Tôi Đồng Ý - Chương 5
Cập nhật lúc: 20/08/2026 06:01
Nước mắt Vương Tuyết Mai trào ra, rồi nhanh ch.óng biến thành giận dữ.
Vương Tuyết Mai: "Cô ta chỉ là một người đàn bà nông thôn! Dựa vào đâu mà hơn em?"
Trần Kiến Quân: Lạnh giọng. "Cô ấy hơn em ở quá nhiều điểm. Ít nhất cô ấy sẽ không quấn lấy người ta dai dẳng như em."
Nói xong anh xách túi hành lý bỏ đi, để lại cô ta dậm chân tại chỗ.
Tỉnh thành. 2 giờ chiều.
Trần Kiến Quân dựa theo địa chỉ Lưu Kiến Quốc cho, rất nhanh tìm được cửa tiệm "Dân Hoa".
Đứng ngoài cửa kính.
Bên trong, tôi mặc bộ đồ công nhân màu xanh, tóc b.úi gọn. Đang cười nói với khách, tay thoăn thoắt gói hàng.
Khác hẳn người đàn bà chỉ biết loanh quanh bếp núc ngày trước. Trên mặt tôi là sự tự tin và điềm đạm.
Anh đứng rất lâu, cuối cùng đẩy cửa.
Tôi: Không ngẩng đầu. "Chào quý khách, anh cần mua gì?"
Trần Kiến Quân: "Dân Hoa."
Tôi khựng tay. Ngẩng lên.
Tôi: Giọng bình thản. "Anh đến đây làm gì?"
Trần Kiến Quân: "Anh đến thăm em. Em gầy đi thì phải."
Tôi: "Không. Tôi vẫn khỏe. Anh có việc gì không?"
Thấy tôi lạnh nhạt như người dưng, mặt anh tái đi.
Trần Kiến Quân: "Dân Hoa, mình nói chuyện một lát được không?"
Tôi: "Không có gì để nói. Anh nên quay về đi. Cô dâu mới của anh chắc đang đợi."
Trần Kiến Quân: "Cô dâu nào? Anh đâu có tái hôn."
Tôi: Lúc này mới ngẩng đầu. "Không? Vì sao?"
Trần Kiến Quân: "Vì trong lòng anh vẫn còn em."
Anh bước lên một bước.
Trần Kiến Quân: "Xuân Hoa, anh sai rồi. Không nên đòi ly hôn. Mấy tháng nay ngày nào anh cũng hối hận."
Tôi: Bật cười lạnh. "Hối hận vì không cưới được con gái ủy viên chính trị?"
Trần Kiến Quân: "Không phải! Anh chưa bao giờ định cưới cô ấy. Hồi đó anh ly hôn là để bảo vệ em thật mà."
Tôi: "Bảo vệ tôi?" Ánh mắt mỉa mai. "Trần Kiến Quân, anh tưởng tôi vẫn là con bé ngốc ngày xưa sao?"
Trần Kiến Quân: "Anh biết em không tin. Nhưng anh nói thật lòng. Từ lúc em đi, anh mới biết mình cần em đến thế nào. Nhà không có em, giống như mất hồn."
Tôi: Nhìn anh. Trong lòng không đau, chỉ thấy buồn cười. Kiếp trước tôi đã mơ được nghe câu này.
Tôi: "Nếu anh thực sự cần tôi, tại sao ngày đó lại đòi ly hôn?"
Trần Kiến Quân: Giọng nhỏ dần. "Anh nghĩ em sẽ không đồng ý. Sẽ khóc lóc, rồi anh dỗ... nói đó chỉ là tạm thời."
Tôi: Suýt bật cười. "Hóa ra là kế hoạch. Vừa giữ được sự nghiệp, vừa giữ tôi làm vợ không danh phận. Gọi là lạt mềm buộc c.h.ặ.t?"
Trần Kiến Quân: Đỏ mặt. "Anh... lúc đó anh có nghĩ vậy. Nhưng anh thật lòng yêu em."
Tôi: "Yêu? Yêu mà tính kế với tôi. Yêu mà dám hy sinh tôi vì tiền đồ?"
Anh không đáp được.
Tôi: Xoay người tiếp tục xếp hàng. "Trần Kiến Quân, tôi sống rất tốt. Mong anh đừng làm phiền. Cửa ở đó, mời anh đi."
Trần Kiến Quân: Luống cuống. "Dân Hoa, anh không đi. Anh không cưới Vương Tuyết Mai nữa. Mình tái hôn đi được không?"
Tôi: Không quay đầu. "Tái hôn? Anh nghĩ có khả năng sao?"
Trần Kiến Quân: "Sao lại không? Mới ly hôn vài tháng. Anh hứa sau này không phụ em nữa."
Tôi: Dừng tay. Quay lại nhìn thẳng. "Lời hứa của anh đáng giá bao nhiêu? Ngày cưới anh cũng thề non hẹn biển. Kết quả thì sao?"
"Huống hồ hôm nay không có Vương Tuyết Mai thì sau này sẽ có Trương Tuyết Mai, Lý Tuyết Mai."
"Trong lòng anh, tôi vĩnh viễn không bằng tương lai sự nghiệp của anh."
Trần Kiến Quân: "Không phải! Em là người quan trọng nhất!"
Tôi: "Nếu quan trọng, ngày đó anh đã không đòi ly hôn. Giữa chúng ta hết rồi. Đừng hy vọng nữa."
Nhìn dáng vẻ dứt khoát của tôi, anh tuyệt vọng.
3 ngày sau.
Anh ta không về. Ngày nào cũng đến tiệm.
Lúc có khách, tôi tiếp khách, coi như anh không tồn tại.
Lúc không khách, tôi cúi đầu ghi sổ. Không nói một câu.
Tối ngày thứ ba.
Trần Kiến Quân: "Xuân Hoa, em thật sự không còn chút tình nghĩa nào với anh sao?"
Tôi: Ngẩng đầu. "Tình nghĩa gì? Là thứ bị anh lợi dụng, hay bị anh vứt bỏ?"
Trần Kiến Quân: "Anh không lợi dụng! Hồi đó thật sự có người muốn hãm hại anh, anh sợ liên lụy đến em."
Tôi: Cười lạnh. "Vậy nói cho tôi nghe. Ai muốn hại? Khi nào? Vì sao?"
Trần Kiến Quân: C.h.ế.t lặng.
Thực ra không có ai cả. Đó chỉ là cái cớ để ly hôn cho đẹp, để cưới Vương Tuyết Mai.
Tôi: "Không nói được đúng không? Tôi ghét nhất bị coi là kẻ ngu."
"Anh muốn ly hôn thì nói thẳng. Cần gì bịa chuyện. Giờ thấy tôi sống tốt lại muốn quay về. Anh nghĩ tôi là đồ chơi à? Muốn vứt thì vứt, muốn nhặt thì nhặt?"
Trần Kiến Quân: Đỏ mặt. "Anh thừa nhận lúc đó anh sai. Cho anh một cơ hội, mình làm lại từ đầu?"
Tôi: "Làm lại? Có những sai lầm không quay đầu được. Gương vỡ rồi, dán lại cũng có vết."
Trần Kiến Quân: "Nhưng chúng ta còn tình cảm!"
Tôi: "Có thể anh còn. Tôi thì không. Từ lúc anh đòi ly hôn, tình cảm trong tôi đã c.h.ế.t rồi."
Trần Kiến Quân: "Sao em tuyệt tình thế? 5 năm bên nhau mà!"
Tôi: "5 năm thì sao? Tình cảm vốn mong manh. Anh từng vì tương lai mà buông tay không do dự. Giờ tôi cũng có quyền vì cuộc sống mới mà từ chối anh."
Anh sững người.
Trần Kiến Quân: "Em thay đổi rồi."
Tôi: "Đúng. Tôi không còn tin lời đàn ông. Không xem hôn nhân là tất cả. Cũng không hy sinh bản thân vì người khác nữa."
Anh bước tới định nắm tay tôi. Tôi tránh.
Tôi: "Lần cuối. Giữa chúng ta không thể. Anh về đi. Cưới Vương Tuyết Mai hay ai cũng được. Chỉ xin đừng làm phiền tôi."
Anh biết không thay đổi được. Lặng lẽ quay đi.
Lúc ra cửa còn quay lại. Tôi đã cúi đầu tính sổ, như thể anh chưa từng đến.
Đêm đó. Nhà khách tỉnh.
Trần Kiến Quân nằm trằn trọc. Cuối cùng cũng hiểu: đã mất tôi vĩnh viễn.
1 tháng sau.
Tôi: Ký hợp đồng với xưởng dệt tỉnh. Mở rộng thêm mặt hàng vải.
Tin từ doanh trại: Trần Kiến Quân xin chuyển công tác lên biên giới.
Lưu Kiến Quốc đến lần nữa.
Lưu Kiến Quốc: "Cậu ta đi rồi. Trước khi đi dặn, nếu em cần gì cứ gửi thư."
Tôi: "Tôi không cần."
1 năm sau. 1976.
Cửa hàng tôi mở chi nhánh thứ hai.
Chị Thúy Hoa: "Em định làm bà chủ lớn thật à?"
Tôi: "Chị. Năm sau chính sách sẽ thoáng hơn. Mình phải đi trước."
Tối, tôi nhận được thư. Không đề người gửi.
Bên trong chỉ có một tấm ảnh: Căn nhà tập thể cũ. Trên dây phơi vẫn còn chiếc áo sơ mi của tôi.
Mặt sau ghi 4 chữ: "Anh xin lỗi."
Tôi: Nhìn rất lâu. Rồi bỏ vào bếp, đốt.
Tro bay.
Tôi: "Trần Kiến Quân. Muộn rồi."
3 năm sau. 1978.
Tôi: 27 tuổi. Chủ một xưởng may 30 công nhân.
Báo địa phương: "Nữ doanh nhân trẻ tiêu biểu - Lý Dân Hoa."
Phóng viên: "Cô có hối hận vì ly hôn không?"
Tôi: "Không. Tôi cảm ơn tờ đơn ly hôn đó."
Cùng năm, tin truyền về: Phó đoàn trưởng Trần Kiến Quân hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ ở biên giới.
Tôi: Nghe tin, ngồi rất lâu. Không khóc.
Tối, tôi thắp 3 nén nhang.
Tôi: "Anh đi bình an. Nợ nần kiếp này coi như trả hết."
Ngoài cửa, gió thu thổi. Biển hiệu "Xưởng may Dân Hoa" sáng rực.
Kiếp trước tôi c.h.ế.t vì chờ anh.
Kiếp này tôi sống, vì quên anh.
