Tôi Là Thiên Kim Giả Trà Xanh Trong Văn Án Niên Đại - Chương 200
Cập nhật lúc: 25/01/2026 16:33
Dứt lời hồi lâu vẫn không có ai lên tiếng.
Lương Diên khẽ ho một tiếng, lại lặp lại một lần nữa.
Chẳng lẽ là do bị kích động bởi vụ Trương Thành nhảy lầu nên đầu óc mới nói ra lời như vậy?
Sợ nói thẳng quá lại làm tổn thương lòng con gái, Hoàng Thụy thận trọng bảo: "Diên Diên, mẹ biết con mệt rồi, con đi tắm rửa rồi ngủ một lát đi, mẹ và bố con nấu cơm xong sẽ gọi con."
Nhìn là biết bà nghĩ lệch đi đâu rồi, Lương Diên bật cười: "Mẹ, đầu óc con thực sự không có vấn đề gì cả, con đã nói chuyện với giám đốc rồi, nếu họ đồng ý bán cho con thì Chủ nhật tuần này chúng ta có thể ký hợp đồng."
Hoàng Thụy biết con gái xưa nay luôn táo bạo, cũng biết các con làm chút kinh doanh nhỏ ở trường đại học, nhưng để tiếp quản một xưởng dệt lớn như vậy không phải chuyện đơn giản, nếu không giám đốc cũng đã chẳng tìm mãi mà không thấy người mua.
Trong lòng đang hồ nghi Lương Diên lấy đâu ra nhiều tiền thế, chuyển niệm nghĩ lại, cô không có nhưng nhà họ Tống không nhất định là không có, chẳng lẽ...
"Diên Diên, mẹ biết con là đứa trẻ thông minh, nhưng chúng ta không nên lấy tiền của nhà họ Tống..."
Lương Diên dùng hơn một tiếng đồng hồ trình bày hết ý tưởng và kế hoạch của mình, nói xong lặng lẽ nhìn họ: "Mọi người thấy thế nào? Có làm được không ạ?"
"Nhưng con vẫn còn là sinh viên, ngân hàng thực sự sẽ cho con vay sao?"
Lương Diên gật đầu: "Ngày mai con và Trần Trạch Dữ sẽ về Giang Thành một chuyến, còn việc có được hay không, cứ xem thử là biết ngay."
Tống Diên hỏi: "Có cần chị đi cùng em không?"
"Không cần đâu ạ. Nếu thuận lợi, em sẽ đưa cả Hương Hương, A Ly và Lương Cát tới đây."
"Được, bất kể em làm gì chị cũng theo em... nếu thực sự không vay được tiền từ ngân hàng, trong tay chị còn một ít, em có thể lấy mà dùng."
Lương Diên vỗ vai cô: "Vẫn chưa đến bước đường đó đâu ạ."
Ăn cơm xong, Lương Diên trằn trọc không ngủ được bèn ngồi ở phòng khách đọc báo, Hoàng Thụy đắn đo hồi lâu mới bước tới: "Diên Diên..."
"Mẹ, con biết mẹ đang nghĩ gì, quyết định này đúng là có chút vội vàng, nhưng con vẫn muốn thử một lần."
"Mẹ biết con có phương pháp cũng có năng lực hành động, một trăm tám mươi nghìn tệ không phải con số nhỏ, lỡ như lỗ sạch sành sanh thì sau này gánh bao nhiêu nợ nần thế biết sống sao đây, mẹ lo..."
Bà chủ yếu là sợ con gái bị nợ nần vây khốn cả đời.
"Mẹ à, bây giờ con đã trưởng thành, có năng lực gánh vác những trách nhiệm này, cũng mong mẹ và bố đừng quá lo lắng, đợi đến ngày công xưởng thực sự giao vào tay con, còn mong bố mẹ và những người khác trong xưởng quay lại vị trí công tác."
Hoàng Thụy biết cô có lòng tốt, nhưng làm cha làm mẹ sao có thể không lo cho được, đã vậy thì thôi, "Diên Diên, mẹ và bố con đã bàn bạc rồi, bao năm qua chúng ta tích góp được hơn ba mươi nghìn tệ, con cứ cầm lấy mà dùng đi."
Lương Diên giật mình, "Không được, bố mẹ vất vả cực khổ tích góp được bấy nhiêu tiền, cứ để lại cho hai người dùng đi ạ. Con sẽ vay ngân hàng..."
"Đứa trẻ ngốc, mẹ biết tâm ý của con." Hoàng Thụy nắm tay cô: "Con cái có khó khăn, làm cha mẹ không thể khoanh tay đứng nhìn. Con nói đúng, cơ hội chỉ dành cho những người gan dạ, chúng ta tin con nhất định có thể làm được."
"Mẹ..." Lương Diên không biết nói gì cho phải, hồi lâu mới mở lời: "Chúng con cứ ra ngân hàng xem tình hình thế nào đã, đợi về rồi tính tiếp."
Sáng sớm hôm sau Lương Diên và Trần Trạch Dữ bỏ một khoản tiền lớn thuê một chiếc xe tư nhân đưa họ đến Giang Thành, Lương Diên mang theo tất cả giấy tờ đến ngân hàng hỏi thăm tình hình vay vốn.
Không ngờ ngân hàng vừa nghe nói cô muốn vay tiền liền tỏ ra vô cùng nhiệt tình, giám đốc ngân hàng thậm chí còn đích thân tiếp đón.
Sau khi nghe xong tình hình của cô, giám đốc trầm ngâm một lát: "Thực sự muốn vay nhiều thế sao?"
"Vâng, chúng tôi chắc chắn."
"Vay trong bao lâu?"
Lương Diên suy nghĩ một chút: "Hai năm ạ."
Trong lòng cô quả thực cũng không chắc chắn lắm, lỡ như lỗ sạch sành sanh thì ít nhất cũng có thời gian để xoay xở.
"Tình hình có chút phức tạp, chúng tôi cần phải điều tra."
Khoản vay lớn như vậy, cô lại trẻ tuổi như thế, ngân hàng cũng lo cô không trả nổi nợ.
Lương Diên gật đầu: "Mong ông sớm cho chúng tôi câu trả lời."
Lần này giám đốc đã đưa ra câu trả lời rõ ràng: "Trước ba giờ chiều mai, chúng tôi sẽ dựa trên đ.á.n.h giá để quyết định có cho cô vay hay không và số tiền cho vay là bao nhiêu."
Về đến nhà họ Tống, bấy giờ Lương Diên mới thực sự ngủ được một giấc ngon lành, ngủ đến tám chín giờ tối mới lờ đờ thức dậy, thấy Trần Trạch Dữ ngồi ở phòng khách thì ngẩn người vài giây: "Sao anh vẫn chưa về?"
"Em ở nhà một mình anh không yên tâm."
Tim Lương Diên đập thình thịch, bước tới sà vào lòng anh: "Trần Trạch Dữ, cảm ơn anh."
Trần Trạch Dữ hôn lên tóc cô: "Đừng khách sáo."
"Trần Trạch Dữ..." Lương Diên vòng tay qua cổ anh, dưới cái nhìn chăm chú của anh, cô nhẹ nhàng hôn lên môi anh: "Em thích anh."
Dáng vẻ mơ màng của cô khiến tim anh lỡ nhịp.
Yết hầu Trần Trạch Dữ chuyển động nhanh ch.óng: "Vào phòng em được không?"
Lương Diên vùi đầu vào cổ anh, nhỏ giọng lầm bầm: "Bế em."
Bước chân anh sải rộng, chẳng mấy chốc đã hăm hở vào đến phòng, lập tức ấn cô xuống giường, ngón tay chạm vào cổ áo, khẽ ngẩng đầu: "Diên Diên, anh muốn hôn em."
Lương Diên không nói gì, mà chỉ vòng tay qua cổ anh, hôn mấy cái.
Sự khẳng định của cô đã tiếp thêm dũng khí lớn lao cho Trần Trạch Dữ.
Ngón tay Trần Trạch Dữ khẽ run rẩy cởi quần áo cô, tầm mắt dừng lại trên chiếc nội y dễ thương, đây là bộ đồ do chính tay anh làm, trên đó còn thêu một bông hoa không tên, anh nuốt nước bọt, đưa tay ra sau tháo móc khóa.
"Cạch" một tiếng, áo mở ra.
Vành tai Trần Trạch Dữ đỏ ửng, lại hỏi lại một lần nữa: "Diên Diên, anh hôn nhé?"
Thấy cằm cô khẽ động đậy, Trần Trạch Dữ không nhịn được nữa liền hôn lên.
Không biết qua bao lâu, Lương Diên cảm thấy ga giường đều bị mồ hôi thấm ướt, cô trốn trong lòng Trần Trạch Dữ thở dốc: "Anh còn nhịn được không?"
Trần Trạch Dữ mồ hôi đầy mặt, c.ắ.n răng: "Được."
Vì không có chuẩn bị b.a.o c.a.o s.u, cho nên anh không dám tiến hành bước cuối cùng.
