Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 44: Thư Viện Tự Quản (3)
Cập nhật lúc: 23/03/2026 04:06
Thấy An Thầm chỉ vào nữ sinh, ông lão ngượng ngùng mỉm cười:
“Xin lỗi nhé.”
Nữ sinh không nghe thấy ông lão, nhưng thấy tình hình như vậy cũng không còn sợ hãi lắm.
Lúc này An Thầm mới phát hiện ông lão ra vào thông suốt, cứ thế mà đi ra ngoài.
“Sao ông ra được vậy?”
“Ha ha, trong lòng không vướng bận, đi đâu cũng không bị vây khốn.”
Ông lão cười đầy thâm ý, khiến An Thầm liếc ông một cái.
Chắc là do ông lão khá đặc biệt.
Nhìn ông lão ở trong thư viện này nhàn nhã như không, lại trời sinh vô hại với con người…
Ngược lại khiến An Thầm nhớ đến…
Sau khi đưa sách xong, An Thầm nói với nữ sinh rằng mình sẽ tiếp tục cố gắng tìm manh mối, bảo họ giữ im lặng, rồi chuẩn bị quay về.
“Ông lão, sao ông không muốn ăn thịt người?”
An Thầm tò mò hỏi điều trong lòng.
“Người à? Có gì ngon đâu, lão già ta vô d.ụ.c vô cầu.”
Nói xong, ông lão ngáp một cái.
“Buồn ngủ rồi, ta tìm chỗ ngủ một lát. Có việc thì gọi ta nhé, cô nhóc.”
Dứt lời, không đợi An Thầm đáp, ông hóa thành một luồng sáng bay vào trong sách.
An Thầm bất đắc dĩ cười, tiếp tục đi tìm sách, nhưng trong đầu vẫn nghĩ đến lời ông lão nói.
Trong lòng không vướng bận, đi đâu cũng không bị vây khốn…
Cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa, đã bị một trận động tĩnh nhỏ thu hút.
Lại gần xem thử, thì thấy sinh viên “hải mã” đang trốn sau giá sách run lẩy bẩy.
“….”
Đồ ngốc, cậu đang làm gì thế?
sinh viên “hải mã” cũng nhìn thấy An Thầm, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ.
“Cậu làm gì vậy?”
An Thầm hỏi, sinh viên “hải mã” mặt mày ủ rũ quay đi.
Cậu ta nào dám nói rằng mình sợ giảng viên.
Thật ra cậu cũng không nhớ vì sao mình sợ giảng viên, nhưng nỗi sợ đối với giảng viên là thật.
Được thôi.
An Thầm mặc kệ, chuẩn bị đi các tầng khác xem thử.
Tầng ba không ra được, tầng năm cô ở rất lâu rồi. Tầng một cô nhớ chỉ là đại sảnh, chẳng có gì cả.
Thử xuống tầng hai xem vậy.
Nhưng ngay trên đường xuống cầu thang, cô lại chạm mặt một gương mặt mới.
Thám viên?
Hơn nữa còn là một thám viên rất mạnh.
Trên bảng tên trước n.g.ự.c đối phương có ba chữ:
Địa Ngục Khuyển.
Một cái tên nghe thôi đã thấy bá đạo.
Cộng thêm khí thế vương giả toát ra từ người đàn ông, An Thầm có thể cảm nhận—
Đây là thám viên mạnh nhất mà cô từng gặp.
Mạnh hơn bất kỳ thám viên cấp A nào.
Khoan đã, đây chẳng phải là dị không gian quy tắc cấp C sao? Sao lại phải điều động tới đại nhân vật như vậy?
“Xích Ưu?”
Đối phương nghiêm mặt, liếc nhìn mã hiệu của mình.
“Có!”
Một tiếng đáp vang dội khiến Địa Ngục Khuyển và vị lão giả bên cạnh chú ý.
“Không cần quá áp lực, tôi không đến để giám sát.”
Địa Ngục Khuyển cười cười, rõ ràng đang cười, nhưng An Thầm vẫn cảm thấy áp lực tràn đầy.
Không phải cô sợ hãi, cũng không phải Địa Ngục Khuyển cố ý làm khó cô.
Mà là khoảng cách thực lực khiến người ta kính sợ theo bản năng.
“Tiếp tục làm nhiệm vụ của cô đi, chúng tôi cũng có việc quan trọng.”
“Vâng.”
An Thầm gật đầu, rồi rời đi.
Vừa đi, trong đầu vừa nghĩ: Rốt cuộc là chuyện gì mà một dị không gian cấp C cũng có thứ cần tìm?
Còn Địa Ngục Khuyển thì lặng lẽ hộ tống bên cạnh vị lão giả.
“Ngài cẩn thận.”
“Làm phiền rồi.”
“Không dám, giáo sư.”
Địa Ngục Khuyển tỏ ra vô cùng cung kính với vị lão giả này, hoàn toàn không có chút khí thế của một cường giả.
“Hiện tại cũng chỉ là thử vận may, thật sự không tìm được thì cũng đành chịu. Nhưng tình hình bây giờ không ổn, chúng ta trên trường quốc tế vẫn luôn bị bóp nghẹt về công nghệ. Nếu không tự nghiên cứu phát triển được, sẽ bị bỏ lại phía sau rất xa. Mấy chục năm trước đã tụt hậu quá nhiều, bây giờ khó khăn lắm mới đuổi kịp, không thể để lặp lại lần nữa… Nếu năm đó giáo sư Khâu không…”
Lão giả buồn bã, những người làm nghiên cứu như họ, chưa đến năm mươi tuổi mà tóc đã bạc trắng.
“Ngài đã cố gắng hết sức rồi, thật sự không được cũng không thể miễn cưỡng.”
Địa Ngục Khuyển an ủi.
“Nỗ lực là chưa đủ, phải có kết quả mới được.”
An Thầm cầm một quyển sách ở tầng hai, ngồi trên sofa.
Tâm trí lại không đặt vào sách, mà đang nhớ đến vị lão giả bên cạnh Địa Ngục Khuyển.
Trông quen lắm…
Khoan đã, đó chẳng phải là vị đại năng được mệnh danh là “cha đẻ của đạn năng lượng” – Vi Nhạc sao?
Một nhân vật tầm cỡ như vậy mà cũng phải vào dị không gian quy tắc này??
Vậy chỉ có thể nói… nơi này có thứ còn quan trọng hơn cả ông ấy.
Nghĩ đến đây, An Thầm cũng lười bận tâm nữa.
Những việc này cứ giao cho cấp trên xử lý, một nhân vật nhỏ bé như cô cứ yên tâm làm tốt việc của mình.
Chỉ là trong lòng không khỏi kích động — cô có thể xin vị học giả tầm cỡ này ký tên cho mình không?
Ngả lưng trên sofa, An Thầm nhớ đến năng lực mới mà lần trước mình vừa kích phát.
Sương Giáng vẫn chưa báo cáo, cô cũng không định nói ra.
Cô không khống chế được năng lực này — mỗi lần phát động là trực tiếp bạo tẩu, có thể phá vỡ một góc của dị không gian quy tắc, thậm chí khiến toàn bộ quy tắc biến đổi.
Cô đã lén thử vài lần, nhưng vẫn không cảm nhận được.
Vào trong dị không gian này cũng không có cảm giác gì.
Chẳng lẽ nhất định phải bạo tẩu mới dùng được?
Vậy thì cứ xem như năng lực này không tồn tại, bình thường niệm Phật cho nhiều là được.
Loại năng lực không ổn định này, thà không có còn hơn.
Trên tầng, Địa Ngục Khuyển đang cùng lão giả tìm kiếm ở tầng bốn.
“Linh hồn biến thành quái vật, rất có thể ngài cũng không nhận ra đâu, giáo sư.”
Hai người trên đường cũng không phải chưa từng gặp quái vật, nhưng vị giáo sư Vi này luôn khẳng định là không.
Địa Ngục Khuyển muốn tiêu diệt những quái vật đó, nhưng lại bị giáo sư ngăn lại.
“Đều là những đứa trẻ đáng thương, không chủ động trêu chọc chúng ta, thì đừng ức h.i.ế.p chúng.
Vừa rồi ở tầng ba chẳng phải cũng nói bên trong rất an toàn sao?”
“…Được rồi.”
Địa Ngục Khuyển cũng hiểu lòng nhân từ của đối phương, dù sao hắn cũng có năng lực bảo vệ tốt, nên không tiêu diệt nữa.
Sinh viên “hải mã” lại sống sót: “……”
