Tôi Là Thiên Kim Giả Trà Xanh Trong Văn Án Niên Đại - Chương 131
Cập nhật lúc: 25/01/2026 15:25
Lương Diên và Tống Đại mỗi người xách vài con gà trong giỏ, vừa ra khỏi cửa đã thấy Trần Trạch Dữ đang dựa vào tường.
Trần Trạch Dữ nhìn cô với ánh mắt dè dặt: "Để anh xách cho. Diên Diên em đừng giận, anh thề anh thực sự không quen họ, cũng không nói chuyện với họ."
Lương Diên lạnh lùng "ồ" một tiếng.
Trần Trạch Dữ lẽo đẽo theo sau cô: "Vậy em cười một cái có được không?"
Lương Diên giữ vẻ mặt cứng đờ nặn ra một nụ cười với anh, sau đó lập tức xị mặt xuống.
Trần Trạch Dữ hốt hoảng: "Diên Diên, anh xin lỗi."
Thấy anh sắp khóc đến nơi, Lương Diên bực mình nói: "Được rồi, Tết nhất đến nơi, người ta lại tưởng em bắt nạt anh đấy."
Cô biết tính tình của Trần Trạch Dữ, cũng biết chuyện vừa rồi chắc chắn không phải do anh, nhưng cô cứ... tức giận, càng nghĩ trong lòng càng có một ngọn lửa vô danh bốc lên.
Trần Trạch Dữ lập tức hớn hở: "Diên Diên, đi đâu trước đây?"
"Nhà anh."
Trần Trạch Ngạn và cha mẹ phải đến tối mới về, nhưng ông bà nội đều ở nhà.
Vừa vào cửa, bà nội Trần đã cười rạng rỡ: "Diên Diên tới rồi, đây là Đại Đại phải không. Mau vào ngồi đi."
Ông nội Trần luống cuống đi lấy lạc, hạt dưa và kẹo hoa quả.
Bà nội Trần nắm tay Lương Diên, vỗ nhẹ: "Gầy rồi, đen đi rồi. Con ở dưới quê chịu khổ rồi."
Trong lòng Lương Diên dâng lên một luồng ấm áp: "Đâu có ạ, hiện giờ con còn béo hơn trước vài cân đấy chứ."
Ngón tay bà nội Trần chạm vào ngón cái của cô: "Tiểu Diên Diên không lừa được bà đâu."
Trên ngón cái vẫn còn vết chai do bóc lạc để lại.
Lương Diên cười hi hi, nhanh ch.óng chuyển chủ đề: "Bà nội, đây là gà quay huyện An, thịt rất mềm, rất hợp cho bà và ông nội ăn ạ."
Ông nội Trần cười hào sảng: "Hai thân già này răng rụng gần hết rồi, không ăn được mấy thứ này đâu, cứ để dành cho đám trẻ các con ăn đi."
"Đâu có ạ, sức khỏe của hai người vẫn còn dẻo dai lắm, thịt gà này non lắm, trưa nay vừa hay nếm thử một chút."
"Được được được, trưa chúng ta ăn, cái thằng nhóc thối tha kia lại làm con giận đúng không?" Bà nội Trần vẻ mặt như đã thấu hiểu tất cả: "Nó da dày thịt béo, muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h."
Chương 68
Trần Trạch Dữ lập tức ôm cánh tay bà nội Trần làm nũng: "Bà nội, cháu và Diên Diên vẫn tốt lắm, bà đừng nói cháu nữa."
"Lời này cháu đi mà nói với Diên Diên, bà không quyết định được đâu."
Lương Diên biết bà nội Trần cố ý nói cho mình nghe, bèn mỉm cười: "Bà nội, chúng con thực sự không có chuyện gì đâu ạ. Mấy tháng ở quê tuy có chịu chút khổ nhưng cũng học được nhiều điều hay, coi như là đóng góp cho công cuộc xây dựng nông thôn mới. Trần Trạch Dữ cũng rất tốt, không trêu chọc ai còn giúp đỡ nhiều người, nên bà nội cứ yên tâm nhé."
Bà nội Trần thở dài: "Hồi đầu nó đòi xuống nông thôn bà đã không đồng ý, nhưng cái thằng nhóc này bướng lắm, khuyên không được nên đành để nó đi. Lần này về, nó đúng là đã thay đổi rất nhiều, trước đây là cái tính ngồi không yên, giờ thì tính tình bớt ngông cuồng rồi. Con xem, cái áo bông trên người bà là hôm qua nó đi trung tâm thương mại mua cho bà đấy. Diên Diên, sau này ở quê các con phải giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ nhau nhé, có khó khăn gì cứ nói với gia đình, giúp được gì nhà mình nhất định sẽ giúp, đừng có giữ trong lòng."
"Vâng, con nghe lời bà ạ."
Bà nội Trần liếc mắt một cái, ông nội Trần lập tức mang hồng bao đã chuẩn bị sẵn ra.
Lương Diên và Tống Đại tự nhiên từ chối không nhận, không ngờ cái tên Trần Trạch Dữ này trực tiếp cầm lấy hồng bao nhét vào túi áo hai người.
Lương Diên ngại ngùng nói: "Chúng con sang nhà A Ly xem sao, ông bà ở lại ạ."
Trần Trạch Dữ để lại một câu "tớ cũng đi" rồi đi theo.
Mất vài phút là đến nhà Công Tôn Ly, vừa thấy Lương Diên, cô nàng lập tức hét lên rồi ôm chầm lấy.
"Diên Diên, cuối cùng cậu cũng về rồi, nhớ cậu c.h.ế.t đi được."
Mẹ Công Tôn Ly vừa hay đi ngang qua, vội vàng "phỉ phỉ" hai tiếng: "Đầu năm đầu tháng nói cái gì thế. Diên Diên, Đại Đại, Tiểu Dữ, các con ăn hạt dưa đi."
"Cảm ơn dì ạ."
Để tránh bị mẹ mắng tiếp, Công Tôn Ly dứt khoát kéo mọi người vào phòng: "Cậu là Đại Đại phải không, Diên Diên thường nhắc đến cậu trong thư lắm."
Tống Đại lịch sự mỉm cười: "Tớ cũng nghe Diên Diên kể về cậu suốt."
Ba cô gái trạc tuổi nhau, tính tình lại hợp, chẳng mấy chốc đã nói chuyện rôm rả.
Trần Trạch Dữ thỉnh thoảng đứng bên cạnh chêm vào vài câu.
Công Tôn Ly ôm cánh tay Lương Diên không buông: "Chiều nay chúng mình cùng đi dạo phố đi, tớ muốn đi chơi với cậu nhiều hơn một chút."
"Ăn cơm trưa xong tớ gọi cả anh trai nữa, chúng mình cùng đi thấy sao?"
Công Tôn Ly gật đầu lia lịa: "Được được. Thực ra nghe cậu kể bao nhiêu chuyện, tớ cũng muốn xuống nông thôn rồi. Mấy tháng cậu đi, cha mẹ nhờ người tìm cho tớ một công việc nhàn hạ, ngày nào cũng chẳng có việc gì làm, buồn chán c.h.ế.t đi được, tớ đành mang mấy cuốn sách giáo khoa cũ ra xem, mà xem đi xem lại cũng chẳng hiểu gì."
Thành tích của cô không tốt, trước đây có Lương Diên ở đó, không biết gì là có thể hỏi ngay, giờ thì chẳng có ai dạy cô cả.
Lương Diên chỉ coi như cô đang phàn nàn: "Đợi về núi Bạch Lâm tớ sẽ gửi cho cậu một bản tài liệu ôn tập tớ đã làm, lúc rảnh rỗi cậu cứ xem nhiều vào, ngộ nhỡ một ngày nào đó khôi phục lại thi đại học, chúng mình cùng tham gia kỳ thi, cố gắng một lần là đỗ vào trường đại học lý tưởng."
Công Tôn Ly đảo mắt, không biết đang nghĩ ra cái mưu đồ gì: "Được được."
Sau khi tặng hết gà quay Lương Diên và Tống Đại mới quay về nhà, cô nheo mắt nhìn người phía sau: "Anh đi theo tụi em làm gì, mau về nhà ăn cơm đi."
Trần Trạch Dữ khựng lại, ngượng ngùng mở lời: "Chiều nay anh muốn đi trung tâm thương mại cùng em."
Nhận được cái gật đầu của cô, anh mới hớn hở chạy về nhà ăn cơm.
Vì buổi trưa về gấp gáp, không kịp đặt bàn ở tiệm cơm nhà nước, mấy người ăn tạm một bữa ở nhà.
Ăn cơm xong, Lương Diên nhận được ánh mắt của Tống Đại, bèn kéo Tống Úy sang một bên hỏi nhỏ: "Anh, đồng chí Cố vẫn ở Giang Thành chứ?"
Tống Úy gật đầu: "Định tối nay rủ cậu ấy sang nhà ăn cơm."
Lần ở núi Bạch Lâm đó nếu không có Cố Kinh Hồng và Trần Trạch Ngạn thì không biết chuyện gì đã xảy ra, gia đình họ đương nhiên phải hết sức cảm kích.
