Tôi Điên Cuồng Ôm Đùi Nam Chính Giả - Chương 81: Bạn Đời Của Ta Bị Lây Nhiễm Rồi!
Cập nhật lúc: 08/04/2026 03:01
"Hay là... đệ lại đây ôm cô ấy? Ta ra ngoài xem thử nhé?" Tần Phù Ý ướm lời.
Như vậy chắc hắn sẽ không hiểu lầm gì nữa đâu nhỉ? Tranh giành hậu cung của nam chính là dễ bị trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, c.h.ế.t không t.ử tế lắm đâu!
Quý Uyên nheo mắt nhìn Tần Phù Ý, buông một câu gây sốc: "Lo cho ta sao?"
Có phải nàng lo lắng hắn ra ngoài sẽ gặp chuyện không? Dù sao hắn cũng chỉ là một "phế vật".
"Hả?" Lần này đến lượt Tần Phù Ý ngây người.
Chẳng phải chúng ta đang nói về chuyện Hoa Ân thích ai sao? Sao chủ đề lại lái sang người hắn rồi?
"Nhưng ta cũng sẽ không tiếp xúc quá thân mật với nữ t.ử khác đâu." Quý Uyên nói với vẻ mặt vô cùng chính trực.
Tần Phù Ý: "?" Đệ đang lảm nhảm cái gì thế?
Quý Uyên đứng dậy: "Để ta ra ngoài xem thử thì hơn."
Hắn luôn cảm thấy ngôi làng này có chút kỳ quái, ra ngoài thám thính cũng tốt. Trên người hắn không có một chút sức mạnh nào, nếu dân làng có ý đồ xấu chắc cũng không ra tay với hắn nhanh như vậy, ít nhất cũng phải giả vờ chút chứ? Dù sao g.i.ế.c một phế vật như hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.
Quý Uyên chẳng màng đến Tần Phù Ý, tự mình bổ não ra một đống suy nghĩ rồi rời khỏi căn nhà tranh.
Tần Phù Ý: "..." Nam chính này bị ngốc rồi à?
"Tần Phù Ý, có phải ta sắp c.h.ế.t rồi không?" Hoa Ân trong lòng kéo dòng suy nghĩ của nàng trở lại.
"Không đâu, không đâu, sắp có người đến giúp rồi." Tần Phù Ý an ủi nàng.
Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng quát tháo từ ngoài cửa: "Vào mau!"
Đó là giọng của một người đàn ông trung niên, chắc là đang quát Quý Uyên vừa mới ra ngoài? Quả đúng như dự đoán, Quý Uyên vừa bước ra đã bị mắng cho quay vào.
Hắn đứng ở cửa nhà tranh, quay lưng về phía Tần Phù Ý, nghiêm túc nói: "Ta quay lại không phải vì sợ đâu nhé."
"A ha ha, Uyên đệ, đệ không cần giải thích đâu, ta hiểu mà!" Tần Phù Ý cười khan hai tiếng. Vừa ra cửa đã bị người ta quát cho đi vào, đúng là có hơi mất mặt thật.
Quý Uyên cau mày, quay đầu nhìn Tần Phù Ý đang ngồi bên giường: "Bên ngoài họ hình như đang tổ chức nghi lễ gì đó, không cho phép người lạ ra ngoài."
Hắn thật sự không phải vì sợ mà quay lại! Phong tục của người ta rành rành ra đó!
Tần Phù Ý: "... Thế chẳng phải càng kỳ quái hơn sao?"
"Phải." Quý Uyên trầm giọng: "Chúng ta mới đến chưa được bao lâu, vừa rồi mọi chuyện vẫn bình thường, vậy mà đột ngột tổ chức nghi lễ. E là chúng ta bị coi là vật tế rồi."
Ngôi làng yên bình lúc nãy giờ đây đã chật kín người. Mỗi người đều cầm những thứ trông không giống đồ của dương gian cho lắm, mặc quần áo giống hệt nhau, túm tụm bàn tán điều gì đó, bên cạnh còn có vài người đang dựng đài cao. Nhưng trong đám người đó không thấy bóng dáng thím Lý đâu.
Tần Phù Ý im lặng, rõ ràng là có chung suy nghĩ với Quý Uyên. Tuy nhiên, nàng nhanh ch.óng quyết định: "Dù thế nào cũng phải chữa khỏi cho Công chúa đã, đệ hét lên mấy tiếng đi."
Quý Uyên ngơ ngác: "Hét cái gì?"
"Hét là sắp c.h.ế.t người rồi." Tần Phù Ý ôm Hoa Ân cùng nằm vật xuống giường, "Lát nữa có người vào, đệ hãy bảo với họ là cái âm khí này có thể lây lan, ta cũng đã bị nhiễm rồi. Ép họ không chữa bệnh là không xong với chúng ta!"
Chuyện làm vật tế thì tế sống là tốt nhất đúng không? Nếu để cả làng bị lây nhiễm thì đúng là lợi bất cập hại.
"..." Quý Uyên mím môi, dường như đang chuẩn bị tâm lý. Hắn tằng hắng một cái, hướng ra ngoài cửa gào to: "Mau đến đây đi!!! Sắp c.h.ế.t người rồi!!!"
Tiếng gào này khiến đám đông ồn ào bên ngoài im bặt trong vài giây, nhưng dường như chẳng có ai định tiến lại gần.
Quý Uyên lại dồn sức hét thêm một câu: "Đồng đội* của ta bị lây nhiễm rồi! Mau giúp ta với, cầu xin mọi người đó~"
*Gốc: 我伴侣被, AI nó dịch là bạn đời, còn gg dịch là đồng đội, tui k biết tiếng Trung nên bạn nào biết nghĩa chính xác thì hỗ trợ Lam với nhé, xin cảm ơn rất rất nhiều.
Tần Phù Ý: "???"
Đệ đang gào cái thứ quái quỷ gì thế hả?!!
=
=
