Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 243: Hướng Nam
Cập nhật lúc: 30/04/2026 13:47
Không Trung Thành là nơi ai nấy đều khao khát, chỉ là họ không có cơ hội để tận mắt chứng kiến.
Chỉ nghe kể về mặt trời rực lửa, đỏ như thiêu đốt, và mặt trăng sáng lạnh nơi Không Trung Thành thôi cũng đã khiến người ta mê mẩn.
Mây trời ngũ sắc, ban đêm còn có những vì sao lấp lánh.
Chỉ nghe thôi đã thấy đẹp, khiến người ta không kìm được mà tưởng tượng.
A Hoa không chờ nổi nữa, chạy đi tìm Hướng Tái Xử và Què ca, rủ nhau cùng đi chơi.
Thông đạo bóng tối nhiều nhất chỉ chứa được ba người.
Qua thông đạo đến sân thượng, Què ca vừa thấy Trí Nghiên liền không kìm được, vừa khóc vừa chạy tới ôm chân cô:
“Nghiên tỷ, hu hu hu, cô không sao thật là tốt quá rồi!”
Dù trước đây hắn từng mạnh miệng với Trí Nghiên, nhưng khi cô không có ở đó, hắn lại hoảng loạn không thôi, cảm giác như mất chỗ dựa.
Trí Nghiên cạn lời rút chân ra.
Toàn thân cô đều là vết thương, suýt nữa đã đá cho Què ca một cú.
“Buông ra.”
“Không, tôi không!!”
“Không buông tôi đá gãy chân còn lại của anh đấy!”
“Chị cứ đá đi, dù sao tôi cũng sắp khỏi rồi!”
Những người khác không để ý hai người họ giằng co, Hướng Tái Xử kéo A Hoa, nhìn ánh hoàng hôn sắp lặn.
“Đẹp thật… không ngờ lúc còn sống còn được nhìn thấy mặt trời thật.”
Hướng Tái Xử không nhịn được mà cảm thán trước cảnh này.
Trước đây chỉ có thể đứng ở nơi cao mới miễn cưỡng nhìn thấy một chút ánh sáng le lói ở rìa Không Trung Thành.
Như vậy đã thấy thỏa mãn rồi.
Nghe nói ánh mặt trời chiếu lên người sẽ ấm áp.
Quả nhiên là thật, rất ấm.
Nếu ngày nào cũng được phơi nắng thì thoải mái biết bao.
“Em phải ghi lại mới được!”
A Hoa giơ chiếc đồng hồ trên tay, liên tục chụp lại cảnh trước mắt.
Cậu muốn ghi lại thật nhiều, mang về cho Hướng Nam xem!
Cùng ngày, An Thầm liên lạc với Thor hỏi xem có thể gửi cho mình ít thẻ căn cước không, kết quả bị Thor nhắn tin mắng cho một trận tơi bời.
Tại sao mỗi lần An Thầm đến Không Trung Thành đều không báo cho anh ta biết? Anh ta tổn thương lắm đấy nhé!
Dẫn theo mấy tên nghịch ngợm này chơi ở Không Trung Thành hai ngày, An Thầm chuẩn bị quay về.
Dù sao Địa Hạ Thành vẫn còn một đống việc.
A Hoa vừa về Địa Hạ Thành đã lập tức chạy đi tìm Hướng Nam, nhưng phát hiện cậu bạn đang đứng dưới tòa nhà văn phòng, không biết đang nghĩ gì.
“Hướng Nam!”
A Hoa lớn tiếng gọi, Hướng Nam nhìn sang, cũng mỉm cười giơ tay.
A Hoa hét lớn, Hướng Nam thấy cậu liền mỉm cười vẫy tay. A Hoa chạy tới, tò mò hỏi: “Cậu đứng đây làm gì thế?”
Hướng Nam có vẻ đang mang nặng tâm sự, cậu chỉ lắc đầu. A Hoa không nhận ra sự khác lạ, vẫn hớn hở khoe chiếc đồng hồ: “Hướng Nam, lần này tớ đi chơi với An tỷ ở Không Trung Thành Phố chụp được bao nhiêu ảnh đẹp này! Lại đây xem...”
“Không cần, mình đi trước.”
Hướng Nam gượng cười, quay người rời đi.
A Hoa định gọi lại, nhưng bị cái bóng của mình kéo lại. Cậu khó hiểu hỏi:
“Tiểu Ảnh? Sao vậy?”
Cái bóng hóa thành hình người, múa tay múa chân ra hiệu một hồi.
A Hoa lập tức hiểu ra.
“Ý cậu là Hướng Nam tâm trạng không tốt, nếu tôi đưa ảnh cho cậu ấy xem sẽ khiến cậu ấy khó chịu hơn, giống như tôi đang khoe khoang?”
Cái bóng gật đầu.
A Hoa bỗng thấy hối hận, cảm thấy mình không nên làm vậy.
Dù sao Hướng Nam chưa từng đến Không Trung Thành, nếu đổi lại là cậu, chắc cũng sẽ cảm thấy bị khoe mẽ.
Thật ra lúc đó A Hoa cũng muốn đưa Hướng Nam đi, nhưng nghĩ đến việc Hướng Nam không phải năng lực giả—còn nhỏ tuổi.
E rằng không chịu nổi d.a.o động của thông đạo bóng tối.
Thêm nữa Què ca rất lo cho Trí Nghiên, nên mới mang theo Què ca.
“Tiểu Ảnh, cậu nói tôi phải làm thế nào để bạn tốt của tôi vui lên đây?”
A Hoa nghiêng đầu, vẻ mặt rối rắm.
Cái bóng cũng bắt chước nghiêng đầu.
Tỏ ý nó cũng không biết.
A Hoa quyết định đi tìm An Thầm.
Trong lòng cậu, An tỷ là người không gì không làm được!
Hơn nữa An tỷ còn là sư phụ của Hướng Nam, vì sao Hướng Nam không vui, An tỷ chắc chắn biết.
Hướng Nam là người bạn đầu tiên cậu kết được khi đến Băng Què, lúc đó cậu rất sợ hãi, không biết phải làm gì trong môi trường mới.
Hướng Nam lớn hơn cậu một chút, nhiệt tình chỉ cho cậu quán nào ăn ngon, chỗ nào trong Băng Què vui nhất.
Còn nói cho cậu biết cả “căn cứ bí mật” của mình.
Đối phương tốt với mình như vậy, A Hoa nhất định phải giúp bạn tốt vượt qua khó khăn!
An Thầm nghe A Hoa líu ríu kể hết, cũng nhận ra mình đã bỏ quên Hướng Nam.
Rõ ràng là do cô mang cậu đến đây, vậy mà lại bỏ mặc cậu lâu như vậy.
Trong lòng đầy áy náy, bắt đầu nghĩ cách bù đắp cho Hướng Nam.
“A Hoa, như vậy đi, em gọi Hướng Nam tới đây.”
“Vâng!”
A Hoa cảm thấy mình tìm đúng người rồi.
Quả nhiên An tỷ vừa nghe đã biết phải làm gì!
Lúc này Hướng Nam đang nằm trong phòng, chìm trong cảm xúc tiêu cực.
Cậu rất ngưỡng mộ A Hoa, có năng lực, được sư phụ coi trọng.
Dù bản thân cũng muốn trở thành chiến sĩ, nhưng vì còn nhỏ, An Thầm không cho phép.
Hướng Nam rất biết ơn An Thầm đã cưu mang, cho mình ăn no mặc ấm, nên cũng không dám đòi hỏi quá nhiều.
Nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.
Cậu cũng muốn giống như A Hoa…
“Hướng Nam! Mau ra đây! An tỷ tìm cậu!!”
A Hoa hưng phấn đập cửa, suýt làm Hướng Nam giật mình lăn khỏi giường.
“Sư phụ? Sao sư phụ lại tìm mình đột nhiên vậy?”
Hướng Nam biết An Thầm rất bận, từ trước đến nay không muốn làm phiền cô.
“Vì mình nói với sư phụ là cậu không vui, sư phụ hình như tìm được cách khiến cậu vui rồi!”
A Hoa vừa nói xong, Hướng Nam lập tức đỏ mặt, tức giận quát:
“Tớ không hề không vui! Sao cậu lắm chuyện thế! Sư phụ rất bận, sao có thể vì chút chuyện của tớ mà tốn thời gian chứ!”
Thấy Hướng Nam không những không vui mà còn tức giận hơn, A Hoa có chút luống cuống, vội nói:
“Xin lỗi… nhưng là An tỷ bảo mình gọi cậu tới, cậu vẫn nên đi một chuyến đi…”
Hướng Nam cũng khẩn trương đứng dậy, muốn tự mình hỏi rõ An Thầm.
Cậu không muốn lãng phí thời gian của cô.
Cửa phòng làm việc của An Thầm mở, cô đang xử lý công việc.
Hướng Nam dù gấp gáp, vẫn gõ cửa.
“Vào đi.”
An Thầm ngẩng đầu nhìn, thấy là Hướng Nam, liền nở nụ cười.
“Sư phụ, chị đừng nghe A Hoa nói bậy, em không có…”
“Xin lỗi, Hướng Nam, chị đã bỏ qua cảm xúc của em.”
Lời xin lỗi bất ngờ của An Thầm khiến Hướng Nam nghẹn lại, không biết phải nói gì.
Sư phụ… sao có thể xin lỗi mình chứ.
Trong lòng Hướng Nam, sư phụ là người lợi hại nhất thế giới, là anh hùng của mọi người.
Anh hùng sao có thể xin lỗi người khác.
An Thầm đứng dậy, đi tới trước mặt cậu, xoa đầu:
“Cao lên rồi, cũng có da có thịt hơn. Xem ra thời gian này em tiến bộ không ít.”
Hướng Nam có chút bối rối, lắc đầu:
“Không… đều là mấy thứ linh tinh thôi…”
“Đi tham gia huấn luyện đi, trở thành chiến sĩ của Băng Què, em có sẵn lòng không?”
An Thầm đã đoán được Hướng Nam muốn gì, bởi trước đây cậu nhóc đã từng tìm gặp và bày tỏ tâm nguyện của mình với cô.
