Tôi Gửi Bố Mẹ 5000 Tệ, Mẹ Chồng Bắt Giảm Còn 500 - Chương 12
Cập nhật lúc: 13/09/2026 16:04
Vụ kiện nhắm vào Trương Phượng Lan đã chính thức bước vào quy trình.
Đồng thời luật sư Trần nói với tôi rằng sau khi nhận thư luật sư và nhìn thấy các bài báo khách quan của truyền thông khác, Tin Nhanh Đô Thị đã chủ động liên hệ, bày tỏ sẵn sàng gỡ bài, xin lỗi, đồng thời cung cấp một phần thông tin người cung cấp tin, chỉ về phía Trương Phượng Lan, hy vọng thương lượng giải quyết.
Tôi đồng ý thương lượng.
Nhưng yêu cầu lời xin lỗi phải được đăng ở vị trí nổi bật và bảo lưu quyền tiếp tục truy cứu.
Còn phía Cố Phong.
Dưới nhiều tầng áp lực gồm thất bại trong họp báo, dư luận đảo chiều và kiện tụng pháp lý liên tục kéo tới, cuối cùng anh cũng thông qua luật sư gửi lời.
Anh đồng ý với bản dự thảo thỏa thuận ly hôn tôi đã đưa ra trước đó.
Về việc chia căn nhà cũ, anh chọn bồi thường cho tôi phần giá trị tương ứng bằng tiền.
Con số cụ thể tính theo giá thẩm định.
Anh không nhắc lại bất kỳ chuyện gì về căn nhà Vân Cảnh.
Cũng không biện minh thêm cho hành vi của mẹ.
Chỉ đưa ra một yêu cầu:
Hy vọng có thể nhanh ch.óng hoàn tất thủ tục, để mọi chuyện qua đi.
Tôi đồng ý.
Mọi thứ sắp hoàn toàn lắng xuống.
Thủ tục ly hôn tiến triển nhanh hơn tưởng tượng.
Phía Cố Phong dường như nóng lòng thoát khỏi tất cả nên không gây trở ngại nào trong việc định giá và chia tài sản.
Cơ quan thẩm định đưa ra giá trị thị trường của căn nhà cũ.
Sau khi trừ phần vay còn lại, phần của tôi quy đổi thành một khoản tiền bồi thường không quá nhiều nhưng hợp lý.
Trong vòng một tuần sau khi ký thỏa thuận, Cố Phong đã chuyển tiền vào tài khoản của tôi.
Ngày ký giấy, chúng tôi hẹn ở trước Cục Dân chính.
Tôi không để bố mẹ đi cùng, cũng không muốn xảy ra thêm bất kỳ sóng gió nào.
Cố Phong tới một mình.
Anh gầy đi rất nhiều, hốc mắt sâu, râu ria lởm chởm, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn hòa, thậm chí hơi do dự của trước đây.
Thấy tôi, môi anh động.
Cuối cùng chỉ khàn giọng:
“Em tới rồi.”
“Ừ.”
Giữa chúng tôi không còn gì để nói.
Thủ tục diễn ra rất nhanh.
Nhân viên hỏi theo quy định, xác nhận rồi đóng dấu.
Khi hai cuốn giấy chứng nhận màu đỏ sẫm lần lượt được đưa cho chúng tôi, tôi cảm thấy tay Cố Phong hơi run.
Anh cầm giấy ly hôn nhìn rất lâu.
Như không thể tin một cuộc hôn nhân bắt đầu từ thời đại học, từng được anh xem là điều hiển nhiên, cuối cùng lại kết thúc tệ hại thế này.
Ra khỏi cửa Cục Dân chính.
Ánh nắng hơi ch.ói.
“Niệm Tình…”
Cố Phong gọi tôi từ phía sau.
Tôi dừng chân, không quay đầu.
“Xin lỗi.”
Giọng anh đầy mệt mỏi và khàn khàn.
“Thật sự… xin lỗi. Là anh không xử lý tốt mọi thứ, là mẹ anh… là anh quá hèn yếu.”
“Bây giờ nói những điều này không còn ý nghĩa.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Chăm sóc mẹ anh cho tốt.”
“Những chuyện pháp lý, luật sư của tôi sẽ tiếp tục xử lý.”
“Hy vọng hai người có thể rút kinh nghiệm, sau này tự lo cho tốt.”
Tôi không cho anh cơ hội nói thêm, đi thẳng về chiếc xe ven đường.
Xe chạy đi.
Trong gương chiếu hậu, Cố Phong vẫn đứng ngây tại chỗ.
Tay cầm cuốn giấy nhỏ.
Bóng dáng dưới nắng trông đặc biệt cô độc và nhỏ bé.
Nhưng đó đã không còn là chuyện tôi cần quan tâm.
Tôi và anh từ nay trở thành người xa lạ.
Chút vướng mắc cuối cùng trong lòng cũng theo hướng xe chạy bị bỏ lại thật xa.
Trên đường về, tôi nhận điện thoại luật sư Trần.
“Cô Tô, về vụ kiện bà Trương Phượng Lan, tòa đã sắp xếp phiên hòa giải đầu tiên vào thứ Tư tuần sau. Phía đối phương cũng đã thuê luật sư.”
“Vâng, tôi biết. Tôi sẽ đến đúng giờ.”
“Ngoài ra thư xin lỗi bằng văn bản và thông báo gỡ bài của Tin Nhanh Đô Thị đã gửi tới, tôi chuyển vào email của cô. Cô xem có hài lòng không.”
“Được, cảm ơn anh.”
Cúp máy, tôi nhìn cảnh thành phố trôi ngoài cửa kính.
Phiên hòa giải.
Cũng tốt.
Đến lúc đặt một dấu chấm có hiệu lực pháp luật cho tất cả rồi.
Những ngày tiếp theo, tôi tập trung vào ba chuyện.
Thứ nhất là ở bên bố mẹ.
Tôi thực hiện lời hứa, đưa họ tới trung tâm quản lý sức khỏe tư nhân tốt nhất làm kiểm tra toàn diện chuyên sâu.
Kết quả cho thấy ngoài việc bố tôi cần tiếp tục kiểm soát cao huyết áp, các chỉ số khác đều khá tốt.
Sức khỏe nền của mẹ tôi tốt, chỉ có chút loãng xương thường gặp ở người lớn tuổi.
Theo đề nghị của bác sĩ, tôi lập cho họ kế hoạch quản lý sức khỏe chi tiết, bao gồm điều chỉnh ăn uống, vận động vừa phải và tái khám định kỳ.
Nhìn bố mẹ sống trong môi trường rộng rãi sáng sủa ở Vân Cảnh, sắc mặt từng ngày hồng hào hơn, tâm trạng cũng vui vẻ hơn.
Bố chăm sóc hoa cỏ ngoài ban công.
Mẹ cầm b.út vẽ lại.
Trong lòng tôi đầy vững vàng và thỏa mãn.
Đây mới là ý nghĩa của nhà.
Thứ hai là sự nghiệp của tôi.
Cuộc họp báo kia tuy xuất phát từ nguyên nhân chẳng vẻ vang gì, nhưng khách quan mà nói đã giúp tôi nhận được sự chú ý chưa từng có trong ngành.
Tần Lam nói không sai.
Danh tiếng của tôi không giảm mà còn tăng.
Nhiều người thông qua bài báo công nhận năng lực chuyên môn và cách xử lý sự việc của tôi.
Những lời mời hợp tác thiết kế mới liên tục kéo tới, trong đó có không ít dự án chất lượng cao.
Tôi cẩn thận lựa chọn, khống chế lượng công việc trong phạm vi hợp lý.
Tôi không còn cần phải liều mạng nhận việc tích tiền như trước.
Bây giờ tôi có nền tảng hơn để theo đuổi chất lượng tác phẩm và hiện thực hóa giá trị bản thân.
Thứ ba là chuẩn bị cho phiên hòa giải sắp tới.
Tôi và luật sư Trần nhiều lần trao đổi, sắp xếp toàn bộ chứng cứ, xác định yêu cầu cốt lõi.
Yêu cầu Trương Phượng Lan ngừng xâm phạm, xin lỗi, xóa bỏ ảnh hưởng, đồng thời bồi thường khoản tổn thất tinh thần và chi phí hợp lý để bảo vệ quyền lợi.
Chúng tôi không cố đòi khoản bồi thường quá cao.
Nhưng cần một kết luận pháp lý rõ ràng.
Phải để bà chịu trách nhiệm cho hành vi phỉ báng không có giới hạn của mình.
Sáng thứ Tư, tôi và luật sư Trần tới tòa sớm.
Ngoài cửa phòng hòa giải, chúng tôi gặp Cố Phong cũng tới sớm cùng một nam luật sư khoảng hơn bốn mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm túc.
Trương Phượng Lan không tới.
Cố Phong thấy tôi thì ánh mắt né tránh, hạ giọng nói gì đó với luật sư.
