Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 73: Tiệm Massage Chân Tuyệt Diễm (12)

Cập nhật lúc: 23/03/2026 04:10

“Nếu chị không đi theo, em sẽ chỉ còn lại một mình. A Tử, chị sẽ không bỏ mặc em đâu.”

Ngụy Lan chỉ mỉm cười, nhưng trong mắt ngấn lệ.

Ngụy T.ử c.ắ.n môi, đỏ hoe mắt nói:

“Em không cần.”

Ngày hôm sau, bà chủ tới, vốn định bắt đầu dạy dỗ Ngụy Tử, không ngờ cô lại đồng ý rất dứt khoát.

“Tôi có thể tiếp khách, vết sẹo trên mặt dùng mỹ phẩm che lại là giống chị ấy thôi. Nhưng tôi có một điều kiện, để chị ấy đừng tiếp khách, cũng không được đ.á.n.h chị ấy.”

“Cô nghĩ cô có tư cách gì để ra điều kiện với tôi? Tôi nói cho cô biết, đừng mơ tưởng gì đến chuyện đó.”

“Nếu bà không đồng ý, vậy chúng tôi sẽ c.h.ế.t ở đây. Đến lúc đó tiền của bà coi như đổ sông đổ biển, tôi nói được làm được.”

Ngụy T.ử thật sự không sợ c.h.ế.t, Ngụy Lan chỉ biết khóc nhìn cô, nhưng vết thương trên người khiến cô không thể nhúc nhích.

“A Tử, đừng…”

Đừng như vậy.

“Tình cảm chị em sâu nặng thật đấy, được thôi.”

Bà chủ vốn không phải người dễ nói chuyện, chỉ là vết thương trên người Ngụy Lan quá nặng, trong thời gian này cũng không thể tiếp khách.

Coi như đỡ tốn công.

Ngụy Lan thấy Ngụy T.ử bị dẫn đi, cổ họng gần như khản đặc, nhưng lại thấy em ấy dứt khoát bước về phía trước.

Nếu để mình được A T.ử bảo vệ, sao cô có thể chấp nhận.

Sao có thể để A T.ử bán rẻ thân mình để bảo vệ mình.

Nhưng rất lâu sau, vẫn không thấy Ngụy T.ử quay lại.

“Haizz, đúng là xui xẻo, dễ c.h.ế.t như vậy. Vẫn là tuổi còn nhỏ, không chịu nổi chơi đùa, nhưng cũng coi như kiếm lại được không ít tiền.”

Bà chủ lắc lư bước vào, cười nhìn Ngụy Lan đang nằm trên đất.

“Ôi thật ngại quá, hôm nay em gái cô vừa tiếp đãi một vị khách chơi khá mạnh, không cẩn thận nên c.h.ế.t rồi.”

Nói xong, bà ta mím môi đi ra ngoài, dường như đang cười khẽ.

Ngụy Lan không biết mình đã vượt qua khoảng thời gian đó như thế nào.

Cô chưa từng tức giận đến vậy, ngọn lửa giận dữ ngập tràn l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến cô gần như không thở nổi.

A T.ử đã c.h.ế.t, hay là bị nhục nhã đến c.h.ế.t.

Vì vậy, Ngụy Lan bắt đầu tiếp khách.

Bà chủ vốn rất sợ cô sẽ gây chuyện, nhưng thấy cô lúc nào cũng ngoan ngoãn phục tùng, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Thật ra Ngụy Lan sợ rằng nếu ngẩng đầu lên, sẽ không giấu nổi hận ý của mình.

Cuối cùng, cô đã phóng hỏa nơi này.

Thiêu rụi chốn tội ác này, cùng với bà chủ đồng quy vu tận.

Nhưng điều đó cũng không khiến cô được giải thoát, sau này nơi này hình thành dị không gian quy tắc.

Cô có được sức mạnh rất lớn, phát hiện linh thể của Ngụy T.ử cũng đang quanh quẩn tại đây.

Vì thế, cô vất vả dung hợp linh thể của Ngụy Tử, giao thân thể cho em ấy.

Nhưng Ngụy T.ử chỉ có thể duy trì hình thái trùng, nếu muốn biến thành điệp để có sức mạnh lớn hơn, chỉ có thể hóa kén thành điệp.

Cô không muốn, bởi vì cô không muốn biến thành bộ dạng của Ngụy Lan.

Cô khác với Ngụy Lan, người vẫn còn ký ức lúc còn sống, còn cô chỉ còn lại bản năng.

Ngụy T.ử thật ra từ nhỏ đã rất thích chị gái, thật đấy.

Lúc nhỏ, cô cả ngày quấn lấy Ngụy Lan, chị gái thương cô lại dịu dàng, là người cô thích nhất trong nhà.

Còn hơn cả cha mẹ.

Nhưng từ khi nào, cô lại bắt đầu ghét Ngụy Lan?

Có lẽ là từ khi cha mẹ luôn nói, em phải học theo chị gái.

Học sự ngoan ngoãn của chị, học sự hiểu chuyện của chị.

Sau đó, cô hủy dung.

Khi còn rất nhỏ, dưới mắt đã có một vết sẹo dài như con rết, cô có thể nhìn rõ sự chán ghét trong mắt người khác.

Họ chưa từng thích Ngụy Tử, trong mắt chỉ có Ngụy Lan.

Cô chỉ là kẻ dư thừa.

Cũng không biết từ bao giờ, Ngụy Lan bắt đầu thích bám lấy cô, cái gì cô làm chị ấy cũng khen, còn thích khoe khoang về cô trước mặt cha mẹ nữa.

Cô thừa nhận chị ấy làm vậy khiến cô rất vui, nhưng cha mẹ lại không để ý, tiếp tục dồn hết sự chú ý lên Ngụy Lan.

Cô cảm thấy Ngụy Lan thật giả tạo.

Chị ta làm vậy chỉ để lấy cô ra làm nền, biến cô thành vật làm nổi bật cho chị ta.

Nhưng cô cũng rất rõ ràng, những điều tốt chị ta dành cho cô là thật lòng.

Chỉ là cô quá hẹp hòi, không thể vui vẻ tiếp nhận.

Ai cũng bảo cô phải học theo chị ta, vậy nên cô càng không muốn.

Cô nhất định phải trở thành một người hoàn toàn khác với chị ta.

Cô càng ngày càng chán ghét Ngụy Lan, thái độ với chị ta cũng ngày một tệ hơn.

Bởi vì cô hy vọng chị ta cũng ghét cô, tránh xa cô.

Như vậy cô mới có thể đường hoàng mà ghét lại chị ta, hận chị ta.

Nhưng chị ta cứ như kẻ ngốc, mặc kệ cô đối xử với chị ta thế nào, vẫn luôn giữ dáng vẻ của một người chị dịu dàng, dường như chẳng biết nổi giận.

Trong lớp có mấy bạn nữ nói xấu Ngụy Lan, bảo cô ta giả vờ thanh cao.

Cô tức giận xông lên đ.á.n.h họ.

Ngụy Lan xinh đẹp, thành tích lại tốt, có rất nhiều bạn nam theo đuổi, chuyện này cô biết.

Nhưng khi nghe người khác sỉ nhục chị ta như vậy, cô vẫn mất kiểm soát mà đ.á.n.h đối phương.

“Cậu bị làm sao vậy? Cậu chẳng phải cũng rất ghét chị ta sao?”

Cô bạn bị đ.á.n.h tức giận nhìn cô, cô chợt sững người.

Cô rất ghét, cũng rất mâu thuẫn.

Đúng vậy… chẳng phải cô ghét Ngụy Lan sao?

Nhưng khi về nhà, chuyện cô lén hút t.h.u.ố.c bị cha mẹ phát hiện.

Ánh mắt họ nhìn cô đầy thất vọng, rất tức giận.

Ngụy Lan đứng bên cạnh sốt ruột, muốn nói đỡ cho cô với cha mẹ.

Nhưng dáng vẻ đó càng khiến cô chán ghét hơn.

Vì thế cô vừa khóc vừa trách móc họ, rồi chạy ra ngoài.

Ở chỗ thường xuyên hút t.h.u.ố.c, cô bị một đám người bắt lại, định đưa đi.

Trong lúc hoảng loạn, cô thấy Ngụy Lan chạy tới.

Không, đừng…

Ngụy Lan cũng bị bắt.

Cô thật sự rất hối hận.

Hối hận vì mình nổi nóng bỏ chạy, liên lụy tới chị ấy.

Tương lai của chị ấy lẽ ra phải rộng mở, có một gia đình hạnh phúc, hoặc một sự nghiệp…

Nhưng tất cả đã quá muộn, cô cũng c.h.ế.t trên giường của một lão già.

Bị hắn hành hạ đến c.h.ế.t.

Lúc c.h.ế.t, trước mắt cô lại xuất hiện Ngụy Lan.

Nhưng là chị ấy khi còn nhỏ.

Em sai rồi, chị.

Chị luôn rất thương em, là em sai rồi.

An Thầm còn chưa kịp phản ứng, đã bị Triều Mộ và Sương Giáng đỡ lấy.

“Có thấy khó chịu không?”

“Không… không có.”

An Thầm lắc đầu, có chút kỳ lạ.

“Điệp nữ đã đưa năng lượng của mình cho cô, vì sao vậy?”

Khô Ưng đã xử lý rất nhiều nhiệm vụ, đây là lần đầu gặp chuyện như vậy.

An Thầm im lặng nhìn viên châu màu tím nhạt trong tay.

Có lẽ, trở thành một quái vật có sức mạnh to lớn, không phải điều Ngụy Lan mong muốn.

Cô ấy chỉ muốn cho Ngụy T.ử một lần tự do.

Sợ rằng Ngụy T.ử lại phạm sai lầm, chọn nhầm con đường, nên đã dốc toàn bộ sức mạnh của mình.

Ngụy Lan à, chẳng lẽ cô không muốn tự do sao?

Nếu không, sao cô lại biến thành một con bướm?

Hoa song sinh, một cuống hai hoa, nhưng lại nở về hai hướng ngược nhau.

Đến khi sắp tàn, hai đóa hoa sẽ dốc sức xoay cành, trong khoảnh khắc rơi rụng, cuối cùng cũng có được một lần nhìn nhau.

“Lượng năng lượng lớn như vậy, cơ thể cô lại không nổ tung sao?”

Khô Ưng không hiểu nổi điểm này.

An Thầm cũng nhận ra, khi cơ thể cảm nhận được sức mạnh mà Điệp nữ vừa truyền cho mình.

Không có.

Một chút cũng không có.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.