Tôi Làm Đàn Em Cho Mạnh Bà - Chương 32.

Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:39

Nhiệm vụ thì nhất định phải hoàn thành, nhưng trước khi hành động, tôi phải làm rõ một chuyện: Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười rốt cuộc là yêu quái thật sự, hay chỉ là trò đùa vô vị của mấy tên phú nhị đại. Yêu quái thì có cách đối phó với yêu quái, trò đùa thì có cách xử lý trò đùa. Thông tin app gửi cho tôi là tối mai lúc mười một giờ, bọn chúng sẽ xuất hiện ở ngã tư đường Trường An và đường Minh An. Tôi quyết định trước tiên sẽ tới đó chờ sẵn, nhìn cho rõ thật giả rồi mới tính tiếp.

Đã có tính toán trong lòng, tôi cũng không nghĩ nhiều nữa. Vừa châm một điếu t.h.u.ố.c thì Lý Văn Na đã xông thẳng vào nhà tôi, vẻ mặt đầy phấn khích hỏi:

“Các cậu định đối phó với Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười đúng không? Cho tôi theo với!”

Tôi tò mò hỏi: “Hôm nay cô không đi bày sạp à?”

“Không phải tôi đã nói rồi sao, chán quá mới đi bày sạp, bình thường tôi toàn xem bói online thôi.”

Nhìn gương mặt Lý Văn Na đỏ bừng vì kích động, tôi hỏi: “Chuyện này cô thấy thế nào? Cô cho rằng Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười lan truyền trên mạng là thật sao?”

“Tất nhiên là thật rồi! Có video, có chứng cứ rõ ràng, sao có thể là giả được?”

Tôi thật sự cạn lời, nói với cô ấy:

“Cô không thấy việc Khẩu Liệt Nữ mặc quần áo cho Chó Cười rất kỳ lạ à?”

“Xì, có gì đâu. Anh chưa thấy mấy người trong khu mình dắt ch.ó đi dạo mà mặc đồ cho ch.ó à? Tòa nhà số 6 có một bà dì nuôi hai con ch.ó, ngày nào ra ngoài dắt đi cũng thay đồ cho chúng, còn nhiều hơn quần áo của tôi nữa kìa!”

“Cô không thấy lạ à? Khẩu Liệt Nữ là truyền thuyết đô thị của Nhật Bản, đột nhiên lại xuất hiện ở thành phố của chúng ta?”

“Có gì mà lạ? Khẩu Liệt Nữ là quỷ, Chó Cười cũng là quỷ, bên Nhật chơi chán rồi thì lén vượt biên sang đây thôi.”

“Trước đây cô từng bị l.ừ.a đ.ả.o qua tin nhắn chưa? Bị lừa mất không ít tiền đúng không?”

“Sao anh biết?” Lý Văn Na kinh ngạc hỏi.

Tôi lắc đầu không nói gì, thật sự hoài nghi không biết sinh vật đơn bào như cô ấy sống tới giờ bằng cách nào. Tôi cũng không giải thích nhiều, thấy cô ấy háo hức như vậy, trong đầu chợt nảy ra một ý, liền nói:

“Cô có muốn quay được đoạn video trực tiếp, tận tay về Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười không?”

“Muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi. Anh yên tâm, tôi chỉ quay video thôi, đảm bảo nghe lời.”

“Cô có xe không?”

“Có!”

“Lái xe của cô, tối mai mười giờ tới tìm tôi, tôi dẫn cô đi quay video tận tay.”

“Ok luôn, ngày mai tôi nhất định tới. Còn cần tôi làm gì nữa không?”

“Nghe lời là được, về chuẩn bị đi!”

Lý Văn Na vui vẻ rời đi, không hỏi gì cả, thậm chí còn không hỏi vì sao tôi có thể tìm được Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười. Thần kinh của cô ấy không chỉ là thô đâu, mà đúng là to như mương nước vậy. Nhưng dù sao người ta cũng có xe, dẫn theo chơi chung cũng chẳng sao.

Sau đó tôi xem lại mấy lần hai đoạn video, rồi lướt xem thảo luận trên mạng. Truyền thuyết đô thị về Khẩu Liệt Nữ và Chó Cười đã bắt đầu lan ra, tuy chưa bùng nổ trên diện rộng nhưng độ nóng cũng không hề thấp.

Tôi tắt máy tính, cưỡi chiếc xe điện hiệu Tiểu Điểu của mình chạy thẳng tới khu chợ hàng tiêu dùng nhỏ. Với hành động ngày mai, tôi cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, mua một cái ống nhòm có thể nhìn ban đêm là đủ.

Chớp mắt đã tới tối hôm sau. Hơn chín giờ, Lý Văn Na đã hào hứng chạy tới tìm tôi, đội mũ lưỡi trai, tay xách gậy selfie, vừa vào cửa đã hỏi: “Tiểu Ngư, có thể xuất phát chưa?”

Thấy cô ấy sốt ruột như vậy, tôi cũng không nỡ dội gáo nước lạnh, đi sớm cũng tốt, tới sớm chuẩn bị trước. Thu dọn sơ qua, để Peppa ở nhà trông nhà, rồi theo Lý Văn Na xuống lầu. Tới dưới lầu, cô ấy dừng lại hỏi:

“Chỉ có hai đứa mình thôi à? Không gọi Tiểu Hổ sao?”

“Tiểu Hổ mấy ngày nay bận, hai đứa mình đi là được. Xe cô đâu?”

Lý Văn Na chỉ về phía bên phải tòa nhà, một chiếc Honda Fit màu đen. Lên xe xong, tôi nói địa điểm cho cô ấy, Lý Văn Na liền phấn khích lái xe thẳng tới đó. Địa chỉ app cho không phải trung tâm thành phố, nhưng cũng khá nhộn nhịp, gần đó có một công viên nhỏ, một con đường không quá rộng, đèn giao thông cũng ít, xem ra là đã tốn công chọn địa điểm này.

Bọn tôi tới quá sớm. Lý Văn Na tìm một chỗ ven đường có cây cối đỗ xe lại, lúc này mới mười giờ, còn cách mười một giờ đúng một tiếng. Vị trí này có thể quan sát rõ xung quanh, xe đỗ ven đường cũng khá nhiều, trốn trong xe rất khó bị phát hiện.

Lý Văn Na gắn điện thoại lên gậy selfie, chỉnh xong xuôi, chỉ chờ quay video tối nay. Tôi thì không hưng phấn như cô ấy, vừa hút t.h.u.ố.c vừa kiên nhẫn chờ đợi.

Giờ Tý, từ mười một giờ đêm đến một giờ sáng, âm khí nặng, dương khí suy, rất nhiều thứ không sạch sẽ sẽ bắt đầu ra ngoài hoạt động trong khoảng thời gian này. Người xưa đến giờ Tý nhất định không ra ngoài, còn bây giờ thì khác, ngày đêm đảo lộn, âm dương lẫn lộn, nhiều nơi phồn hoa ban đêm vẫn nhộn nhịp như ban ngày. Nhưng địa điểm app cho thì khác, trên đường người rất ít, cửa hàng phần lớn đã đóng cửa, xe cộ vẫn còn nhưng đều vội vã lướt qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.