Tôi Làm Đàn Em Cho Mạnh Bà - Chương 24.
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:37
“Không cần đâu ông chủ Lưu, ông cứ bận việc của mình, chúng tôi tự về được…”
Khách sáo vài câu, tôi và Trương Tiểu Hổ rời khỏi trung tâm thương mại. Vừa ra ngoài, đã thấy trước cửa đứng mấy gã đàn ông. Ông chủ Lưu quả nhiên đã chuẩn bị sẵn, không biết là để trấn an tinh thần, hay là đề phòng chúng tôi.
Tôi chạy xe điện chở Trương Tiểu Hổ rời khỏi trung tâm thương mại. Cả hai đều khá trầm mặc. Một lúc sau tôi mới nói:
“Ông chủ Lưu hình như không quá tin chúng ta.”
Trương Tiểu Hổ ừ một tiếng:
“Bình thường thôi. Cho nên tôi mới gọi ông ta tới, đốt phù da người ngay trước mặt ông ta. Nếu tự mình đốt, ông ta còn không tin hơn. Mà cho dù tận mắt thấy phù da người bị đốt rồi, ông ta cũng nhất định sẽ tìm người khác đến xem thử, xem chúng ta có thật sự làm sạch trung tâm thương mại hay không, có thật sự không còn tà linh quấy phá nữa hay không.”
Nói đến đây, Trương Tiểu Hổ thở dài một tiếng: “Giang hồ hiểm ác thật, chúng ta vẫn phải cẩn thận hơn.”
Giang hồ đúng là hiểm ác, nhưng không hiểu sao tôi lại có cảm giác… rất kích thích? Không những không sợ, mà còn lờ mờ thấy hưng phấn. Chẳng lẽ tôi sinh ra đã mang sẵn gen không chịu yên phận?
Tôi không nhịn được cười hề hề: “Giang hồ hiểm ác à, kích thích thật!”
“Đúng là kích thích thật, hề hề…” Trương Tiểu Hổ cũng cười theo.
Hai đứa tôi ngốc nghếch cười một lúc, Trương Tiểu Hổ hỏi tôi:
“Tiểu Ngư, có chuyện này tôi không hiểu lắm. Mới không lâu trước cậu còn là một nhân viên văn phòng bình thường, chưa từng tiếp xúc với quỷ thần, hôm nay rõ ràng là lần đầu cậu trừ tà bắt quỷ, vậy mà sao cậu lại không sợ, còn thể hiện ngầu như thế?”
Tôi thầm than một tiếng, anh đây cũng là bị ép lên Lương Sơn thôi. Thử hỏi ai mà đột nhiên có thêm một cái điện thoại Hoa Bỉ Ngạn, lại bị nói cho biết chỉ còn mấy chục ngày để sống, bị ép phải nhận đủ loại nhiệm vụ để kéo dài mạng sống, thì có muốn không gan cũng không được. Đi theo Trương Tiểu Hổ làm việc còn kiếm được tiền, chứ làm cho Mạnh Hiểu Ba không những không có tiền, còn bị trừ ba mươi phần trăm điểm công đức.
Tất nhiên, những chuyện này là bí mật, không thể nói cho Trương Tiểu Hổ biết, cũng giống như anh ta sẽ không nói cho tôi biết vì sao mình bị đuổi xuống núi.
Ngoài ra, tôi còn có một lý do rất đường hoàng chính đáng nữa, đó là… Tôi cười khổ nói:
“Tiểu Hổ à, tôi gan lớn là vì tôi biết, không có tiền còn đáng sợ hơn gặp quỷ.”
Trương Tiểu Hổ trầm mặc một lúc rồi nói: “Có lý.”
“Không chỉ là có lý, mà là chân lý. Đây là một thế giới của tiền bạc. Tiền là thân phận, là địa vị, là thước đo giá trị của một con người trong xã hội này. Tiền là hình ảnh của bạn, là độ cao của bạn, tiền còn là tình yêu của bạn nữa… Có phải cậu thấy tôi rất tục không? Tôi nói cho cậu biết, dù rất nhiều người ngoài miệng không thừa nhận, nhưng đây chính là hiện thực. Chỉ cần không chạm tới ranh giới làm người của tôi, tôi thà tục đến tận xương, tục đến tận bụi trần…”
Những lời này bề ngoài là đang trò chuyện với Trương Tiểu Hổ, nhưng với tôi mà nói, đó cũng là sự than vãn và trút bầu tâm sự. Khi còn là thiếu niên, tôi từng có lý tưởng và hoài bão lớn lao. Nhưng khi bước vào xã hội, bị thế giới này “dạy dỗ” cho ngoan ngoãn rồi, tôi mới nhận ra, mọi lý tưởng và hoài bão đều phải đặt trên nền tảng có tiền. Nếu không, tất cả chỉ là một trò cười khiến người ta cười không nổi.
Đây không phải là nỗi bất lực của riêng tôi, mà là nỗi bất lực của tất cả những người trẻ vừa bước vào xã hội. Chúng tôi dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn gà, kiếm số tiền chỉ đủ ăn no, chật vật chờ đợi cơ hội… Tôi rất cảm khái, cũng có chút chua xót. Nhưng Trương Tiểu Hổ lại chẳng mấy cảm xúc với những điều đó. Nghe tôi nói về tiền, anh ta vỗ tôi một cái:
“Tiểu Ngư, dừng xe lại, chúng ta chia tiền đi!”
Tôi dừng xe điện. Trương Tiểu Hổ từ gói giấy đếm ra một vạn rưỡi, nói:
“Lần này tổng cộng chúng ta kiếm được mười vạn. Theo quy củ, năm vạn phải đem đi quyên góp. Cậu yên tâm, trong đó có hai vạn rưỡi tôi sẽ lấy danh nghĩa của cậu để quyên. Số còn lại hai đứa mình chia.”
Tôi nhận tiền Trương Tiểu Hổ đưa, hỏi: “Tiền này là chúng ta liều mạng kiếm được, cậu không thể quyên ít hơn chút sao?”
Trương Tiểu Hổ lắc đầu rất mạnh, giọng kiên quyết:
“Đây là quy củ của Long Hổ Sơn chúng tôi, tôi không thể phá. Cậu yên tâm, số tiền quyên góp tôi sẽ để họ xuất hóa đơn đầy đủ.”
Anh ta đã nói như vậy rồi, tôi còn nói gì được nữa? Tổng cộng hai vạn rưỡi cũng không ít, bằng gần nửa năm lương trước đây của tôi rồi. Làm người phải biết đủ. Việc là Trương Tiểu Hổ nhận, có thể dẫn tôi theo kiếm tiền đã là tốt lắm rồi.
Chia xong tiền, tôi định chở Trương Tiểu Hổ về nhà, nhưng anh ta không cho, nói sẽ tự bắt taxi. Tôi đứng chờ cùng anh ta một lúc. Trương Tiểu Hổ vẫy được một chiếc taxi, lúc sắp lên xe tôi chợt nhớ ra một chuyện, nói với anh ta:
“Tiểu Hổ, tối mai khoảng sáu bảy giờ đến tìm tôi nhé, chúng ta ăn mừng một chút, tôi mời cậu đi ăn xiên nướng.”
Trương Tiểu Hổ quay đầu lại: “Được thôi, mai tôi tới tìm cậu.”
Tôi gật đầu, đột nhiên lại nghĩ ra một vấn đề: “Tiểu Hổ, cậu là đạo sĩ, ăn thịt được chứ?”
Trương Tiểu Hổ đã chui vào trong xe rồi, nghe tôi hỏi thì thò đầu ra cửa sổ nói:
“Được chứ, Long Hổ Sơn bọn tôi là phái Phù Lục, không những ăn thịt được, còn lấy vợ được nữa.”
Đệt, tôi hỏi anh có ăn thịt được không, ai hỏi anh có lấy vợ được hay không chứ? Chẳng lẽ tên này xuống núi là để tìm vợ à?
Thấy tôi không nói gì nữa, Trương Tiểu Hổ thò đầu ra hỏi: “Tiểu Ngư, còn việc gì không? Không có thì tôi đi đây!”
Tôi vẫy tay với anh ta. Tài xế đạp ga, chiếc taxi biến mất trong màn đêm. Tôi cũng leo lên con “chim nhỏ” yêu quý của mình – chiếc xe điện hiệu Điểu tăng tốc chạy về nhà. Lại hoàn thành thêm một nhiệm vụ của app Địa Phủ cuộc sống thông minh, tôi nóng lòng về nhà để cộng điểm…
