Tôi Đồng Ý - Chương 1
Cập nhật lúc: 20/08/2026 06:00
"Dân Hoa, chúng ta ly hôn đi."
Tiếng nói rơi xuống sân như một nhát d.a.o.
Bộ quân phục trên tay tôi rơi "bịch" xuống nền gạch. Nước xà phòng loang ra, ướt cả đôi giày vải.
Tôi chậm rãi quay đầu.
Người đàn ông đứng ở cửa, lưng thẳng tắp trong bộ quân phục, cầu vai lấp lánh dưới nắng tháng 7. Là Trần Kiến Quân. Chồng tôi. Trưởng đoàn 312.
Trái tim tôi lẽ ra phải đau. Lẽ ra phải run.
Nhưng lạ thay, chỉ có một tiếng cười lạnh trong đầu: Quả nhiên, vẫn là câu này.
Kiếp trước, cũng ở đây. Cũng giọng điệu này. Cũng ánh mắt "vì em mà anh phải chịu" đó.
Tôi kiếp trước: Khóc lóc, níu áo anh. "Tại sao? Em làm sai gì?"
Anh: "Cấp trên đang điều tra anh. Ly hôn là để bảo vệ em. Tạm thời thôi. Qua chuyện này anh đón em về."
Tôi tin. Ký tên. Dọn ra khỏi nhà.
3 tháng sau, báo hỉ dán đầy doanh trại. Trần Kiến Quân cưới Vương Tuyết Mai - con gái ủy viên chính trị sư bộ. Sinh viên đại học. Nói năng khéo léo.
Còn tôi? Lý Dân Hoa 23 tuổi, học hết tiểu học, bị đuổi khỏi nhà tập thể, ôm 2 bộ quần áo ra đường.
10 năm lang thang. Nghe tin anh thăng: sư trưởng, quân đoàn trưởng, phó tư lệnh.
Còn tôi c.h.ế.t năm 42 tuổi, vì 1 vụ t.a.i n.ạ.n xe tải. Trước khi nhắm mắt chỉ nghĩ: Nếu được làm lại, tôi sẽ không ngu nữa.
Ông trời nghe thấy.
Tôi: Lau tay vào tạp dề, ngẩng lên. Giọng bình thản đến đáng sợ. "Anh nói gì cơ?"
Trần Kiến Quân sững người. Trong trí nhớ của anh, tôi phải khóc, phải gào, phải bám lấy anh.
Trần Kiến Quân: "Cấp trên đang điều tra anh. Anh sợ liên lụy đến em. Ly hôn chỉ là tạm thời. Đợi qua cơn này, chúng ta..."
Tôi: Cắt lời. "Được."
Không khí đông lại.
Trần Kiến Quân: "Gì cơ?"
Tôi: Cười. "Tôi nói được. Tôi đồng ý ly hôn. Khi nào đi làm thủ tục?"
Trần Kiến Quân: "Em... em thật sự đồng ý?"
Tôi: "Tất nhiên. Tôi đâu phải người không biết điều. Nếu là vì tôi, tôi sao nỡ làm gánh nặng cho anh."
Trong mắt anh thoáng qua một tia nghi hoặc. Lẽ ra anh phải mừng. Nhưng anh lại thấy hụt hẫng.
Trần Kiến Quân: "Vậy... mai lên huyện làm giấy."
Tôi: "Được. Nhưng tôi có 2 điều kiện."
Trần Kiến Quân: "Điều kiện gì?"
Tôi: "Thứ nhất, căn nhà này là tôi mang của hồi môn về. Ly hôn thì tôi giữ. Thứ hai, anh đưa tôi 1000 tệ. Coi như bù đắp 5 năm tôi theo anh."
Trần Kiến Quân: Nhíu mày. "1000 tệ? Xuân Hoa, em..."
Tôi: Cười lạnh. "Sao? Tiếc?"
Tôi bước đến gần, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Trần Kiến Quân. Tôi 18 tuổi theo anh. Giặt đồ, nấu cơm, may vá, chuyển doanh trại theo anh 5 năm. Từ con gái thành đàn bà. Bây giờ anh đá tôi, tôi đòi 1000 tệ là quá đáng?"
Trần Kiến Quân: Nghẹn họng. Anh biết tôi nói đúng. 5 năm đó, tôi theo anh từ đại đội lên tiểu đoàn, từ tỉnh này sang tỉnh khác.
Trần Kiến Quân: "Được. Anh đưa."
Tôi: Gật đầu. "Quyết định vậy."
Tôi quay người định vào nhà thì dừng lại.
Tôi: "À. Tôi nghe nói gần đây cô Vương Tuyết Mai - con gái ủy viên chính trị - hay đến phòng hậu cần tìm anh. Cô ấy sinh viên đại học, lại xinh nữa."
Trần Kiến Quân: Sắc mặt trầm xuống. "Em nói linh tinh gì?"
Tôi: Nhún vai. "Không có gì. Tiện miệng. Dù sao ly hôn rồi, anh cưới ai cũng không liên quan đến tôi."
Nói xong tôi vào nhà, đóng cửa "cạch".
Trong phòng, tôi ngồi xuống mép giường. Trong lòng cười lạnh.
Vương Tuyết Mai. Kiếp trước 3 tháng sau ngày ly hôn, cô trở thành bà Trần. Kiếp này, tôi sẽ xem các người diễn được bao lâu.
CHƯƠNG 2: CÁI GIÁ CỦA MỘT CHỮ "TẠM THỜI"
Sáng hôm sau. Ủy ban huyện.
Cán bộ: "Lý do ly hôn?"
Trần Kiến Quân: "Bất đồng quan điểm sống."
Tôi: "Đồng ý."
Ký. Đóng dấu. Xong.
Ra khỏi cổng, anh đưa tôi 1 tập tiền dày. 1000 tệ. Mới toanh.
Trần Kiến Quân: "Em... em định đi đâu?"
Tôi: Cất tiền vào túi. "Về nhà mẹ đẻ. Không phiền anh nữa."
Trần Kiến Quân: "Anh... anh sẽ sớm đón em về."
Tôi: "Không cần. Chúc anh tiền đồ rộng mở."
Tôi quay lưng đi. Không một lần ngoái lại.
Trần Kiến Quân đứng đó rất lâu. Trong lòng trống rỗng một cách kỳ lạ.
1 tháng sau. Doanh trại.
Chiến hữu A: "Đoàn trưởng, sao dạo này không thấy chị Dân Hoa?"
Trần Kiến Quân: "Ly hôn rồi."
Chiến hữu B: "Vì sao? Chị ấy tốt thế mà."
Trần Kiến Quân: "Vì tổ chức."
Anh nói ra cũng thấy giả.
Tối đó, Vương Tuyết Mai đến. Váy trắng, tóc tết, ôm cặp tài liệu.
Vương Tuyết Mai: "Anh Quân, em đến báo cáo công tác đoàn thanh niên."
Trần Kiến Quân: "Ừ."
Vương Tuyết Mai: "Nghe nói chị Dân Hoa...?"
Trần Kiến Quân: "Chuyện qua rồi."
Anh không hiểu vì sao, nhắc đến tên tôi, trong lòng lại thấy bực.
Bên tôi.
Tôi về nhà mẹ ở xã bên. Dùng 1000 tệ mở 1 quầy bán vải ở chợ huyện.
Mẹ tôi: "Con bé ngốc. Sao lại ly hôn?"
Tôi: "Mẹ, con không ngốc. Con tỉnh rồi."
Tôi học may. Học kế toán buổi tối.
Kiếp trước tôi không chữ không nghề nên mới khổ. Kiếp này tôi sẽ không.
3 tháng sau.
Tin truyền đến: Trần Kiến Quân và Vương Tuyết Mai đính hôn.
Lý do: "Trai tài gái sắc. Môn đăng hộ đối."
Tôi đang cắt vải, kéo "xoẹt" một đường.
Tôi: "Nhanh hơn kiếp trước 10 ngày."
6 tháng sau. Đám cưới.
Tôi không đi. Tôi gửi 1 phong bì: 2 tệ.
Bên trong 1 mảnh giấy: "Chúc trăm năm hạnh phúc. Đừng quên trả ơn người cũ."
Vương Tuyết Mai mở ra, mặt biến sắc.
Trần Kiến Quân: Cầm tờ 2 tệ, lòng nặng trĩu. Anh không hiểu vì sao mình không vui.
2 năm sau.
Tôi có 3 quầy vải. Thuê 2 người làm.
Tôi học xong cấp 2 bổ túc.
Trần Kiến Quân: Thăng đại đoàn trưởng. Vợ là Vương Tuyết Mai, sinh 1 gái.
Nghe nói cô ta hay ghen. Hay tra hỏi. Hay làm mình làm mẩy vì "thân phận quân nhân".
Trần Kiến Quân bắt đầu nhớ đến người vợ cũ không bao giờ hỏi anh đi đâu, về khi nào, chỉ lặng lẽ cơm nước.
5 năm sau. 1980.
Tôi 28 tuổi. Có cửa hàng vải lớn nhất huyện.
Tôi gặp lại anh ở phiên chợ.
Anh gầy đi. Trên thái dương có tóc bạc.
Trần Kiến Quân: "Dân Hoa..."
Tôi: "Trưởng đoàn Trần."
Trần Kiến Quân: "Em... sống tốt không?"
Tôi: Giơ tay, trên tay là đồng hồ. "Tốt. Cảm ơn anh năm đó cho tôi 1000 tệ vốn."
Trần Kiến Quân: "Anh..."
Tôi: "Tôi bận. Chào anh."
Tôi quay đi. Lưng thẳng.
Trần Kiến Quân đứng đó, nhìn theo. Lần đầu tiên anh hiểu:
Người phụ nữ anh bỏ vì "bảo vệ", mới là người thật sự bảo vệ anh khỏi cô đơn.
10 năm sau. 1985.
Tin tức: Phó tư lệnh quân khu Trần Kiến Quân ly hôn.
Lý do: Bất đồng quan điểm.
Vương Tuyết Mai về nhà mẹ. Mang theo con gái.
Lý do thật: Cô ta ngoại tình với 1 cán bộ văn công.
Tôi: 33 tuổi. Chủ 1 xưởng may 50 công nhân.
Tôi không cưới ai. Tôi nhận 1 bé gái mồ côi làm con nuôi.
Phóng viên đến phỏng vấn: "Cô nghĩ gì về cuộc hôn nhân cũ?"
Tôi: "Tôi cảm ơn anh ta. Nếu không ly hôn, tôi đã không có ngày hôm nay."
Đêm đó.
Tôi: Ngồi may. Con gái ngủ bên cạnh.
Có tiếng gõ cửa.
Trần Kiến Quân: Gầy, mặc thường phục. Trên tay là 1 bó cúc trắng.
Trần Kiến Quân: "Anh... anh có thể vào không?"
Tôi: "Có việc gì?"
Trần Kiến Quân: "Anh sai rồi. 10 năm nay anh mới hiểu. Người thật lòng với anh chỉ có em."
Tôi: Nhìn bó cúc. Nhớ đến kiếp trước anh đẩy tôi ra đường.
Tôi: "Trưởng đoàn Trần. Muộn rồi."
Trần Kiến Quân: "Anh biết. Anh chỉ muốn nói... cảm ơn em."
Tôi: "Không cần. Tôi sống rất tốt."
Tôi đóng cửa.
Trần Kiến Quân đứng ngoài rất lâu. Bó cúc rơi xuống đất.
Trong nhà, tôi ôm con gái vào lòng.
Tôi: "Con, mẹ kể con nghe. Ngày xưa mẹ ngu một lần. Nhưng mẹ tỉnh lại kịp."
Con gái: "Mẹ ơi, cúc đẹp không?"
Tôi: "Đẹp. Vì nó không cần ai tưới, vẫn tự nở."
Ngoài kia, người đàn ông từng nói "bảo vệ em" đã đi xa.
Tôi kéo rèm.
Kiếp trước tôi c.h.ế.t vì tin 2 chữ "tạm thời".
Kiếp này tôi sống, vì 2 chữ "tự mình".
