Tôi Là Chú Nhện Nhảy Nhỏ - Chương 1

Cập nhật lúc: 14/08/2026 15:06

Tôi là một con nhện nhảy nhỏ, đang sống trong nhà của một người.

Mẹ từng bảo tôi rằng làm một con nhện ngoan thì phải đóng "tiền thuê nhà" cho con người.

Nhưng tôi vốn dĩ ngốc nghếch, không thông minh như các anh chị khác nên chẳng kiếm được đồng xu nào nhưng thiên phú giống loài của tôi rất mạnh nên tôi đã dốc hết tâm trí, còng lưng dệt tơ suốt một tuần.

Tôi cuối cùng cũng dệt được một món đồ hình nhện và nhân lúc người không có nhà, tôi lon ton bò ra đặt lên bàn.

Tôi lại lấy thêm một mẩu giấy nhỏ, dùng chân nhỏ giẫm cho phẳng rồi run rẩy nhấc cây b.út to tướng lên, nắn nót viết nguệch ngoạc hai chữ "Tiền thuê".

Tôi viết được nửa chừng thì cửa bỗng nhiên có tiếng động.

Tôi chậm rãi quay đầu lại.

Hai mắt nhìn nhau, chằm chằm nhìn đối phương.

Đôi mắt to tròn như hạt đậu xanh chứa đầy vẻ không thể tin được.

Là người đã về.

Tôi sợ đến mức "chít" lên một tiếng, lông trên người dựng đứng cả lên, vội vã chạy bán sống bán c.h.ế.t vào chậu hoa sau bàn làm việc.

Tôi cắm đầu vào tường, dùng chân nhỏ che mắt, vểnh cái m.ô.n.g tròn trịa lên run cầm cập.

Người.

Là người.

Đáng sợ quá.

Anh sẽ tát c.h.ế.t tôi mất, biết thế tôi sẽ không vì thấy người ta đẹp trai mà dọn vào ở đây rồi.

Một giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên nghe rất trẻ, âm cuối luyến láy một cách khó hiểu.

"Nhện nhỏ?"

Tôi nghe thấy tiếng gọi thì lại càng sợ hãi hơn mà run cầm cập như cái sàng.

"Anh... Anh đừng ăn thịt tôi, tôi là nhện ngoan mà."

Sau khi người đi rồi, tôi lén lút học theo cách của người mà bò lên điều khiển, nhấn từng nút để mở chiếc hộp nhỏ lên nhưng lần nào cũng không dám xem lâu.

Trời vừa tối là tôi vội vàng tắt hộp nhỏ, bò vào chậu hoa trốn.

Những kẻ xấu trong hộp nhỏ đều nói thế, người ta sẽ tha cho họ.

Cái đuôi tròn trịa của tôi bỗng bị ai đó chọc nhẹ một cái, lõm vào rồi lại bật ra mang theo cảm giác ngứa ngáy tê rần.

Tôi mở to mắt quay lại, đối diện với một đôi mắt đào hoa sáng ngời và trong trẻo.

Tôi nhịn.

Là người.

Tôi không đ.á.n.h lại đâu nên tôi tủi thân, hèn nhát rụt người thêm vào trong.

Thế mà con người nào đó vẫn không tha cho tôi.

Anh lại dùng sức chọc thêm cái nữa, tay còn không nhịn được mà bóp bóp cái đuôi tròn trịa của tôi.

Toàn thân tôi run lên, đỏ bừng cả mặt, chỉ là lông trên người hơi nhiều nên không nhìn ra được.

Sao anh có thể bóp m.ô.n.g tôi chứ.

Tôi dùng chân nhỏ che lấy cái đuôi rồi lí nhí trong miệng: "Người ơi, tôi không thích thế, anh không được sờ... Mông tôi."

Người khựng lại một chút, dường như nhận ra mình đang trêu chọc con nhện nhỏ nên lúng túng rút tay về, giả vờ ho khan.

Sau đó anh bỗng nhớ ra điều gì, hừ lạnh một tiếng.

"Chính là cô làm tôi mỗi tháng tốn thêm 500 tệ tiền điện hả?"

Tôi ngơ ngác một lát: "Cái gì...? Tiền điện là gì?"

Anh chỉ vào chiếc hộp đen thui ở phòng khách.

"Ban ngày lúc tôi đi làm, có phải đã lén xem tivi không?"

Tôi nhớ lại khoảng thời gian đó.

Sau khi người đi, tôi lén lút bò lên điều khiển rồi dệt một chiếc lưới to đùng, nằm thoải mái trên đó xem, đói thì gặm vài miếng lưới.

Tôi xem đến quên trời quên đất, mãi đến khi trời tối mới hoảng loạn chạy về ổ.

Tôi chột dạ nhưng vẫn rụt rè thừa nhận: "Vâng."

Người lại hỏi tiếp: "Dâu tây, việt quất, dưa hấu trong tủ lạnh, có phải đã ăn trộm không?"

"Vâng..."

Mấy trái cây tươi ngon mọng nước đó lần nào cũng bị giấu trong cái hộp lớn lạnh ngắt.

Tôi phải tốn bao công sức mới bò vào được, dùng tơ nhện gói lại rồi kéo từng chút một về nhà.

Lần nào cũng không tham lam, mỗi lần chỉ mang một quả về ổ là đủ ăn mấy ngày rồi.

"Tôi... Tôi có đóng tiền thuê nhà mà."

Người hơi ngẩn người, ánh mắt mơ hồ.

"Tiền thuê nhà?"

Tám cái chân nhỏ của tôi chạy vèo tới, hai chân giơ món đồ hình nhện lên, sụt sùi khóc lóc.

"Đây... Đây là món đồ tôi đã mất bao đêm thức trắng, rút cạn tơ, rơi cạn nước mắt mới dệt ra được."

"Tặng cho anh coi như là tiền thuê nhà nhé, người ơi... Anh đừng chê."

Tôi nhớ lại quãng thời gian dưới ánh trăng, trong đêm dài cô tịch, một con nhện nhỏ đơn độc là tôi vừa nức nở vừa nhả tơ, mấy cái chân nhỏ cũng hoạt động hết công suất.

Tôi không đủ tơ, còn ép mình ăn lá cây đến mức nôn thốc nôn tháo rồi lại tuyệt vọng tiếp tục nhả tơ, suýt chút nữa là thành bánh quy nhện rồi.

Anh: ...

"Hóa ra đêm nào cô cũng nức nở khóc lóc, làm tôi ngủ không được."

Tôi xấu hổ xoay quanh chỗ đó, cuối cùng run rẩy nâng món đồ trang trí lên, đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào anh.

"Người ơi, vậy anh có chịu nhận món đồ này không? Anh có muốn sống cùng tôi không?"

"Tôi ngoan lắm, sẽ không làm phiền anh đâu."

Anh im lặng một lát, nụ cười dần trở nên... Biến thái.

"Chỉ dựa vào một món đồ trang trí nhỏ mà muốn trả tiền thuê nhà sao?"

Tôi nhìn nụ cười gian tà đó mà sợ hãi vô cùng, vô thức dựng cái đuôi đầy lông lá lên, nhe răng nhọn hoắt, phát ra tiếng đe dọa.

"Chít…"

"Này người ơi, tôi nói cho anh biết là tôi có độc đấy nhé, có thể làm c.h.ế.t một con muỗi đấy, đừng có coi thường tôi."

Anh: ...

"Ồ, lợi hại thật đấy."

Tôi nghi ngờ anh đang mỉa mai nhưng không có bằng chứng.

Anh không nhịn được mà khẽ bật cười thành tiếng.

Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve ch.óp đuôi của tôi, lực tay không mạnh nhưng không thể phớt lờ.

"Chỉ cần mỗi ngày cho tôi véo cái đuôi nhỏ của cô là được."

Anh lại đang sờ m.ô.n.g tôi.

Chỉ có bạn đời mới được sờ m.ô.n.g tôi thôi.

"Người ơi, anh muốn làm bạn đời của tôi sao?"

"Tuy bây giờ chúng ta chưa thể giao phối nhưng tôi đồng ý cho anh sờ m.ô.n.g."

Tôi run rẩy chìa cái đuôi ra, lắc lư qua lại, trông vô cùng mũm mĩm.

"Nhưng... Mỗi ngày chỉ được một lần thôi nhé, nếu không tôi sẽ giận đấy."

Anh lại chọc vào m.ô.n.g tôi, đôi lông mày tuyệt đẹp nhướng lên, tùy ý nói: "Tôi không tên là người, tôi tên Tô Úc Xuyên, nhớ kỹ chưa? Nhện nhỏ."

"Chít…"

"Nhớ rồi."

"Người ơi."

2

Sau một tuần chung sống với anh, tôi thực sự không chịu nổi cảnh ngày nào cũng bị anh "chà đạp" nữa nên vội vàng bò lên trần nhà.

Khi Tô Úc Xuyên trở về, cảnh tượng đập vào mắt anh chính là như vậy.

Cô nhện nhỏ giơ cái đuôi to tròn, hai chân ôm lấy món đồ chơi, cái thân hình đầy đặn đang bò ngược lên trên.

Trong miệng còn hát bài hát tắm rửa trẻ em.

"Lu la la lu la la lu la lu la lu, la la lu la lu la lu."

Anh nhìn đoạn phim thiếu nhi đang phát trên TV rồi im lặng một lúc.

"Cô bò lên đó làm gì?"

Tôi nghe thấy giọng anh, lông trên người dựng đứng cả lên, sợ hãi lấy tay che m.ô.n.g rồi nhanh ch.óng bò lên cao.

Đôi mắt nhỏ khóc như mưa, giọt nước mắt rơi từ trần nhà xuống, tôi gào thét trong tuyệt vọng: "Người ơi... Anh quá đáng lắm, ngày nào cũng sờ đuôi tôi, đuôi tôi trụi hết lông rồi này."

"Nếu còn rụng nữa, tôi sẽ xấu xí mất, anh quá đáng lắm, hu hu hu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Là Chú Nhện Nhảy Nhỏ - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD