Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 250: Áp Lực
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:22
Phó Nham rốt cuộc không khống chế nổi cảm xúc, giọng nghẹn lại mà chất vấn An Thầm.
Phải biết rằng, trong số những chiến sĩ đó, có rất nhiều người do chính tay anh huấn luyện. Nghĩ đến việc chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã âm dương cách biệt, tim Phó Nham như bị hàng vạn cây kim thép đ.â.m xuyên cùng lúc, đau đến tận xương.
“Vẫn chưa đủ.”
An Thầm cố gắng giữ cho biểu cảm của mình bình tĩnh hơn một chút, chậm rãi nói.
Dù tình hình hiện tại có vẻ bi tráng khốc liệt, nhưng vẫn còn lâu mới đủ.
Do thiếu thông tin làm chỗ dựa, An Thầm không dám tùy tiện phái các năng lực giả ra tiền tuyến.
Bởi vì đó không chỉ là con át chủ bài cuối cùng trong tay cô, mà còn là trách nhiệm đối với vô số sinh mạng ở Địa Hạ Thành.
Phó Nham trầm mặc không nói, chỉ lặng lẽ quay đầu sang một bên.
Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí trong phòng họp trở nên vô cùng nặng nề, ngột ngạt.
“Trận tiếp theo… để tôi dẫn người xung phong tuyến đầu.”
Đúng lúc này, Khúc Hoàng bình tĩnh lên tiếng.
Lời vừa dứt, Tài Cát mở to mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, gấp gáp nói:
“Khúc Hoàng!”
Những người tham dự khác cũng bị hành động của cô làm cho không hiểu nổi.
Khúc Hoàng khẽ cong môi, lộ ra nụ cười nhạt.
Cô nhẹ nhàng vỗ vai Tài Cát, rồi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn An Thầm, nói khẽ:
“Trong trận chiến tàn khốc này, chúng ta đã mất đi quá nhiều chiến sĩ anh dũng. Hiện tại, những người còn lại chắc chắn sĩ khí xuống thấp, tinh thần mệt mỏi. Lúc này, nếu có một người thuộc tầng lãnh đạo đứng ra dẫn dắt, đưa họ tiếp tục tiến lên, đó sẽ là lựa chọn lý tưởng nhất.”
"Về năng lực của mình, tôi tự biết nó gần như vô dụng khi đối mặt với ác ma. Hơn nữa, tôi cũng từng tham gia huấn luyện tân binh đợt hai, vì vậy tôi tin mình là lựa chọn phù hợp nhất để dẫn dắt họ."
Nhưng lời còn chưa dứt, Tài Cát đã không chút do dự cắt ngang, lập tức phản đối:
“Tôi không đồng ý!”
An Thầm gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, ra hiệu Tài Cát giữ bình tĩnh.
Sau đó, cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Khúc Hoàng, giọng kiên định:
“Đề nghị của cô, tôi không thể đồng ý.”
Nghe vậy, Khúc Hoàng thoáng hiện vẻ nghi hoặc và khó hiểu. Cô nhíu mày, hỏi thẳng:
“Tại sao? Lẽ nào tôi không phải người thích hợp nhất sao?”
An Thầm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm ổn nhưng đầy kiên nhẫn:
“Thứ nhất, tầng lớp lãnh đạo nếu có phái đi, thì mục đích phải là xoay chuyển tình thế, chứ không phải đi để khích lệ tinh thần rồi dẫn họ vào chỗ c.h.ế.t.”
“Thứ hai, năng lực của cô chưa bao giờ là vô dụng cả, đừng tự coi nhẹ bản thân, và cũng đừng để tôi phải coi thường cô. Thế nên, tôi không muốn nghe những lời tương tự như vậy nữa.”
"Lý do tôi luôn giữ mọi người lại, không cho ra tiền tuyến, chính là vì đòn kết liễu Ác Ma Vương cần chúng ta cùng thực hiện. Thiếu bất kỳ ai cũng không được. Tôi cần sự nắm chắc tuyệt đối."
Nói xong, An Thầm gật đầu với mọi người, rời khỏi phòng họp.
Khúc Hoàng không kìm được, mắt hơi ươn ướt, ánh nhìn phức tạp mà có phần cảm động dõi theo bóng lưng An Thầm:
“Cái người này… thật là…”
Mọi người đều hiểu rõ—áp lực như núi đang đè nặng lên vai An Thầm.
Mỗi một quyết định đều do cô đưa ra, dù tất cả đều ủng hộ, nhưng người khó chịu nhất… chắc chắn cũng là cô.
Nhưng trong tình cảnh như vậy, ai có thể tìm ra phương án tốt hơn…
Theo thời gian trôi đi, những người bên dưới bắt đầu xuất hiện bất đồng.
Những chiến sĩ anh dũng đó, có người là trụ cột trong gia đình, có người là hy vọng duy nhất của cả nhà.
Trong hoàn cảnh chiến cục ngày càng tồi tệ, họ chỉ có thể dựa vào niềm tin mạnh mẽ trong lòng, không chút do dự lao vào trận chiến tàn khốc.
Nhưng nếu cứ như vậy mà c.h.ế.t vô nghĩa… thì phải làm sao?
Ban đầu An Thầm định diệu thấp xử lý, tạm tránh cơn sóng này, nhưng không ngờ Trí Nghiên lại chủ động tổ chức một buổi tuyên thệ chiến sĩ.
“Theo tôi, hiện tại chúng ta nên nhanh ch.óng hành động, ra tay dứt khoát mới là thượng sách.”
An Thầm cuối cùng vẫn không nhịn được, lên tiếng đề nghị Trí Nghiên.
Trí Nghiên khẽ lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bi thương mà kiên định:
“Xin lỗi, An Thầm… trước những chuyện đang xảy ra, tôi thật sự không thể làm như không thấy, lạnh lùng đứng nhìn… tôi không làm được…”
An Thầm cảm thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, cuối cùng cũng chỉ đành để Trí Nghiên làm theo ý định của mình.
Khi Trí Nghiên đứng trên đài phát biểu, các chiến sĩ bên dưới vẫn giữ kỷ luật nghiêm ngặt, nhưng không ai biết trong lòng họ đang nghĩ gì.
Khi thấy Trí Nghiên bước lên, có người không khỏi nghĩ:
“Lại tẩy não rồi… lại bảo chúng ta đi c.h.ế.t…”
Nhưng ngay lúc đó—họ kinh ngạc phát hiện Trí Nghiên lại đột ngột quỳ xuống trước mặt tất cả, đầu cúi thật thấp.
Què ca ở dưới khán đài lòng nóng như lửa đốt, định xông lên đỡ cô dậy, những các chiến sĩ khác cũng sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc sau, Trí Nghiên chậm rãi đứng dậy, gương mặt đầy mệt mỏi, giọng nói khàn đi:
“Chúng tôi… thật sự rất xin lỗi. Xin lỗi tất cả mọi người, và càng xin lỗi từng chiến sĩ đã vì chúng tôi mà hy sinh.”
"Hôm nay, tôi đứng đây không phải để dùng những lời sáo rỗng khuyên các bạn ở lại nộp mạng, cũng chẳng có mục đích mờ ám nào khác."
"Ai muốn rời đi, cứ việc rời đi! Bởi mỗi người đều có những nỗi lo toan, có người thân cần được bảo bọc. Hiện tại, chúng ta đã mất đi quá nhiều đồng đội vô tội, nhưng vẫn chưa có được sự nắm chắc tuyệt đối để tiêu diệt con Ác Ma Vương tàn ác kia."
"Chúng tôi thực sự đã dốc hết sức rồi! Nhưng mỗi khi tận mắt chứng kiến những sinh mạng vốn đang tràn đầy sức sống, chỉ chớp mắt đã biến thành những con số lạnh lẽo, lòng ai có thể kìm nén được nỗi đau thắt lại? Cảm giác đó, giống như có ai cầm con d.a.o sắc lẹm cứa từng nhát, từng nhát vào tim vậy..."
"Tuy nhiên, xin mọi người hãy yên tâm, những người thuộc tầng lớp lãnh đạo như chúng tôi sẽ luôn ở lại đây, chiến đấu đến giây phút cuối cùng! Nếu đến phút ch.ót vẫn không tìm ra cách tiêu diệt ác ma, chúng tôi nguyện dùng chính thân xác này để liều mình đổi lấy một tia hy vọng đoàn tụ cuối cùng cho các bạn!"
An Thầm đứng cách đó không xa, nhìn Trí Nghiên.
Trí Nghiên đã không chịu nổi áp lực… điều đó cũng có nghĩa là—An Thầm cũng đang gồng mình chống đỡ.
Hiện tại cô… so với kẻ đang dẫm chân trên núi thây biển m.á.u, liệu có gì khác biệt không? Có sao?
