Tôi Kiếm Tiền Học Phí Nhờ Tỏ Tình Với Nam Thần Trường - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/07/2026 15:04
Một nghìn tệ.
Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn cậu ấy.
"Số dư..." Cậu ấy nháy mắt: "Coi như tiền nghe chuyện cười."
Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, nhìn số tiền một nghìn tệ vừa đổ vào tài khoản, trong lòng bỗng chốc thấy hết nhục luôn.
Nếu nhục mà đổi được tiền thì nhục vài lần nữa tôi cũng chấp nhận!
Cậu bạn cùng phòng khoác vai Hứa Thanh Việt, cười bảo tôi: "Đàn em, chiều mai ba giờ bọn anh có trận bóng rổ, nhớ đến cổ vũ cho anh Hứa nhé! Đừng quên mang theo nước!"
Mắt tôi sáng rực lên.
Còn có chuyện tốt thế này sao?
Đây chẳng phải là khách hàng tự tìm đến tận cửa rồi sao!
3
Hôm sau, tôi có mặt đúng giờ tại sân bóng rổ.
Người đông quá, tôi chỉ đành đứng ở phía sau, tay nắm c.h.ặ.t chai nước suối ướp lạnh, nhón chân nhìn vào trong.
Hứa Thanh Việt vừa ra sân, tiếng hét của đám nữ sinh suýt nữa làm bay cả mái che.
Cậu ấy mặc bộ đồng phục bóng rổ màu trắng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, lúc khởi động vô tình để lộ ra phần eo săn chắc.
Tôi cùng đám con gái xung quanh nhìn đến đờ cả người, thầm cảm thán trong lòng: Đúng là cực phẩm, nhìn thôi cũng thấy ngon mắt.
Trận đấu bắt đầu.
Cậu ấy chơi bóng đúng là quá ngầu.
Dẫn bóng, vượt người, bật nhảy, ném rổ, các động tác trôi chảy như mây trôi nước chảy, những cú ném ba điểm liên tiếp vào rổ khiến khán đài như bùng nổ.
Với tinh thần vì tiền, tôi cũng hò hét cổ vũ, gào đến mức sắp khản cả tiếng.
Trong đầu tôi tính toán rất kỹ: Càng hét hăng hái, lát nữa ra giá càng có khí thế.
Tiếng còi báo hết hiệp vừa dứt, tôi ôm chai nước chen vào sân, sợ đi muộn nước sẽ ấm mất.
Tôi vừa chen đến vị trí đẹp nhất thì cánh tay bị ai đó kéo lại.
Hai nữ sinh đứng trước mặt tôi, đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân: "Ui, chen lên phía trước làm gì thế? Tưởng Hứa Thanh Việt sẽ uống nước của cậu chắc?"
Tôi ngẩn người, nhìn chai nước trong tay rồi lại nhìn họ, thắc mắc hỏi: "Tại sao lại không uống? Nước này mua ở siêu thị đàng hoàng, chưa hết hạn mà."
Cô nàng bên trái trợn trắng mắt: "Giả bộ cái gì? Ai mà không biết cậu ngày nào cũng chặn đường tỏ tình với cậu ấy, mặt dày vừa thôi."
Tôi càng thắc mắc hơn, nghiêm túc đếm đầu ngón tay: "Đâu có ngày nào, tôi mới chặn có hai lần thôi mà."
Hai người họ sững người, cô nàng bên phải quát lên: "Hai lần cũng không được! Cậu xem lại mình xem có xứng không, Hứa Thanh Việt là ai mà cậu cũng dám tơ tưởng?"
Tôi chớp chớp mắt, chân thành hỏi: "Thế cậu ấy là ai vậy? Chẳng phải cũng là sinh viên thôi sao? Tặng chai nước mà cũng cần xứng với không xứng à?"
Tôi thản nhiên nói: "Nếu hai cậu cũng muốn tặng thì cứ tự đi mua đi, siêu thị ở ngay cổng ấy, có ba tệ một chai thôi, đâu có đắt, chặn tôi làm gì không biết."
Mấy người xung quanh đang hóng hớt không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Mặt hai nữ sinh đỏ bừng rồi lại tái mét, nghiến răng định nói thêm gì đó thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tôi quay đầu lại thì thấy Hứa Thanh Việt đang bước tới.
Mồ hôi trên trán cậu ấy chảy dọc theo đường xương hàm sắc lẹm, cơ bắp cánh tay đầy nam tính và vô cùng đẹp mắt.
Ánh mắt cậu ấy dừng trên người tôi, không gian xung quanh bỗng chốc im lặng.
Hai cô nàng kia đang định ra vẻ điệu đà thì Hứa Thanh Việt đã lướt qua họ, đưa tay về phía tôi.
"Đưa nước cho tôi."
Tôi ồ một tiếng, vội vàng đưa chai nước, còn không quên dặn dò: "Nước vẫn còn lạnh lắm, anh uống chậm thôi, kẻo đau họng đấy."
Động tác vặn nắp chai của cậu ấy khựng lại rồi cậu ấy ngước mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch: "Chu đáo thật đấy."
Tôi không thấy có gì sai, gật gật đầu: "Là việc nên làm mà."
Dù sao cậu ấy bây giờ cũng là cơm cha áo mẹ của tôi mà.
Cậu ấy uống nửa chai nước, ánh mắt lướt qua hai cô nàng đang thay đổi sắc mặt bên cạnh rồi lại quay về phía tôi, chậm rãi hỏi: "Vừa nãy đang buôn chuyện gì mà rôm rả thế?"
"Không có gì đâu."
Hầy, buôn gì không quan trọng, quan trọng là...
Tôi đứng tại chỗ, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cậu ấy.
Hứa Thanh Việt suýt thì bật cười: "Được rồi, biết rồi."
Cậu ấy nói rồi lấy điện thoại ra bấm vài cái, tiếng thông báo chuyển khoản quen thuộc lại vang lên.
[Ting - Alipay đã nhận được ba nghìn tệ.]
"Cổ vũ cả nửa hiệp, tiền công đấy, hài lòng chưa?"
Mắt tôi sáng rực lên như sao, gật đầu lia lịa: "Hài lòng! Cực kỳ hài lòng! Lần sau anh đ.á.n.h bóng tôi vẫn đến!"
Cậu ấy lấy đầu lưỡi đẩy má trong, nhìn chằm chằm vào tôi, buông lại một câu "Tùy cậu" rồi quay người bước về phía đồng đội.
4
Tôi kiếm được vài khoản lớn liên tiếp, cuộc sống cũng đã bước sang một trang mới.
Trước đây ở căng tin chỉ dám gọi món chay với bát canh trứng rong biển miễn phí.
Giờ thì tôi đã dám ăn một món mặn một món canh, thậm chí còn gọi thêm cả đùi gà rán.
Tôi đang ngồi trong góc căng tin, ôm cái đùi gà gặm một cách ngon lành.
Một đàn chị dẫn theo hai nữ sinh hùng hổ đi tới rồi vỗ mạnh xuống bàn tôi.
Tôi giật b.ắ.n mình suýt làm rơi cái đùi gà, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô ta.
Đàn chị nhìn xuống tôi, khẽ hừ mấy tiếng đầy vẻ khinh bỉ.
Tôi ngẩn ra vài giây, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, cẩn thận hỏi: "Chị cũng muốn ăn đùi gà ạ? Nhưng mà em ăn mất rồi."
Tôi nói rồi lén dùng sức, nắm c.h.ặ.t lấy cái đùi gà không buông.
Muốn ăn thì tự đi mua, cướp của tôi là thế nào hả.
Đàn chị hít sâu một hơi, mặt tức đến trắng bệch: "Ăn ăn ăn, cậu là cái thùng cơm à?"
"Chẳng biết loại người như cậu dùng thủ đoạn bỉ ổi nào mà khiến Hứa Thanh Việt nhìn cậu với ánh mắt khác biệt!"
Tôi im lặng.
Đúng là thủ đoạn bỉ ổi không thể cho ai thấy thật.
Dùng chiêu trò tỏ tình để kiếm tiền, nói ra cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.
Chủ yếu là tôi sợ nói ra rồi thì cả đám sinh viên nghèo trong trường lại đổ xô đi tranh khách, thế thì đường kiếm cơm của tôi đứt mất.
Đàn chị thấy tôi im lặng thì càng được nước lấn tới, khoanh tay bắt đầu tuôn một tràng: "Tôi nói cho cô biết, cô chỉ là con vịt xấu xí thôi, đừng có mơ tưởng hão huyền nữa. Hứa Thanh Việt có ánh trăng sáng rồi, người ta thanh mai trúc mã, giỏi hơn cô gấp vạn lần. Biết điều thì đừng có bám riết không buông nữa, hiểu chưa?"
Hứa Thanh Việt có ánh trăng sáng rồi?
Chuyện này… Đúng là tin tốt trên trời rơi xuống!
Có ánh trăng sáng thì tốt quá.
Có ánh trăng sáng nghĩa là cậu ấy sẽ chẳng bao giờ chấp nhận lời tỏ tình của ai cả, vậy chẳng phải tôi cứ đi tỏ tình là lại có tiền sao?
Tôi suýt chút nữa đã quỳ xuống lạy cô nàng ánh trăng sáng chưa từng gặp mặt kia một cái rồi.
Tôi càng nghĩ càng vui, không kìm được mà "phì" một tiếng bật cười.
Cả bàn ăn lập tức im bặt.
Đàn chị cùng hai đứa bạn đi cùng đều sững người, nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ điên.
Tôi vội nín cười, hắng giọng, tỏ vẻ chân thành nói: "Không có gì, chỉ là nghĩ đến việc cậu ấy có người mình thích, tôi thấy mừng thay thôi."
