Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 75: Nhà Hàng Trò Đùa Quái Ác (1)
Cập nhật lúc: 23/03/2026 04:10
“Được thôi…”
An Thầm thở dài một hơi, cuối cùng vẫn đồng ý.
Xét thấy Bảo Mẫu Số 1 ngày nào cũng tận tâm tận lực làm bảo mẫu cho mình, cô đành giúp nó giải quyết khủng hoảng tình cảm lần này vậy.
Bảo Mẫu Số 1 vui mừng khôn xiết, An Thầm hỏi:
“Mấy giờ đi?”
“Ngày mai một giờ trưa!”
“…"
Vậy thì mình phải tỉnh dậy kịp giờ.
An Thầm không để ý tới Bảo Mẫu Số 1 nữa, đi xem thử hạt giống mình trồng.
Không ngờ đã nảy một mầm non, trong chậu đến cỏ dại cũng không mọc, xem ra Bảo Mẫu Số 1 chăm sóc rất tốt.
Ngày hôm sau, An Thầm vốn chỉ định tắm rửa qua loa, nhưng Bảo Mẫu Số 1 nhất quyết bắt cô phải chỉnh trang từ đầu đến chân.
“Giờ cô chính là ‘bộ mặt’ trên mạng của tôi đó! Chỉ rửa mặt sao đủ, lại đây lại đây mặc cái này!”
Sau khi chỉnh trang xong, An Thầm nhìn mình trong gương.
Ngoài mái tóc ra còn chỗ nào giống nữ nữa chứ?
Che mặt lại thì đúng là một soái ca sau khi ăn diện.
“Được rồi được rồi! Cứ vậy đi! Xuất phát thôi Thầm Thầm, tôi chờ tin tốt của cô!”
“…”
An Thầm gọi xe, trên xe tiện thể xử lý khoản tiền tiết kiệm của mình.
Tiền thưởng trước đây vẫn để đó chưa động tới, cô tìm vài nền tảng từ thiện đáng tin cậy rồi quyên góp một nửa số tiền.
Vì số tiền khá lớn, phía nền tảng trực tiếp cử người chuyên trách liên hệ với cô.
“Không có yêu cầu gì, yêu cầu duy nhất là để tôi biết số tiền mình quyên góp đã đi đâu, đến tay ai. Đừng biến thành tiền mua giày bóng rổ hay điện thoại cho mấy cậu con trai.”
“Không vấn đề!”
An Thầm tắt điện thoại.
Cô không muốn có thêm cô gái nào phải trải qua cảm giác túng quẫn đến mức không mua nổi cả b.ăn.g v.ệ si.nh như mình từng trải qua.
Đến địa điểm Bảo Mẫu Số 1 nói, An Thầm xuống xe.
Không ngờ lại ở khu vực phồn hoa.
Vừa xuống xe, phong cách trung tính của An Thầm khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Cao khoảng một mét bảy mấy, lại thêm ngoại hình không tệ, thân là thám viên, tự nhiên mang theo khí chất thần bí, rất khó không chú ý đến cô.
Lúc này, cô gái ngồi trong nhà hàng trông vô cùng thấp thỏm, không ngừng nhìn về phía cửa.
Dù rất tò mò vì sao đối phương không muốn gặp mình, thậm chí còn nói mình là nữ, nhưng cô vẫn muốn gặp tận mắt mới chịu!
Coi như khép lại mối tình đầu non nớt của mình vậy hu hu hu.
An Thầm vừa bước vào, nhân viên phục vụ đã tiến lên nói lời chào mừng.
Lễ phép mỉm cười với đối phương, An Thầm đảo mắt nhìn quanh.
Ánh mắt chạm phải một cô gái cũng đang nhìn mình, trong lòng lập tức hiểu ra.
Chính là cô ấy.
Cô gái ăn mặc rất dễ thương, mặc chiếc váy hồng nhạt, mái tóc được uốn nhẹ, trông tinh xảo đáng yêu.
Ngay cả chiếc túi xách đeo bên người cũng là hàng hiệu, vừa nhìn đã biết là tiểu thư nhà ai đó.
Bảo Mẫu Số 1 ơi Bảo Mẫu Số 1, anh đúng là có tội!
Lại đi làm khổ một cô gái đáng yêu như vậy.
Cô gái cũng nhìn thấy An Thầm, thấy đối phương đi về phía mình, trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp.
Thật sự… là nữ.
Mối tình đầu của mình cứ thế mà tan thành mây khói sao?
Hu hu hu, tuy… cô ấy là nữ, nhưng mà đẹp trai quá đi.
Nhìn An Thầm càng lúc càng đến gần, nhịp tim cô tăng vọt.
“Cô là Khương Mộng phải không?”
An Thầm tiến lên, mỉm cười hỏi.
“Vâng… tôi là.”
Khương Mộng lập tức đứng bật dậy, lại đột nhiên đỏ mặt, vội vàng ngồi xuống.
“Cái đó… cô ngồi đi…”
An Thầm gật đầu, ngồi xuống.
Không khí rơi vào im lặng ngột ngạt.
An Thầm cũng đang nghĩ, sao tình huống lại khác xa với tưởng tượng của mình thế này.
Phát hiện đối phương là nữ, chẳng phải nên tức giận đứng dậy bỏ đi, rồi giận dữ vì mình bị lừa sao?
Cái vẻ ngượng ngùng e thẹn này là thế nào đây…
“Hay là… chúng ta gọi món trước nhé? Cô muốn ăn gì?”
Khương Mộng cảm thấy bầu không khí quá ngột ngạt, vội vàng cầm thực đơn đưa cho An Thầm.
An Thầm nhận lấy, mỉm cười mở ra.
Sao lại còn để cô ấy tự trả tiền ăn…
Khương Mộng như chợt nhớ ra điều gì, vội nói:
“Bữa này tôi mời, cô yên tâm đi!”
Cô nhớ An Thầm từng nói mình là người thất nghiệp lang thang, không có thu nhập.
Không thể để cô ấy cảm thấy áp lực, dù sao mình cũng có tiền.
Nụ cười của An Thầm khựng lại trong chốc lát.
Bảo Mẫu Số 1 này… lại còn là dạng ăn bám sao??
“Không sao, để tôi mời đi. Tôi gọi một phần bít tết kèm nước cam, cô xem muốn ăn gì?”
Trong lòng thoáng áy náy, cảm giác như trong nhà có thằng con trai tệ hại đi lừa một cô gái nhỏ.
Mời cô ấy một bữa ngon coi như bù đắp vậy.
“À… được.”
Khương Mộng âm thầm hối hận vì mình lắm lời.
Rõ ràng đã thấy lòng tự trọng bị tổn thương, còn nhất quyết đòi mời.
Thôi vậy, lát nữa ăn xong giả vờ đi vệ sinh rồi tranh thủ thanh toán vậy.
Gọi xong món mình muốn ăn, cô gọi nhân viên phục vụ mang lên.
“Xin lỗi, cô đợi lâu chưa?”
An Thầm vừa đến không bao lâu, vậy mà cô gái kia đã tới từ trước rồi.
“Không không, tôi cũng mới tới thôi.”
Khương Mộng vội xua tay, lại đỏ mặt cúi đầu.
C.h.ế.t rồi, phải làm sao để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này đây!
Nhớ tới trò chơi hai người đều chơi, mắt Khương Mộng sáng lên.
“Món lên hơi chậm, hay là chúng ta chơi một ván game trước đi!”
Game…?
An Thầm chớp mắt, cô đâu có chơi game đó.
Nhưng để tránh lúng túng, vẫn mỉm cười lấy điện thoại ra.
Ngay khi mở lên, màn hình lại toàn bông tuyết.
“Ơ? Sao lại thế này?”
Khương Mộng cũng chú ý thấy, vỗ vỗ điện thoại.
Cô vừa đổi điện thoại xong mà đã hỏng rồi sao?!
An Thầm dường như nhận ra điều gì đó, lập tức đứng bật dậy.
Hiện tại là giờ cơm trưa, trong nhà hàng cũng không ít người.
“Cô đợi tôi một chút.”
An Thầm nói với Khương Mộng, rồi vội vàng chạy tới đóng cửa chính của nhà hàng.
“Này, thưa quý khách, cô—!”
Phục vụ vội chạy tới kéo cô lại, nhưng cả hai sững sỡ khi thấy bên ngoài vừa rồi còn nhộn nhịp, giờ lại trống không.
Chuyện… chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Đóng cửa lại mau!”
An Thầm lo còn có người khác đi vào, muốn đóng cửa.
Nhưng cửa kéo thế nào cũng không nhúc nhích.
Xong rồi.
Không ai ngờ được, lại có dị không gian quy tắc hình thành ngay giữa trung tâm thành phố sầm uất.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Khương Mộng tò mò đi tới, An Thầm nhìn cô, bảo cô quay về chỗ trước.
Sau đó đi tới quầy bar, nói với những thực khách đang hoang mang trong quán:
“Chúng ta đã tiến vào dị không gian quy tắc rồi.”
“Dị không gian quy tắc?”
“Ở đây là trung tâm thành phố mà?!”
Phục vụ cũng trợn tròn mắt, lấy điện thoại ra.
Cô nhớ trong dị không gian quy tắc thì điện thoại không thể mở được.
Quả nhiên, điện thoại của cô màn hình cũng chỉ toàn bông tuyết.
Khương Mộng giờ mới phản ứng lại, điện thoại của mình không phải bị hỏng.
Mà là mạng sống của cô đang gặp nguy hiểm.
An Thầm thậm chí còn hoài nghi mình chính là thể chất Conan, đi ăn cơm ở nhà hàng cũng có thể gặp phải dị không gian quy tắc.
Nhưng may mà cô ở đây.
Có lẽ vẫn có thể ổn định được cục diện.
“Làm sao bây giờ? Chúng ta phải làm sao đây!”
“Còn ra ngoài được không?”
An Thầm cau mày, tiếp tục nói:
“Trong dị không gian quy tắc, hãy giữ bình tĩnh, nếu không sẽ chỉ khiến bản thân nguy hiểm hơn. Mọi người đừng hoảng loạn.”
Sau đó nhìn về phía phục vụ:
“Quản lý nhà hàng của các cô đâu?”
“Tạm thời không có mặt!”
“Được.”
Có người thấy An Thầm bình tĩnh như vậy, tò mò hỏi:
“Cô là…?”
“Tôi là thám viên ở Đan Khánh, mong mọi người phối hợp một chút.”
