Tôi Không Điên, Thật Đó! - Chương 70: Tuyến If (hoàn)

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:17

Con người không thể cứ ở mãi trong nhà an toàn được.

Sau vài ngày đầu thần hồn nát thần tính, việc bảo vệ Hạ Nhạc Lịch dần được nới lỏng. Thêm vào đó, sau này lại xuất hiện thêm vài vụ án có d.a.o động dị năng tương tự, dường như giả thuyết "dị năng bị khóa trên người một cá nhân" cũng không còn đứng vững nữa.

Tuy nhiên, trong mấy ngày này, Hạ Nhạc Lịch cũng đã làm quen được với nữ điều tra viên phụ trách cô.

Đó là một cô gái nhỏ mới vào nghề, tuy một đ.ấ.m có thể đập nứt mặt đất, nhưng ngày thường lại là một em gái dễ thương thích ăn đồ ngọt và lòng thương người tràn trề.

Sau khi biết được trải nghiệm không cha không mẹ, vừa đi làm vừa đi học, chật vật nuôi sống bản thân của Hạ Nhạc Lịch, cô bé nhìn Hạ Nhạc Lịch với đôi mắt ngấn lệ suốt mấy ngày liền.

Hạ Nhạc Lịch: Cố giải thích nhưng thất bại. jpg

Cái phúc lợi xuyên không này cũng đầy đủ quá rồi, tại sao bao thầu luôn cả thiết lập bối cảnh quá khứ vậy?!

Lại vô tình biết được Hạ Nhạc Lịch vì mới đến tỉnh K nên ngay cả một bộ quần áo để thay cũng không có, cũng không biết đối phương đã tự bổ não ra cái gì, mà ánh mắt nhìn Hạ Nhạc Lịch như sắp vỡ vụn đến nơi.

Không bao lâu sau, cô bé cẩn thận từng li từng tí đề nghị: "Tôi có một phiếu mua sắm, giữ lại cũng không dùng đến, chúng ta có muốn đi dạo phố không?"

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Thật sự không phải như cô nghĩ đâu!

Tuy nhiên, Hạ Nhạc Lịch vẫn chấp nhận ý tốt của cô em gái xinh đẹp này.

Chỉ là lúc đi ra ngoài, lại đụng phải Thương Thời Câu.

Nói chính xác hơn, là cả Thương Thời Câu và Chu Châu.

Mấy ngày nay đều cố ý né tránh, đột nhiên nhìn thấy người, da đầu Hạ Nhạc Lịch tê rần.

Không ngờ Đường Dữu ở bên cạnh còn căng thẳng hơn cả cô, lưng thẳng tắp trong nháy mắt như học sinh tiểu học đứng nghiêm chào cờ.

"Đội... Đội trưởng Thương!" Không đợi Thương Thời Câu hỏi, cô bé đã khai báo tuốt tuồn tuột thời gian địa điểm đi đâu làm gì tiếp theo, sau đó nói thêm, "... Tôi đã nộp báo cáo xin phép rồi. Tôi là 'nhân viên đi cùng', không vi phạm quy định."

Đường Dữu không nhìn thấy, nhưng Hạ Nhạc Lịch quả thực nhìn thấy Thương Thời Câu và Chu Châu trao đổi ánh mắt.

Ngay sau đó, Chu Châu đi tới: [Tôi đi cùng mọi người.]

Hạ Nhạc Lịch cố gắng dùng ánh mắt từ chối, nhưng vô hiệu.

Cô nghi ngờ đối phương cố tình giả vờ không hiểu!

Chu Châu ngược lại không có ý đó, anh lắc đầu với Hạ Nhạc Lịch: [Theo lý mà nói, Thời Câu tới đây vốn là để hỗ trợ, không tiện can thiệp quá nhiều, nhưng bên phía tỉnh K có chút vấn đề.]

Hạ Nhạc Lịch sửng sốt.

[Trước đó lại xảy ra chuyện. Mặc dù d.a.o động dị năng lượng trùng khớp, nhưng năng lượng rõ ràng là bám vào đồ vật. Có người đang cố gắng dùng lý do này để lật đổ điều kiện hạn chế dị năng đã phỏng đoán trước đó.] Nhìn bộ dạng vẫn chưa hiểu của Hạ Nhạc Lịch, Chu Châu cười một cái: [Có người muốn em nhanh ch.óng rời khỏi khu vực an toàn.]

Hạ Nhạc Lịch chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Cô theo bản năng nhìn về phía Đường Dữu, nhưng rất nhanh đã phủ nhận trong lòng: Không thể nào!

Chu Châu: [Không phải cô bé đó.]

Chi bằng nói chính vì cô bé này đủ an toàn, nên mới để cô ấy làm nhân viên an ninh tạm thời.

[Thời Câu hẳn là đi hỏi rồi, xem ai đã dẫn dắt cô bé nảy sinh ý tưởng này.]

Chu Châu rõ ràng không muốn nói nhiều, ngược lại Đường Dữu ở bên cạnh nhìn thấy Thương Thời Câu quả thực đã đi xa, mắt thường cũng thấy được cô bé thở phào nhẹ nhõm, sau đó kéo Hạ Nhạc Lịch kể lể về những chiến tích đáng sợ một hai ba bốn năm của đối phương trong mấy ngày nay.

Chỉ là Hạ Nhạc Lịch càng nghe biểu cảm càng vi diệu.

Cô cứ cảm thấy những chuyện này không phải là việc Thương Thời Câu có thể làm ra.

Nghĩ vậy, cô không nhịn được liếc nhìn Chu Châu một cái.

Chu Châu cười tủm tỉm: [Nếu không phải ngày đầu tiên Thời Câu đến đã đ.ấ.m cho toàn bộ người của Tổ Hành động bên này một trận, thì sau đó cũng không thuận lợi như vậy đâu.]

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Anh khiêm tốn cái gì chứ? Không phải đang khen anh đâu!

Mặc dù đằng sau việc đi ra ngoài có đủ loại nguyên nhân, nhưng sau khi đến trung tâm thương mại, hai người ngược lại thật sự đắm mình vào hoạt động mua sắm.

Đường Dữu soi mình trước gương với bộ đồ mới: "Chị Nhạc Lịch, mắt nhìn của chị tốt thật đấy!"

Hạ Nhạc Lịch: "... Em thích là được."

Nói rồi, cô liếc nhìn Chu Châu bên cạnh một cái.

— Cũng không hoàn toàn là do cô chọn.

Đường Dữu: "Em thử thêm bộ khác nữa nhé!"

Đường Dữu ôm quần áo lại chui vào phòng thử đồ, Chu Châu chỉ vào một chiếc áo khoác vest dáng casual trong số đó: [Anh cảm thấy cái này rất hợp với em, có muốn đi thử không?]

Hạ Nhạc Lịch: "... Được."

Người này thật sự rất biết cách nha!

Gu thẩm mỹ rất tốt, nói chuyện cực khéo, lại còn kiên nhẫn, biết chăm sóc người khác...

Nói một câu công bằng, cô thật sự có chút thấu hiểu bản thân mình ở thế giới song song rồi.

Hạ Nhạc Lịch tâm trạng phức tạp ôm quần áo đi vào phòng thử đồ.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô bước vào trong, đèn của cả cửa hàng đột nhiên tắt ngấm.

Tầm nhìn bỗng chốc tối sầm, còn chưa kịp thích ứng với bóng tối trước mắt, Hạ Nhạc Lịch đã cảm thấy một lực đạo nhu hòa đè lên người, cả người cô bị đẩy vào trong góc tường.

Lọt vào tai là một loạt tiếng loảng xoảng của vật nặng rơi xuống, trần nhà chỗ vừa nãy đã sập xuống.

Hậu tri hậu giác nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, Hạ Nhạc Lịch chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.

Những cái vỗ về nhẹ nhàng rơi trên lưng, bên tai là tiếng nói khẽ khàng: [Không sao rồi.]

Trước mắt dường như lại có vài hình ảnh lóe lên, hình như là một căn phòng tối tăm chất đầy đồ đạc, lại dường như là một nhà hàng trên biển hỗn độn. Không ngoại lệ chút nào, rõ ràng là vô cùng sợ hãi, nhưng lại mang theo một cảm giác an ổn kỳ lạ.

Bóng tối đột ngột này chỉ kéo dài vài phút, ánh đèn trong trung tâm thương mại lại sáng lên.

Đường Dữu đã lao như điên đến phòng thử đồ, giật phăng tấm rèm ngăn cách, nhìn thấy Hạ Nhạc Lịch xong thì suýt khóc òa lên: "Chị không sao chứ?!"

Nhưng lúc này Hạ Nhạc Lịch không rảnh trả lời cô bé.

Rèm phòng thử đồ bị giật xuống, sự ngăn cách trong ngoài không còn tồn tại.

Vì đã sớm đoán được hành động của tội phạm dị năng, phía trung tâm thương mại đương nhiên đã có bố trí từ trước.

Mấy điều tra viên bao vây khu vực đó, đang có người kéo dây cách ly ở bên cạnh. Thương Thời Câu đứng ngay chính giữa khu vực cách ly, lúc này đang đè nghiến một gã đàn ông thấp bé xuống đất, ngước mắt nhìn về phía phòng thử đồ — nơi cô (gạch chân trọng điểm) đang được Chu Châu ôm (gạch chân trọng điểm).

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Rõ ràng là thế giới song song bắt cá hai tay, tại sao mình lại là người chịu trận!!

Lực tay của Thương Thời Câu quả thực mạnh lên trong thoáng chốc, cô nghe thấy nghi phạm kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

Da đầu Hạ Nhạc Lịch tê rần, cảm thấy kết cục của mình dường như đang ở ngay trước mắt.

...

May mà lúc này Thương Thời Câu không rảnh xử lý chút việc tư này.

Hiện trường nhanh ch.óng được kiểm soát, Hạ Nhạc Lịch cũng theo xe của Cục Giám sát về làm biên bản.

Nhìn qua thì mọi chuyện thuận lợi, nhưng giữa đường vẫn xảy ra sự cố.

Nghi phạm còn chưa lên xe, một chiếc xe gần đó đột nhiên nổ lốp, tiếng động lớn thu hút ánh mắt của mọi người, che lấp tiếng còng tay trượt xuống loảng xoảng. Tuy nhiên gã ta không thể trốn thoát thành công.

Vang lên cùng lúc với tiếng còng tay rơi xuống là một tiếng xương cốt nứt gãy giòn tan.

Nghi phạm lần này ngay cả tiếng kêu gào cũng không thốt ra được, chỉ rên lên một tiếng nghẹn ứ, ôm chân ngã gục xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu.

Thương Thời Câu thu chân về, ngước mắt nhìn điều tra viên vừa phụ trách áp giải.

Người kia cứng đờ: "Tôi... tôi chỉ là không chú ý..."

Thương Thời Câu lạnh nhạt: "Về giải thích với Tổ Đốc sát đi."

Hạ Nhạc Lịch vốn định lên xe cũng nhìn thấy biến cố bên kia.

Vì chuyện ở phòng thử đồ, lúc này Đường Dữu tấc bước không rời đi theo bên cạnh Hạ Nhạc Lịch, nhưng chiều cao của cô em gái ngọt ngào này không thể che khuất tầm nhìn của Hạ Nhạc Lịch, cô vẫn xuyên qua khe hở đám đông chạm mắt với tên tội phạm dị năng kia.

Đối phương rõ ràng nhận ra Hạ Nhạc Lịch, vừa chạm mắt, ánh mắt gã ta liền nhìn chằm chằm vào cô.

Một luồng hàn ý lạnh lẽo dâng lên từ đáy lòng.

Chu Châu ấn vai Hạ Nhạc Lịch xoay người cô sang hướng khác: [Đừng nhìn.]

Hạ Nhạc Lịch vừa định gật đầu, trong đầu lại đột nhiên xuất hiện một lượng lớn hình ảnh — rõ ràng chưa từng thấy qua, nhưng lại quen thuộc như thể chính mình từng trải nghiệm — sự xung kích ký ức bất ngờ khiến đại não như bị quá tải, các giác quan khác nháy mắt mất linh, Hạ Nhạc Lịch lảo đảo ngã về phía trước.

Đường Dữu vốn đã vô cùng cảnh giác, thấy tình trạng này lập tức thốt lên kinh hãi: "Chị Nhạc Lịch!"

Có người còn nhanh hơn cô bé, đã ôm trọn người vào trong lòng.

Đường Dữu theo bản năng định ra tay, ngước mắt lên lại nhìn rõ người vừa lao tới.

Cô bé suýt chút nữa c.ắ.n phải lưỡi: "Đội... Đội trưởng Thương."

Biểu cảm của Thương Thời Câu không tốt lắm.

Hạ Nhạc Lịch lại càng tệ hơn.

Sự xung kích ký ức vừa nãy mới kết thúc, khoảnh khắc bị chạm vào, một làn sóng hình ảnh mới lại ùa vào trong đầu. Đại não vừa mới hồi phục không chịu nổi cú sốc thêm lần nữa, Hạ Nhạc Lịch chỉ trụ được hai giây, rồi không phụ sự mong đợi mà ngất xỉu.

...

Bệnh viện.

Chu Châu vừa đi theo Thương Thời Câu vào trong, vừa phàn nàn: [Xử lý hậu quả hoàn toàn không cần tôi giúp đỡ đúng không? Rõ ràng tôi không ở đó cũng được mà.]

Thương Thời Câu thờ ơ, cứ thế đi thẳng về phía trước.

Để mặc Chu Châu ở lại bệnh viện đợi người tỉnh, anh có bị bệnh não mới làm ra chuyện đó.

[Thời Câu không lo lắng sao? Cô ấy chắc chắn sẽ sợ hãi, sau khi hôn mê tỉnh lại, lại phát hiện chỉ có một mình ở bệnh viện. Hơn nữa đối với cô ấy, đây còn là một thế giới hoàn toàn xa lạ.]

Thương Thời Câu ngắn gọn súc tích: "Có Đường Dữu."

[Cái đó không giống nhau.] Chu Châu làm ra vẻ thở dài: [Thời Câu, cậu như thế này là không có bạn gái đâu.]

Thương Thời Câu: "..."

Anh có lý do chính đáng để nghi ngờ Chu Châu đang "cà khịa" mình.

Tóm lại cứ thế đi một mạch đến phòng bệnh, giường nệm trắng tinh sạch sẽ gọn gàng, nhìn qua hoàn toàn không giống như có người nằm.

Đúng lúc Đường Dữu từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Thương Thời Câu thì sửng sốt.

Sau khi chào hỏi một cách hơi cứng nhắc, liền bị hỏi: "Người đâu?"

"Đã xuất viện rồi ạ. Chị Nhạc Lịch nói mình chỉ bị tụt đường huyết chút thôi, không cần nằm viện, chị ấy cũng không thích môi trường bệnh viện lắm. Hơn nữa kết quả kiểm tra cũng có rồi, bác sĩ đã xem qua, nói là không có vấn đề gì lớn..." Đường Dữu nói rồi giọng dần nhỏ đi, cô bé cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Thương Thời Câu, hạ giọng bổ sung, "Sao vậy ạ? Tội phạm dị năng đã bị bắt rồi, chị Nhạc Lịch cũng không cần về Cục đâu nhỉ. Nhân chứng ở trung tâm thương mại nhiều như vậy, cũng không thiếu một bản tường trình này."

Thương Thời Câu: "Đi đâu rồi?"

Đường Dữu ngẩn ra một chút, chần chừ không chắc chắn: "Nói là đi giải sầu, nhưng cụ thể là đi đâu..."

[Đi dứt khoát thật đấy.] Chu Châu khẽ thở dài: [Tôi đã nói rồi, Thời Câu cậu như thế này là không tìm được bạn gái đâu.]

Thương Thời Câu: "..."

Tên này thật gợi đòn.

Hạ Nhạc Lịch gần như ngay giây đầu tiên tỉnh lại đã quyết định bỏ trốn.

Hai đoạn ký ức đan xen trong đầu, ranh giới giữa chúng thật khó phân định.

Tin tốt, cô ở thế giới song song không hề ngoại tình.

Tin xấu, cô đang yêu đương đàng hoàng, đồng thời với cả hai người (phiên bản thế giới song song).

— Đây là chuyện con người làm được sao?!

...

Ánh nắng, bãi cát, bờ biển.

Sau khi tìm một thánh địa du lịch để nghỉ dưỡng vài ngày, Hạ Nhạc Lịch hoàn toàn ném chuyện này ra sau đầu —

Chuyện yêu đương ở thế giới song song thì liên quan gì đến cô?

Cô vẫn còn độc thân!

Mặt trời dần lặn xuống đường chân trời, nước biển cũng theo đó rút đi.

Cát bị thấm ướt mang theo xúc cảm mịn màng, giẫm lên mềm mại, thỉnh thoảng có những vũng nước đọng lại sau khi triều rút, mang theo ánh sáng xanh lam kỳ lạ.

"Cẩn thận, đó là sứa đấy."

Hạ Nhạc Lịch đang định ghé sát vào xem thì bị người ngăn lại.

Là một người đàn ông trẻ tuổi, làn da rám nắng màu lúa mạch, nụ cười vô cùng sảng khoái, có vẻ rất am hiểu về sinh vật trên bãi biển. Hai người trò chuyện vài câu, đối phương thăm dò đưa ra lời mời: "Đi uống một ly không?"

Hạ Nhạc Lịch thực ra có do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu.

Độc thân được bắt chuyện là chuyện bình thường mà!

Kết quả nội dung cuộc trò chuyện vô cùng nhạt nhẽo.

Cô không hứng thú với phong cách trang trí của biệt thự ven biển, còn chẳng bằng nghe anh ta kể chuyện một hai ba về loài ốc mượn hồn trên bãi cát.

Đang lơ đễnh di chuyển ánh mắt, khi rơi vào một điểm nào đó lại đột nhiên cứng đờ.

Cô mạnh mẽ cúi đầu xuống, giả vờ mình chỉ là một trong số rất nhiều khách hàng trong quán.

Người đối diện quan tâm: "Sao vậy?"

Hạ Nhạc Lịch không để lại dấu vết dịch người vào trong một chút: "Không có gì. Anh nói về kỳ nghỉ lần trước của anh đi?"

Chủ đề vừa được tung ra, đối phương quả nhiên thao thao bất tuyệt.

Nhưng chẳng được bao lâu thì im bặt.

Hạ Nhạc Lịch biết là tại sao — trên lưng ghế dựa của cô có một cánh tay chống lên.

Mà ở bên kia, trong tầm nhìn người khác không thấy được, Chu Châu ung dung ngồi xuống bên cạnh người đàn ông kia.

Anh hơi nghiêng người về phía Hạ Nhạc Lịch, chống cằm cười nói: [Nhạc Lịch, em nhìn kỹ tay trái của hắn xem, tuy vết tích rất mờ, nhưng ngón giữa có vết hằn của nhẫn. Không tính là vị trí đính hôn theo nghĩa truyền thống, cho dù đeo trên tay cũng có rất nhiều cách giải thích, ngược lại cố tình tháo ra mới có chút kỳ lạ.]

[... Mùi nước hoa rất có chất lượng, nhưng không phải mấy thương hiệu xa xỉ quen thuộc, không giống tính cách của hắn sẽ chọn.]

[Là bạn bè tặng nhỉ? Mùi rất tinh tế, anh nghiêng về khả năng là phụ nữ.]

[...]

Chu Châu liên tiếp chỉ ra mấy điểm, cười tủm tỉm với Hạ Nhạc Lịch.

[Còn cần anh nói tiếp không?]

Không cần nữa.

Bởi vì người đối diện đã không chịu nổi áp lực từ ánh mắt của Thương Thời Câu, tùy tiện bịa ra một lý do rồi chuồn mất.

Chu Châu tự nhiên chiếm lấy chỗ ngồi của đối phương, Thương Thời Câu thuận tay kéo một cái ghế ngồi xuống ngay lối đi.

Hạ Nhạc Lịch lập tức cảm thấy mình bị bao vây: "..."

Đáng thương, yếu đuối lại bất lực. jpg

[Lựa chọn A và B, chọn C sao? Gian lận không phải là lựa chọn tốt đâu.] Chu Châu vẫn cười ôn hòa và không có tính công kích như cũ: [Nhưng dù sao cũng là Nhạc Lịch, có thể được đối xử đặc biệt. Chọn cả hai thì thế nào?]

Hạ Nhạc Lịch nghe hiểu ý của đối phương: "... Khụ khụ, khụ!"

Cô suýt chút nữa lỡ tay ném luôn ly nước trái cây ra ngoài, may mà được Thương Thời Câu vững vàng đè lại.

Tuy nhiên biểu cảm của người sau, trông có vẻ rất muốn úp ly nước trái cây này lên đầu Chu Châu.

Sắc mặt không tốt cảnh cáo Chu Châu một cái, Thương Thời Câu quay đầu lại: "Đừng nghe cậu ta nói linh tinh."

Anh dường như hòa hoãn lại thần sắc, rũ mắt xuống, rất nghiêm túc nhìn qua: "Tôi đã nói rồi, 'không phải là thật'. Cho dù có giống nhau đến đâu, đó cũng là chuyện của một thế giới khác, đó không phải là em."

Hạ Nhạc Lịch ngẩn người.

Lại thấy đối phương thản nhiên đưa tay ra: "Làm quen lại nhé, tôi là Thương Thời Câu."

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Tim hình như đang đập.

Chu Châu nhìn sang bên đó, ngược lại cũng không ngăn cản.

Ưu thế của Thời Câu mà ~

Nói lời hay ý đẹp như vậy, chẳng phải cũng đuổi theo tới đây sao?

Việc quan trọng nhất trước mắt là, đừng để người chạy mất trước đã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.