Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 135: Cơ Quan Hoàng Lăng (10)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:01
Điện Cực ở giây cuối cùng hét lên một tiếng.
Dù sao người ở cùng anh ta là Thải Vân.
Hai người bọn họ đầu óc cũng chẳng khá khẩm gì, ghép lại với nhau là bùng nổ ngay.
Điện Cực làm vậy có hơi mất mặt, dù sao anh ta cũng là thám viên cấp S.
Thải Vân không nhịn được đ.ấ.m vào đầu anh ta một cái, tức giận nói:
“Đi theo tôi khiến anh thấy ủy khuất lắm sao?”
Điện Cực gãi gãi đầu, bĩu môi.
Hình như đúng là ủy khuất thật.
Độc Vân cõng An Thầm, cùng Mã Lương rơi xuống một chỗ khác.
“Đúng là có duyên với anh.”
Độc Vân nhìn Mã Lương đang phủi bụi trên người, có chút cạn lời nói.
“Hai anh em mình, đương nhiên có duyên rồi.”
Mã Lương nhún vai nói bâng quơ, nhưng câu nói này lại khiến Độc Vân nổi giận ngay lập tức:
“Tôi chưa bao giờ thừa nhận anh là anh trai tôi.”
“Chậc, lại chẳng có ai khác biết, em ngại cái gì.”
Độc Vân lườm Mã Lương một cái, rồi đứng dậy, chỉnh lại tư thế của An Thầm.
May mà mình không bị mất thăng bằng, nếu không cô bé này đã ngã t.h.ả.m rồi.
Mã Lương quan sát xung quanh, xem thử hoàn cảnh.
Nơi này tối đen như mực, Điện Cực lại không ở đây, anh chỉ có thể c.ắ.n ngón tay, viết lên tường một chiếc đèn dầu.
“Sao không làm một cái đèn điện?”
Độc Vân hỏi một cách kỳ quái.
“Thám hiểm cổ mộ thì đương nhiên đèn dầu mới có cảm giác.”
“……”
Nhấc chiếc đèn dầu lên, Mã Lương soi quanh một lượt.
“Không xong rồi.”
Nơi ánh đèn chiếu tới toàn là đồ đồng cổ.
Khác với những món đồ đồng trưng bày trong bảo tàng bên ngoài đã bị oxy hóa sinh ra đồng rỉ sét, xanh xỉn, những đồ đồng này lại hoàn toàn nguyên vẹn.
Nhìn như vừa mới đúc xong, còn sáng bóng rực rỡ.
Có cả binh khí, cũng có cả đồ trang trí.
Mỗi món nếu đem ra ngoài đều là cổ vật làm chấn động thế giới.
Nhưng trong mắt hai người, đồ ở đây không có thứ nào được phép động vào.
“Đi vòng qua.”
Độc Vân cõng An Thầm, khẽ nói.
Mã Lương gật đầu, nhìn Độc Vân:
“Nếu em mệt thì để anh cõng cho.”
“Đừng có mơ, chỉ biết chiếm tiện nghi con gái.”
“……”
Hình tượng của anh trong lòng Độc Vân từ khi nào đã sụp đổ đến mức này rồi?
Những đồ đồng trước mặt phần lớn đều là vật lớn, khoảng cách đặt cũng khá gần.
Vừa cẩn thận đi vòng qua, vừa phải tìm xem có lối ra hay không.
Trong Dị Không Gian Quy Tắc, bị tách khỏi đồng đội là chuyện vô cùng nguy hiểm.
Nhưng Độc Vân cõng An Thầm, dù đã khom lưng xuống, vẫn khiến An Thầm đang mơ màng đụng phải một nhạc cụ bằng đồng cổ.
Chỉ là chạm phải một chiếc chuông nhỏ, lập tức phát ra tiếng đinh đinh trong trẻo.
Nhưng phía trước chuông nhỏ còn có chiếc lớn hơn, rồi lớn hơn nữa.
Càng về sau tiếng chuông vang dội càng lớn, ch.ói tai.
“Đây là tấn công bằng sóng âm…”
“Tấn công sóng âm đã vang lên rồi, mau xem các đồ đồng khác có gì khác thường không!”
Mã Lương giơ đèn lên, nhìn bốn phía.
May mà chưa có động tĩnh gì.
An Thầm vốn vẫn đang mê man, nhưng lại bị tiếng chuông đ.á.n.h thức.
Cô nhìn quanh hoàn cảnh, phía trước là Mã Lương đang dò đường, còn Độc Vân cõng mình.
Không kịp suy nghĩ chuyện gì xảy ra, An Thầm chỉ có thể yếu ớt nói:
“Cẩn… cẩn thận…”
C.h.ế.t tiệt, cô đang làm gì thế này.
Toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
“Tỉnh rồi? Vừa nãy cô nói gì?”
Độc Vân quay đầu lại, không nghe rõ An Thầm vừa nói gì.
Nhìn không kịp nữa, An Thầm dốc hết sức giơ tay lên, đỡ lấy con d.a.o đột nhiên bay tới.
Nhưng sức lực không đủ, con d.a.o lại tới quá nhanh, trực tiếp cắm sâu vào lòng bàn tay cô.
Đau c.h.ế.t mất…
An Thầm cảm thấy mình sắp ngất thêm lần nữa.
“Xích Ưu?!”
Độc Vân đương nhiên nhìn thấy con d.a.o bay về phía mình, nhưng nó quá nhanh, cô đang cõng An Thầm nên không kịp ra tay, Mã Lương cầm đèn cũng không kịp đỡ.
Không ngờ An Thầm lại trực tiếp dùng tay đỡ lấy.
“Không sao… rút d.a.o ra là được.”
Chỉ cần không có độc, cô hồi phục rất nhanh.
“Tìm chỗ nào rộng một chút để xử lý vết thương trước.”
Độc Vân vội nói với Mã Lương.
“Vậy chúng ta lui về chỗ lúc nãy.”
Mã Lương không rõ tình hình phía trước, nhưng nơi họ vừa rơi xuống lúc nãy khá trống.
Hơn nữa nhìn bộ dạng của Xích Ưu, e là cô đã thấy thứ gì đó muốn nói với họ.
“Được.”
Độc Vân lập tức đồng ý, quay người đi về phía sau.
Đến nơi, An Thầm cảm thấy mình đã hồi phục được một chút, nói với Mã Lương:
“Cứ soi đèn vào những thứ đó, nếu không chúng sẽ tiến lại gần chúng ta.”
Mã Lương sững người.
Những thứ đó… biết di chuyển sao?
Nếu thật vậy thì càng đáng sợ.
Bởi vì anh và Độc Vân hoàn toàn không nhận ra.
Độc Vân thì giúp An Thầm xử lý vết thương.
“Cô chịu đau chút.”
An Thầm gật đầu.
Độc Vân nhanh ch.óng rút con d.a.o găm ra, m.á.u b.ắ.n lên đầy mặt.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến cả hai giật mình.
Bởi vì bàn tay của An Thầm đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy.
“Cô… thể chất này ghê thật.”
Mã Lương không nhịn được cảm thán.
Độc Vân chợt nhớ ra, lang nha bổng của mình sau khi sử dụng xong đáng ra phải khiến người dùng rơi vào hôn mê ít nhất tám tiếng.
Nhưng cô hôn mê bao lâu rồi?
Có bốn mươi phút không?
“Vẫn ổn.”
An Thầm cười nhìn lòng bàn tay đã hoàn toàn lành lặn.
Cường hóa thân thể mà đạt đến mức này sao?
“Dù vậy tôi vẫn phải cảm ơn cô. À đúng rồi, chuyện về lang nha bổng tôi cũng chưa nói với cô — người sử dụng khi được tăng cường sức mạnh đồng thời cũng sẽ mất kiểm soát. Việc cô hôn mê là vì thế.”
Độc Vân giải thích có chút gượng gạo.
Thấy vẻ không tự nhiên của cô, An Thầm cười:
“Không sao, tôi đã tự nguyện cầm lên thì cũng có nghĩa tôi chấp nhận mọi tác dụng phụ. Cô cũng không có lý do phải tự trách.”
An Thầm thả lỏng người, cảm thấy mình gần như đã hồi phục.
Vừa rồi còn yếu ớt như sắp c.h.ế.t, một lúc sau đã lại sinh long hoạt hổ.
“À đúng rồi, tôi quên nói với hai người. Tôi nhìn thấy quy tắc ở đây.”
“Cái gì?”
Hai người đồng thanh hỏi.
An Thầm quay người lại, nhìn khu vực này.
Những dòng chữ dày đặc, vô số quy tắc.
Mỗi một món đồ đồng cổ đều có quy tắc riêng của mình, hơn nữa đều đang âm thầm ra tay với con người.
Nhưng chúng có một quy tắc chung — bị ánh sáng chiếu vào thì tuyệt đối không thể di chuyển.
“Cho nên không phải đồ đồng được bày quá dày, mà là chúng đang cố ý tiến lại gần chúng ta. May mà Mã Lương có đèn. Nhưng cũng phải cẩn thận những thứ ở trong bóng tối, như con d.a.o găm lúc nãy — chúng không bị ánh sáng chiếu tới nên vẫn có thể tấn công chúng ta.”
“May mà cô tỉnh rồi, nếu không thật sự bị đám này chơi cho một trận.”
Mã Lương quay người nhìn những thứ đang lấp lánh ánh vàng trong bóng tối.
“Cũng phải cảm ơn cái chuông lớn kia, nếu không tôi tỉnh lại cũng không nhanh như vậy.”
An Thầm liếc mắt nhìn qua, trong lòng cảm thấy có chút khác thường.
Theo lý mà nói, những món đồ đồng này lén lút di chuyển thì ngay cả Mã Lương cũng không phát hiện.
Vậy thì mình không nên dễ dàng nhìn rõ quy tắc như vậy mới đúng…
“Như thế nào, phát giác không đúng rồi?”
Không Biết lúc này đột nhiên lên tiếng.
Tuy cái gì cũng chưa nói, nhưng trong giọng điệu ấy đầy vẻ đắc ý.
“Có liên quan đến cậu sao?”
An Thầm mở miệng hỏi.
“Không liên quan đến tôi thì còn liên quan đến ai?”
