Tôi Điên Cuồng Ôm Đùi Nam Chính Giả - Chương 89: Lỡ Miệng Rồi
Cập nhật lúc: 08/04/2026 04:02
"Ở đây đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta từ bên kia tới, thấy có một ngôi làng đang cháy lớn." Lâm Tông thốt ra giọng nói của một ông lão, thật sự chẳng hề ăn nhập với vẻ ngoài ngọc thụ lâm phong của hắn.
"Này..." Nhắc đến chuyện này, Hoa Ân nhất thời không biết trả lời sao.
Tần Phù Ý thì thành thật vô cùng: "Họ tự phóng hỏa đấy."
"Hả?" Những người khác kinh ngạc, "Sao lại nghĩ quẩn thế, định đưa cả làng đi tự sát à?"
"Không phải đâu! Họ muốn cùng ta và Tần Phù Ý đồng quy vu tận, nhưng hai ta đã chạy thoát được..." Hoa Ân đơn giản kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra sau khi họ tới đây. Bao gồm cả việc nàng trúng âm độc của Trần Âm và việc Quý Uyên bị hai đứa trẻ kia bắt đi.
Tất cả mọi người có mặt đều rơi vào im lặng, trên bình nguyên bao la lúc này chỉ còn lại tiếng nhai thức ăn của Tần Phù Ý.
"Quý Uyên bị bắt đi rồi mà cô còn nuốt trôi cơm sao!" Lục Tề Chu lập tức nhảy dựng lên. "Dù sao ta và hắn cũng là huynh đệ cùng khu tị nạn, cô... lấy cho ta thêm bộ bát đũa!"
Hắn ngồi xuống đối diện Tần Phù Ý với vẻ mặt nghiêm nghị. Chạy suốt quãng đường vừa rồi đói sắp c.h.ế.t rồi.
Tần Phù Ý: "..." Nàng ngước mắt liếc nhìn Lục Tề Chu, "Ngươi thật sự không sợ ta đem cái bộ dạng này của ngươi kể lại cho Quý Uyên nghe sao?" Cái đồ huynh đệ plastic này! Quả nhiên, huynh đệ của nam chính vẫn phải là nàng! Nàng mới là người đáng tin cậy nhất!
"Haiz, giờ cũng chẳng còn cách nào mà. Có biết hắn bị đưa đi đâu đâu." Lục Tề Chu thở dài.
"Đại lão Lâm Tông, ngài có cao kiến gì không?" Tần Phù Ý phớt lờ Lục Tề Chu, quay sang nhìn Lâm Tông. Người này chắc chắn biết nhiều hơn họ.
Quả nhiên, Lâm Tông nhíu mày suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lên tiếng: "Theo như lời các cô nói, từ lúc vào đây nơi này đã trống trải như vậy, khó khăn lắm mới thấy một ngôi làng thì người bên trong lại không bình thường."
"Lúc chúng ta tới cũng vậy, nhưng khi chúng ta thấy ngôi làng đó thì nó đã bốc cháy rồi."
"Vì xung quanh chẳng có gì ngoài ngôi làng đó, nên nơi đây hẳn là một trạm trung chuyển. Chúng ta vẫn chưa vào đến bí cảnh thực sự."
Bởi vì không vào đúng thời điểm bí cảnh chính thức mở cửa, nên họ bị truyền tống vào trạm trung chuyển này. Muốn đến được bí cảnh thực sự, họ còn phải đi tìm.
"Liệu những người khác đi theo chúng ta vào đây cũng sẽ xuất hiện ở đây chứ?" Hoa Ân hỏi. Nghĩ đến tên Diện Khôi bị Tần Phù Ý một cước đá văng vào lúc trước, nàng không nhịn được mà rùng mình. Chắc chắn Trần Âm cũng đã đuổi theo vào rồi.
"Theo ý ngài nói, nếu không có gì bất ngờ, tất cả những người truyền tống vào đây cuối cùng đều sẽ tìm đến ngôi làng đó." Tần Phù Ý nhìn vào hư không, nghiêm túc nói: "Hay là chúng ta đến đó canh chừng, bắt Trần Âm và Diện Khôi dẫn đường cho chúng ta, liệu có nhanh hơn không?" Nói xong, nàng rơi vào trầm tư, dường như đang cân nhắc tính khả thi của phương án này.
"Bỏ đi." Lâm Tông bác bỏ ý tưởng táo bạo của Tần Phù Ý, "Bọn chúng thuộc Thập Nhị Xác Sống, nơi này vốn là địa bàn của chúng, không giống chúng ta đâu, hai tên đó hẳn là đã được truyền tống trực tiếp vào bí cảnh rồi."
Lâm Tông vừa dứt lời, nhận ra tất cả mọi người có mặt đều đang nhìn mình chằm chằm.
Lúc nãy khi Hoa Ân kể lại sự tình, nàng chưa hề nhắc đến việc thím Lý trong làng giới thiệu bí cảnh này là sản vật của Khóc Bi Môn. Bởi lẽ lúc thím Lý nói những điều đó, nàng đang trúng âm độc sống dở c.h.ế.t dở, căn bản chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Vậy thì làm sao Lâm Tông lại biết chuyện này? Còn khẳng định chắc nịch đây là địa bàn của Thập Nhị Xác Sống?
Quan trọng nhất là...
"Ngài đã biết đây không phải bí cảnh thực sự, vậy tại sao còn tiến vào?" Tần Phù Ý nhìn hắn đầy dò xét.
Lâm Tông: "..." Hỏng bét! Hình như hắn lỡ miệng rồi!
