Tôi Là Con Gái Của Nữ Phụ Ác Độc - 13
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:06
Nghe đến đây trái tim tôi chợt lạnh xuống. Quả nhiên chuyện hãm hại mẫu thân hôm đó…phụ thân cũng có phần trong đó. Người đàn ông từng khiến cả thiên hạ kính ngưỡng ấy…vì cái gọi là tình yêu đích thực…đã điên rồi. Lâm Miểu Miểu hoàn toàn không phát hiện mấy tên ăn mày trước mặt đã không còn là người của nàng ta. Nàng còn tưởng mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay, thậm chí còn cúi người đỡ tôi dậy rồi đứng sang một bên đầy kiêu ngạo như một kẻ chiến thắng. Chỉ tiếc…những người kia đều là thị vệ phủ công chúa cải trang. Ngay khi bọn họ đứng dậy hành lễ sắc mặt Lâm Miểu Miểu lập tức trắng bệch.
- Không thể nào…
Nàng ta xoay người bỏ chạy nhưng vừa tới đầu ngõ một giọng cười quen thuộc đã vang lên.
- Đi đâu vậy?
Dao Giang dẫn theo một đám người từ phía sau bước ra chặn kín mọi lối thoát. Lâm Miểu Miểu bị dồn vào giữa ngõ nhỏ hoảng hốt đến mức giọng nói run rẩy.
- Quận chúa…ta chỉ đùa thôi…
Tôi nhìn nàng ta, trong đầu lại hiện lên kết cục của mình trong cuốn sách. Nếu không chuẩn bị trước, người bị kéo vào ngõ nhỏ, bị hành hạ đến c.h.ế.t…sẽ là tôi. Cơn ác mộng ấy vẫn luôn đeo bám tôi. May mà…lần này tôi đã thắng. Dao Giang kéo tay tôi.
- Đi thôi. Chuyện ở đây giao cho thị vệ xử lý.
Tôi gật đầu không hề quay đầu nhìn lại. Đêm đó tin tức truyền về, phụ thân phát điên. Ông phái người đi khắp nơi tìm kiếm Lâm Miểu Miểu. Cả phủ Đại tướng quân sáng đèn suốt đêm, tiếng người ngựa ra vào không ngớt giống như trời sắp sập xuống vậy. Tôi chỉ sai người tới chính viện hỏi thăm. Biết được mẹ đã uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi từ sớm, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng buông xuống. Sau khi tắm rửa xong tôi nằm lên giường. Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc. Khóe môi tôi chậm rãi cong lên, đêm nay…có lẽ sẽ có rất nhiều người không ngủ được. Nhưng người đó tuyệt đối không phải tôi. Sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngồi bên cửa sổ đọc sách, Tiểu Đào đã lặng lẽ bước vào. Nàng khép cửa cẩn thận, rồi ghé sát lại, hạ thấp giọng:
- Tiểu thư…tối qua, tướng quân đã tìm được Lâm cô nương.
Tay tôi khựng lại trên trang sách. Tiểu Đào nuốt nước bọt, vẻ mặt phức tạp.
- Nghe nói… lúc được tìm thấy, nàng ta đã bị hành hạ đến mức không còn ra hình người. Cả người đầy thương tích, hơi thở thoi thóp, chỉ còn cách Quỷ Môn Quan một bước.
Căn phòng thoáng chốc yên tĩnh. Ánh nắng đầu xuân xuyên qua khung cửa, rơi xuống quyển sách trong tay tôi. Tôi lặng người một lát rồi khép sách lại, tiếp tục cắm hoa như chưa từng nghe thấy điều gì. Tiểu Đào cẩn thận nhìn sắc mặt tôi.
- Tiểu thư… người giận sao?
Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng chỉnh lại cành hải đường trong bình.
- Có gì mà phải giận? Nếu đổi lại là ta…có lẽ ta cũng sẽ làm như vậy.
Chỉ là…tôi sẽ không để nàng ta c.h.ế.t dễ dàng như thế. Cho nàng ta nếm thử cảm giác mà nàng ta từng muốn dành cho người khác một lần cũng coi như gieo nhân nào gặt quả nấy. Đến giữa trưa, Dao Giang sai người tới mời tôi, nói rằng nàng đang đợi ở hoa viên phủ Trường Bình công chúa. Tôi vốn tưởng chỉ là một buổi trà chiều bình thường không ngờ vừa bước vào đình nghỉ mát, tôi đã thấy Trường Bình công chúa đang ngồi thưởng trà. Bên cạnh bà…lại còn có một nam nhân trung niên xa lạ. Mà vừa nhìn thấy hắn, tôi lập tức cảm thấy có chút quen mắt. Dao Giang chống cằm cười khúc khích.
- Hữu Ninh, muội nhìn kỹ xem có thấy người này quen không?
Người đàn ông kia nhìn tôi bằng ánh mắt đầy mong đợi. Tôi bất giác cau mày. Ngoài lần nhìn thấy hắn nằm cạnh mẫu thân hôm đó…tôi dám chắc mình chưa từng gặp hắn lần nào. Nhưng nếu Dao Giang cố ý hỏi như vậy…chắc chắn phải có nguyên nhân. Tôi chăm chú quan sát rồi đột nhiên giật mình. Đôi mày, ánh mắt, sống mũi, thậm chí cả khóe môi…lại có vài phần giống phụ thân. Không…phải nói là giống đến mức kỳ lạ. Tôi càng nhìn càng kinh ngạc cuối cùng không nhịn được mà há hốc miệng. Đúng lúc ấy, Trường Bình công chúa mỉm cười.
- Hữu Ninh, hắn là con trai thất lạc nhiều năm của tổ phụ con, cũng chính là thúc phụ ruột của con.
Tôi ngây người, trong đầu chợt hiện lên lời tổ mẫu từng nói. Năm đó, phụ thân có đôi mắt giống tổ phụ nhất. Mà người trước mặt…lại giống phụ thân đến như vậy. Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Trường Bình công chúa dịu dàng nói:
- Không cần lo lắng. Dao Giang xem con như muội muội ruột. Còn ta…cũng coi con như con gái của mình.
Tôi lập tức hành lễ.
- Xin điện hạ chỉ bảo.
Những lúc thế này, vòng vo chỉ càng khiến người ta thêm sợ hãi. Trường Bình công chúa gật đầu hài lòng.
- Đúng là đứa trẻ thông minh.
Sau đó, giọng bà chợt trầm xuống.
- Hành động gần đây của tướng quân họ Lý càng lúc càng khó lường. Cẩm Y Vệ phát hiện…ông ta đang bí mật qua lại với mật thám của địch quốc.
Ầm!
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Thông đồng với địch quốc, phản quốc mưu nghịch, đó là tội danh có thể tru di cửu tộc! Tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt. May mà Trường Bình công chúa rất nhanh đã tiếp lời:
- Có điều…rất có khả năng ông ta cũng không biết đối phương là mật thám.
Lúc ấy, tôi mới thở phào một hơi, suýt nữa bị dọa đến hồn bay phách lạc. Đúng là người hoàng thất, chỉ vài câu nói đã đủ khiến người khác trải qua một lượt sinh t.ử. Sau khi tôi bình tĩnh lại, Trường Bình công chúa đích thân dẫn tôi vào cung. Tôi hoàn toàn không có quyền từ chối. Mà vị thúc phụ vừa xuất hiện kia…cũng đi cùng. Khi bước vào Ngự thư phòng, tim tôi đập nhanh đến mức muốn nhảy ra ngoài. Hoàng đế vừa nhìn thấy tôi đã bật cười.
- Quả nhiên giống như Trường Bình nói. Vừa có dung mạo, lại có phẩm hạnh. Đúng là thích hợp làm con dâu.
Tôi sợ đến mức đầu óc trống rỗng.
“Bịch!”
Tôi quỳ xuống, đầu gối đau đến tê dại.
- Dân nữ dung mạo bình thường, không tài không đức…không dám nhận lời khen của bệ hạ và công chúa.
Trường Bình công chúa bật cười.
- Hoàng huynh đừng trách. Đứa nhỏ này từ trước tới nay luôn khiêm tốn như vậy.
Tôi cúi đầu sát mặt đất. Thật sự áp lực quá lớn. Một lúc lâu sau giọng Hoàng đế mới vang lên:
- Đứng dậy trả lời đi.
- Vâng.
- Trẫm nghe nói hôm qua ngươi suýt gặp nạn?
- Thưa bệ hạ, đúng vậy. Thần may mắn có công chúa và quận chúa cứu giúp.
- Ngươi biết ai muốn hại mình sao?
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
- Là…phụ thân thần nữ và người phụ nữ ông ấy sủng ái.
Không khí trong Ngự thư phòng đột nhiên yên tĩnh. Tôi từ đầu tới cuối đều không dám ngẩng đầu nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Hoàng đế đang dừng trên người mình. Một lúc sau ông khẽ phất tay.
- Lui xuống đi.
- Đa tạ Hoàng Thượng
Rời khỏi hoàng cung tôi đứng dưới bầu trời xanh thẳm, ngẩng đầu nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi khóe môi chậm rãi cong lên. Hoàng đế…đã chuẩn bị ra tay rồi. Nhưng người ngài muốn động đến…không phải toàn bộ phủ Đại tướng quân mà chỉ là phụ thân. Mọi chuyện dường như còn thuận lợi hơn những gì tôi tưởng tượng.
