắp thêm một nén nhang, coi như hoàn thành cái lưu trình nho nhỏ “tắm gội thắp nhang”.

Mặc kệ có linh nghiệm hay không, cứ phải làm đủ nghi thức cái đã.

Quân đội thao tác cũng cực kỳ nhanh gọn. Cầu nguyện xong xuôi, 125 người lính đã được chọn sẵn liền đồng loạt mở thẻ vật phẩm trong tay ra.

Trên mặt đất tức khắc xuất hiện một mảng d.a.o động, kiểu d.a.o động này hơi giống với lúc Thành phố An Toàn di dời hoặc giáng xuống thế giới mới.

Cuối cùng, Lam Hải thu được mười hai thùng giấy vệ sinh, 57 tuýp kem đ.á.n.h răng, 31 tuýp kem chống nẻ, 62 cái khăn mặt, 17 bộ găng tay khăn choàng cổ. Ngoài ra còn có lỉnh kỉnh một đống đồ lặt vặt như túi đựng rác, chỉ nha khoa, cốc dùng một lần, xà phòng, đồ bấm móng tay, diêm, nến, kim chỉ...

Hèn gì quá nửa người Cực Minh Tinh sống sót được là nhờ dựa vào thẻ vật phẩm.

Trong cái thẻ vật phẩm này quả thực là cái quái gì cũng có. Cô thậm chí còn thấy mở ra được cả một cái bể cá.

Về mặt lý thuyết, thứ này coi như đã đ.á.n.h bay được cái viễn cảnh khốn cùng giữa thời mạt thế khi công nghiệp đình trệ, xã hội sụp đổ, con người không thể tự sản xuất hàng hóa.

Chả trách hơn bốn mươi vị Thành chủ đều lỳ lợm không chịu đi. Cầm trên tay cái thứ đồ tốt như thẻ vật phẩm này, thử hỏi ai mà nỡ rời đi chứ.

Trình Thất Sinh cảm thán một câu, rồi chuyển dời tầm mắt sang mấy cái rương lớn đặt ở giữa.

Những chiếc rương đó đựng đồ chống rét liền thân và đủ loại quần áo giữ ấm như tất, quần lót, bó gối...

Vận khí không tồi, tổng cộng có tới 398 bộ đồ chống rét liền thân, xác suất mở ra khá cao.

Đương nhiên Trình Thất Sinh không trông mong gì vào việc dùng vỏn vẹn 398 bộ đồ chống rét này để mở ra cục diện. Mục đích chính của cô là muốn biết thẻ vật phẩm vận hành như thế nào, đồng thời xem xem những bộ đồ chống rét mở ra từ thẻ này liệu có thể được nghiên cứu chất liệu để Lam Hải tự sản xuất hay không.

Lam Hải có kế hoạch ứng phó với môi trường cực hàn, nên đương nhiên cũng có tích trữ đồ bảo hộ vùng cực.

Nhiệt độ bên ngoài hiện tại ước chừng khoảng âm 70 độ. Mặc dù ban đêm sẽ còn lạnh hơn nữa, nhưng với mức nhiệt này, đồ bảo hộ vùng cực của Lam Hải vẫn đủ sức chống chọi. Chỉ tiếc là số lượng vỏn vẹn 3 triệu bộ.

Nếu đổi sang một thế giới khác, chắc chắn cô đã cho quân đội khoác đồ bảo hộ vùng cực vào rồi ào ạt xuất kích.

Nhưng Rau Mùi từng nói, Tuyết thú ở thế giới này có chút chỉ số thông minh.

Chúng chỉ tấn công những nhóm người đi lẻ tẻ. Nếu thấy số lượng con người đông đảo, chúng sẽ tự động bỏ chạy.

Tốc độ của Tuyết thú trên mặt tuyết cực kỳ nhanh. Nếu chúng thực sự muốn chạy, thì ngoại trừ một số siêu phàm giả hệ tốc độ, người thường căn bản không thể nào đuổi kịp, chỉ tổ vắt kiệt thể lực của bản thân giữa chốn băng thiên tuyết địa này mà thôi.

Do đó, người Cực Minh rất hiếm khi sống quần cư. Cơ bản đều là một hộ gia đình nhỏ sống trong một tòa kiến trúc lấy từ thẻ vật phẩm, đông đúc lắm thì cũng chỉ tạo thành một ngôi làng nhỏ. Mà bình thường khi đi săn, các thợ săn cũng chia nhau ra hoạt động.

Xét cho cùng, Tuyết thú không ăn thịt người thì không c.h.ế.t, nhưng con người mà không g.i.ế.c được Tuyết thú, không lấy được thẻ vật phẩm thì chắc chắn sẽ mất mạng.

Những ngôi làng nhỏ như vậy ngày thường cũng phải luôn cảnh giác cao độ. Bởi vì đối mặt với con người sống quần cư, một con Tuyết thú đơn độc tuy không dám liều lĩnh xông vào làng, nhưng chúng lại có xác suất tụ tập lại với nhau, hợp tác bao vây tấn công.

Nếu gặp phải tình huống này, về cơ bản ngôi làng sẽ chẳng còn mấy người sống sót. Vì thế, trên Cực Minh Tinh có rất ít thôn làng, cùng lắm cũng chỉ là vài cái kiến trúc bằng vật phẩm nằm sát cạnh nhau để cùng sinh hoạt.

Những người Cực Minh còn sống sót đến tận bây giờ, hoặc là bản thân cực kỳ mạnh, hoặc là có người nhà mạnh mẽ che chở.

Thực ra Trình Thất Sinh cảm thấy người Cực Minh đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống hiện tại. Nếu không phải do nhiệt độ vẫn đang liên tục giảm sâu, thậm chí họ có thể cứ thế mà sống tiếp mãi mãi.

Phải nắm c.h.ặ.t thời gian thôi.

Cần tranh thủ lúc nhiệt độ của thế giới này chưa giảm xuống mức làm cho đồ chống rét công nghiệp thông thường mất tác dụng, đảm bảo cho mỗi cư dân ít nhất phải có một bộ đồ chống rét trên người.

Tầm mắt của Trình Thất Sinh dừng lại trên đội thám hiểm của quân đội đang hoạt động ngoài Thành phố An Toàn.

Trong lúc Thành phố An Toàn còn đang tất bật dựng “nhà kính”, đội thám hiểm này đã khoác lên mình những bộ đồ bảo hộ vùng cực và xuất phát.

Mục tiêu của họ là tìm kiếm Tuyết thú, mở màn cho trận chiến đầu tiên giữa người Lam Hải và Tuyết thú, nhằm đ.á.n.h giá lực chiến của chúng cũng như tình trạng hành động ngoài môi trường tự nhiên.

Sau khi nhận được lời nhắc nhở từ Rau Mùi, Trình Thất Sinh đã ban thần dụ, lệnh cho tiểu đội này phân tán ra.

Hiện tại, họ đã chia thành 30 tổ nhỏ.

Nhìn từ góc nhìn trên cao, giữa màn bão tuyết mịt mù, ngoại trừ nền tuyết trắng xóa ra thì chẳng có gì cả. Không có cây cối, không có núi non, chẳng có lấy một công trình kiến trúc, chỉ có vài bóng người Lam Hải với thân hình mập mạp, toàn thân bọc kín mít, chiếc mũ len dày cộp trùm kín đỉnh đầu, đang chậm chạp lê bước trên mặt tuyết.

Trình Thất Sinh lại phát hiện thêm một ưu điểm của bộ đồ chống rét lấy từ thẻ vật phẩm.

Nó không hề cồng kềnh như vẻ bề ngoài. Sau khi mặc vào, mặc dù hành động cũng hơi bị cản trở đôi chút, nhưng không đến mức ngay cả việc uốn cong các khớp xương cũng gặp khó khăn.

Cô lờ mờ suy đoán rằng, cái kỳ vọng dùng công nghệ để bắt chước và sao chép loại đồ chống rét này e là khó mà thành hiện thực.

Quả nhiên, không lâu sau, phía Lam Hải đã đưa ra kết quả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.