Tôi Không Dính Người Nữa, Anh Ấy Sợ Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 13/08/2026 16:01

06

Môi anh khẽ mở rồi lại khép lại, cuối cùng vẫn không nói ra lời nào.

Tôi cũng chẳng còn kiên nhẫn nữa, xoay người đi vào ký túc xá.

Mấy ngày tiếp theo, chúng tôi gần như không liên lạc với nhau.

Những dòng chữ kia cũng bắt đầu trở nên kỳ lạ.

[Thời tiết hôm nay đẹp thật.]

[Con đường đầy hoa quá.]

[Con mèo trong trường hình như lại béo lên rồi.]

Đến tận lúc đó tôi mới nhận ra, Hướng Thừa Tuyên vốn là người dịu dàng nhưng rất ít nói.

Trước đây tôi chưa từng cảm thấy như vậy là vì luôn có tôi ở bên cạnh anh.

Anh sẽ đáp lời tôi, nhưng trước giờ chưa từng chủ động mở lời.

Tôi không hiểu nổi.

Rõ ràng người anh thích là nữ chính.

Vậy bây giờ anh đang làm gì chứ?

Trong lòng càng lúc càng rối bời.

Đúng lúc ấy, bạn cùng phòng đột nhiên kéo tôi đi tham gia một buổi liên hoan giao lưu.

Một cô gái đã nhận lời từ trước bất ngờ bị bệnh.

Nếu thiếu một người sẽ rất ngượng ngùng nên cô ấy nhờ tôi giúp.

Thật ra trước đây cô ấy đã rủ tôi rất nhiều lần.

Nhưng tôi đều từ chối.

Bởi vì tôi vẫn luôn xem Hướng Thừa Tuyên là chồng nuôi từ bé của mình.

Đương nhiên cũng coi anh là chồng tương lai.

Nhưng bây giờ hình như không cần thiết nữa rồi.

Đi một chuyến cũng tốt.

Biết đâu còn có thể giúp tôi bớt phiền lòng.

Không ngờ trong buổi liên hoan lần này, tôi lại gặp được hotboy của trường.

Cậu ấy vẫn đội chiếc mũ quen thuộc.

Nhìn thấy tôi dường như có hơi bất ngờ.

Không biết từ lúc nào mọi người bắt đầu trêu chọc, đẩy cậu ấy ngồi xuống bên cạnh tôi.

Trò chơi trên bàn rất nhanh chuyển sang vòng mạo hiểm.

Chai thủy tinh trên bàn chậm rãi xoay tròn rồi dừng lại trước mặt tôi.

Theo thói quen, tôi chọn đại mạo hiểm.

Hình phạt là gọi điện tỏ tình với người được ghim đầu tiên trong danh sách bạn bè.

Tôi mở điện thoại ra.

Lúc ấy mới phát hiện người được ghim đầu tiên vẫn là Hướng Thừa Tuyên.

Nhìn khung trò chuyện với anh đến ngẩn người.

Không biết thế nào lại vô tình bấm vào cuộc gọi thoại.

Bên kia gần như bắt máy ngay lập tức.

Vừa nghe thấy giọng anh, tôi lập tức hoàn hồn, vội vàng cúp máy.

Sau đó nâng ly rượu lên.

"Em uống rượu phạt."

Nhưng ngay khi ly rượu vừa đưa tới miệng, nó đã bị người bên cạnh cầm mất.

"Để tôi uống thay cho."

Hành động ấy lập tức khiến cả bàn ồn ào hò hét.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh vẫn không ngừng rung lên.

Toàn bộ đều là cuộc gọi từ Hướng Thừa Tuyên.

Tiếng rung làm tôi càng thêm bực bội.

Tôi dứt khoát chuyển sang chế độ im lặng.

Đến lúc buổi liên hoan kết thúc.

Mấy người bạn cùng phòng tìm cớ rời đi trước. Cuối cùng chỉ còn lại Doãn Kiệt đưa tôi về.

Lúc ấy tôi mới biết tên của hotboy là Doãn Kiệt.

Suốt dọc đường, cậu ấy đều cố gắng tìm chủ đề để nói chuyện.

Nghe nói có rất nhiều người theo đuổi cậu ấy nhưng tính tình cậu ấy lại quá lạnh nhạt. Vì thế đến giờ vẫn chưa có bạn gái.

Tôi bất giác nhớ tới Hướng Thừa Tuyên.

Ở trước mặt tôi, dường như anh chưa từng lạnh lùng.

Khi sắp tới cổng trường.

Doãn Kiệt đột nhiên gọi tôi lại.

"Hạ Đồng Ý, tôi có chuyện muốn nói. Thật ra từ ba tháng trước tôi đã chú ý tới cậu rồi, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói. Ngay từ ngày hôm đó, khi chúng ta học chung một tiết."

Dù có ngốc đến đâu, tôi cũng hiểu được ý tứ trong lời cậu ấy. Nhưng lời tỏ tình này, tôi không thích.

Doãn Kiệt rất đẹp trai.

Nhưng từ nhỏ tôi đã lớn lên bên cạnh một người như Hướng Thừa Tuyên.

Dường như đã miễn nhiễm với mọi gương mặt đẹp khác.

Không biết là vì sao.

Cũng không biết xuất phát từ cảm giác nào.

Tôi vô thức quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Con phố náo nhiệt dường như đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Hướng Thừa Tuyên đứng cách đó không xa.

Anh lặng lẽ nhìn tôi.

Ánh sáng trong mắt như từng chút một vỡ vụn, chỉ còn lại sự hoang mang và kinh ngạc.

Rất nhanh, anh đã thu hồi ánh mắt, rồi đứng yên tại chỗ.

Nhìn bộ dạng ấy của anh, tôi lại thấy khó chịu một cách khó hiểu. Sau khi đơn giản từ chối Doãn Kiệt, tôi đi về phía Hướng Thừa Tuyên.

Vừa thấy tôi tới gần, khóe môi anh khẽ cong lên.

07

Dù ánh đèn xung quanh rất tối.

Tôi vẫn nhìn ra được anh đang miễn cưỡng mỉm cười.

Ánh mắt anh liên tục né tránh.

Không dám nhìn thẳng vào tôi.

Anh đưa chiếc bình giữ nhiệt trong tay cho tôi.

"Gần đây anh mới học nấu món này. Muốn mang cho em nếm thử. Nếu em thích thì sau này anh sẽ làm tiếp cho em."

Anh bỗng bắt đầu nói rất nhiều, giống như đang cố ý né tránh một chuyện nào đó.

"Hướng Thừa Tuyên..."

Chỉ là một tiếng gọi đơn giản, anh lập tức ngẩng đầu lên, khóe môi khẽ run rẩy, giọng nói cũng mang theo chút nghẹn ngào.

"Anh... anh xin em. Đừng như vậy nữa được không, đại tiểu thư. Anh có thể coi như chưa từng nhìn thấy gì cả. Em có thể đừng bỏ rơi anh không?"

Tôi sững sờ.

Thậm chí còn cho rằng mình nghe nhầm.

Nhưng giây tiếp theo.

Tôi nhìn thấy đôi mắt anh đỏ hoe.

Nước mắt cứ thế lăn dài xuống gò má.

Tôi ngây người.

Những dòng chữ kia cũng ngây người theo.

[Khoan đã... chuyện gì vậy? Sao tôi lại cảm thấy người nam chính thích hình như là nữ phụ?]

[Lầu trên nếu không mù thì mở mắt ra nhìn đi, nam chính chỉ đang quen với sự tồn tại của cô ấy thôi.]

[Nhưng mà nam chính thật sự rất đau lòng. Chẳng lẽ khoảng thời gian gần đây anh ấy bất thường là vì sợ nữ phụ không cần mình nữa sao?]

[Mọi người không thấy cảnh này cực kỳ đáng yêu à?]

[Nam chính bây giờ giống hệt một chú ch.ó lớn sắp bị chủ nhân bỏ rơi.]

[Rõ ràng nhìn thấy nữ phụ đi cùng người đàn ông khác, vậy mà còn cố giả vờ như không nhìn thấy.]

[Ghen đến phát điên rồi nhưng vẫn nói mình không sao.]

[Không thể không nói, nam chính khóc lên đẹp thật.]

[Nữ phụ à, tôi không mắng cô nữa đâu, mau dỗ anh ấy đi, cảm giác sắp khóc ngất luôn rồi.]

Tôi giơ tay lau nước mắt cho anh.

"Em không ở bên người đó."

Nước mắt của anh lập tức ngừng lại.

Anh ngước đôi mắt ướt sũng nhìn tôi.

"Thật sao?"

Tôi hơi thất thần.

Sau đó ngây ngốc gật đầu.

Trước đây tôi vẫn luôn xem Hướng Thừa Tuyên là chồng nuôi từ bé, nhưng dường như chưa từng có suy nghĩ gì khác. Có lẽ là vì quá dựa dẫm, hoặc cũng có thể là đã quen với sự tồn tại của anh. Cho đến giờ phút này, trái tim đập loạn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi mới hiểu ra. Cảm giác ấy hình như gọi là thích.

Hai má lập tức nóng bừng.

Tôi cuống quýt gật đầu rồi xoay người bỏ chạy.

Chạy nhanh đến mức không nhìn thấy nụ cười si mê phía sau lưng mình.

Khi đi ngang qua khu rừng nhỏ tối tăm, tôi bất ngờ bị ai đó kéo lấy cổ tay. Chỉ một cái dùng sức, tôi đã bị kéo vào lòng anh. Nghĩ tới những dòng chữ kia, tôi theo bản năng giãy giụa một chút, nhưng anh lại ôm c.h.ặ.t hơn. Bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi.

"Lộ Lộ không cần phải giả vờ mạnh mẽ trước mặt anh."

Những dòng chữ hoàn toàn phát điên.

[Cứu mạng! Con thuyền tôi chèo từ lúc mới sinh cuối cùng cũng cập bến rồi! Cặp này ngọt quá mức quy định!]

[Tôi đồng ý với lầu trên, mỗi lần nam chính gặp nữ chính đều như đang làm việc công.]

[Hoàn toàn không có cảm giác dịu dàng như khi ở cạnh nữ phụ.]

Trái tim vừa mới bình ổn của tôi lại lần nữa tăng tốc.

Cảm giác này hoàn toàn khác với những lần trước đây tôi bám lấy anh.

Tôi sợ anh nghe thấy nhịp tim của mình, vội vàng đẩy anh ra, rồi lắp bắp nói:

"Em... em nhớ ra rồi. Bạn cùng phòng vẫn còn đang đợi em. Em đi trước đây."

Nói xong liền hoảng hốt chạy về ký túc xá. Những dòng chữ phía sau còn nói gì, tôi cũng chẳng còn tâm trạng để nghe. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng bình ổn cảm xúc trong lòng, nhưng chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, đã là sáng ngày hôm sau.

Hôm ấy tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Là hoa khôi hẹn gặp tôi.

Tôi không hiểu cô ấy tìm mình để làm gì.

Nhưng vẫn đến điểm hẹn đúng giờ.

Trên đường đi, tôi đã nghĩ tới vô số khả năng: tìm tôi gây chuyện, giả vờ đáng thương, hay thậm chí là uy h.i.ế.p tôi.

Nhưng điều tôi không ngờ nhất là, vừa gặp mặt, cô ấy đã nhét vào lòng tôi một con mèo lông xù mềm mại, giọng nói đầy bất đắc dĩ.

"Hướng Thừa Tuyên quấn lấy tôi rất lâu chỉ để mua con mèo này. Đây là con đẹp nhất trong lứa mèo nhà tôi đấy. Tôi thích nó lắm, vốn định giữ lại nuôi. Anh ta cứ nằng nặc đòi mua, còn ép tôi ra mặt giúp nữa. Nếu không phải anh ta trả quá nhiều tiền thì tôi cũng chẳng đồng ý đâu. Ai ngờ anh ta lại lừa tôi, không dám tặng, vậy nên tôi chỉ còn cách trực tiếp tìm người nhận quà thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.