Tôi Có Thể Ngửi Thấy Mùi Của Kẻ Xấu - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:58

"Cảnh sát đã hỏi gì ạ?" Tôi cố đè nén sự run rẩy trong giọng nói, giả vờ như tò mò, ánh mắt liếc nhanh qua gương mặt của cả ba người.

Bố đặt đũa xuống, lau miệng, giọng điệu bình thản: "Cũng không có gì, chỉ hỏi gần đây có thấy hắn không, có nghe thấy tiếng động gì lạ không thôi."

Khi ông nói câu này, ánh mắt rất bình tĩnh, không hề có chút né tránh.

Là ông sao?

Mẹ khẽ thở dài, giọng điệu mang chút tiếc nuối: "Một người trẻ tuổi có tài, ngoại hình cũng sáng sủa. Hy vọng sớm tìm thấy cậu ta."

Anh trai cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh nhạt khó lòng phát hiện: "Chắc là trốn đâu đó tìm cảm hứng thôi. Bây giờ mấy đạo diễn nghệ sĩ gì đó, lúc nào chẳng có vài hành vi kỳ quái."

Biểu hiện của họ đều rất bình thường, tôi hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ vấn đề gì.

Chẳng lẽ lần này khứu giác của tôi bị sai lệch?

3

Nếu không thể xác định được người nhà có phải là hung thủ hay không, có lẽ tôi nên đổi hướng khác, tìm ra nạn nhân!

Từ Hưng Kha chỉ mới mất tích từ hôm qua.

Nếu hung thủ là người trong gia đình tôi, trong thời gian ngắn ngủi thế này, chắc chắn hắn vẫn chưa có cơ hội phi tang x.á.c c.h.ế.t!

Sau bữa ăn, tôi lấy cớ đi dạo để tiêu cơm, tản bộ quanh sân.

Mùi rỉ sét nhàn nhạt trong không khí vẫn luôn quẩn quanh ở ch.óp mũi, khiến tôi không sao yên lòng.

Tôi men theo tường rào chậm rãi bước đi, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ.

Nhà tôi là một căn nhà sân vườn kiểu nông thôn truyền thống, nhà vệ sinh và nhà kho đều nằm trong sân.

Nhà kho không lớn, giờ không còn đun củi nữa, bên trong chất đầy những đồ đạc cũ kỹ.

Tôi đứng trước cửa nhà kho quan sát tỉ mỉ một lượt, ở đây không có gì bất thường.

Đương nhiên nhà vệ sinh ũng chẳng có vấn đề gì, lúc mới về đến nhà tôi đã vào đó rồi.

Nơi đó được mẹ dọn dẹp rất sạch sẽ, thậm chí không có lấy một chút mùi lạ.

Tôi quay trở lại phòng khách, ghế sofa, tủ lạnh, tủ tivi, bồn rửa bát trong bếp đều không quá rộng, khả năng giấu xác ở đó là rất thấp.

Trong nhà còn có năm căn phòng, phòng ngủ chính của bố mẹ, phòng ngủ phụ của anh trai, phòng của tôi, phòng khách, ngoài ra còn có một phòng đọc sách.

Tôi lấy cớ tùy tiện ghé qua quan sát từng căn phòng, xác nhận rằng không có bất kỳ điểm nào đáng nghi.

Trong nhà không có x.á.c c.h.ế.t nào cả.

Có lẽ, lần này khứu giác của tôi thật sự gặp vấn đề rồi?

Sau khi tắm rửa, tôi nằm trên giường trằn trọc không sao ngủ được.

Tôi mở mắt trân trân đến tận hai giờ sáng, bỗng nhớ ra mình đã bỏ quên một nơi: Hầm của nhà tôi!

Hầm nhà tôi vốn đã không còn dùng từ lâu, quanh năm đóng c.h.ặ.t, tôi gần như đã quên mất sự tồn tại của nó.

Tôi cầm điện thoại lên, bước ra khỏi phòng ngủ.

Cả căn nhà vắng lặng như tờ, khe cửa phòng bố mẹ và anh trai đều tối om, họ đều đã ngủ say.

Tôi rón rén bước ra khỏi nhà, cực kỳ khẽ khàng đóng cửa lại.

Đêm ở vùng nông thôn vô cùng tĩnh mịch, chỉ có vài tiếng ch.ó sủa lẻ tẻ.

Giây phút này, sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Mượn ánh sáng từ đèn pin điện thoại, tôi đi đến cửa hầm.

Hầm nằm ở một góc khuất dưới chân tường sân sau, bị một chiếc chổi tre chặn lại.

Tôi ngồi xổm xuống, dời chiếc chổi cũ sang bên cạnh rồi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đẩy cửa hầm ra.

Cửa hầm đen ngòm như một con quái vật muốn nuốt chửng con người, tôi không kìm được mà rùng mình.

Thế nhưng đến nước này, tôi không thể lùi bước được nữa.

Tôi gạt công tắc bên trái, ánh sáng vàng vọt lập tức bao trùm lấy căn hầm.

Dưới này chất đầy tạp vật, nhưng được bố mẹ sắp xếp rất ngăn nắp.

Tại nơi sâu nhất dưới nền đất, có một bao tải nằm trơ trọi một cách kỳ lạ.

Tim tôi đập loạn nhịp, đầu ngón tay run rẩy, từng bước một tiến lại gần.

Mỗi bước đi, trong lòng tôi đều không ngừng cầu nguyện. Càng đến gần, một mùi hôi khó tả càng trở nên nồng nặc.

Trong chốc lát, thậm chí tôi không thể phân biệt nổi đây rốt cuộc là mùi gì.

Tôi kìm nén cảm giác buồn nôn, c.ắ.n răng nhặt một chiếc gậy lên khều miệng bao tải.

Dưới ánh sáng vàng vọt, một gương mặt quen thuộc đầy m.á.u me đột ngột hiện ra trước mắt tôi, là Từ Hưng Kha!

4

Tiếng mở cửa khẽ khàng vang lên từ phía trên đầu.

Tôi vội vã chạy ba bước thành hai đến bên cửa hầm, tắt đèn.

Dưới hầm lập tức chìm vào bóng tối, mà bóng tối khiến các giác quan trở nên nhạy bén hơn, dường như thính giác cũng linh hoạt hơn.

Tiếng bước chân trên đầu nhẹ và chậm, tôi nghe thấy tiếng mẹ hắng giọng trầm đục.

Suýt chút nữa thì quên, mẹ có thói quen dậy đêm.

Tôi khẽ tựa người vào vách hầm, hít một hơi thật sâu.

Từ sâu trong hầm, mùi tạp chất phức tạp tỏa ra từ cơ thể Từ Hưng Kha xộc thẳng vào mũi tôi, xông thẳng lên tận đỉnh đầu.

Tôi suýt buồn nôn, nhưng nghe thấy tiếng giật nước bồn cầu phía trên, đành cố nhịn xuống.

Khoan đã... đây là mùi gì?

Không đúng!

Không phải mùi t.ử khí!

Từ Hưng Kha mới c.h.ế.t nhiều nhất là một ngày, nhiệt độ dưới hầm lại thấp, không thể nào phân hủy nhanh đến mức đó được!

Tôi nhịn buồn nôn, hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt rõ ràng.

Mùi này vô cùng phức tạp, như thể được trộn lẫn từ rất nhiều loại mùi khác nhau.

Mùi tanh ngọt...

Mùi ẩm mốc...

Mùi khói t.h.u.ố.c lá cũ kỹ nồng nặc đến nghẹt thở...

Và còn thoang thoảng một mùi hôi đặc trưng khó tả...

Tôi trợn trừng mắt, quay ngoắt đầu về phía sâu trong hầm.

Trong bóng tối kia, đang ẩn giấu một con quỷ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.